Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Bà mất đã lâu rồi, chẳng còn ai chơi với tôi. Chỉ còn con mèo, nhưng tuần trước nó đã bỏ đi. Nếu nó không bỏ đi thì tôi vẫn còn nó để bầu bạn, để úm đuôi, kéo tai, dứ dứ cái cán xoong bằng gỗ có buộc dây, giả làm con chuột cho nó tập vồ.
đạo đức là một sản phẩm phát xuất từ quá trình tiến hóa tự nhiên trong các chủng loại; tôn giáo không phải là nền tảng của đạo đức. Sự kiện nầy dựa vào định luật tiến hóa tự nhiên của chủng loại, một kiến thức khoa học tự nhiên đã được kiểm chứng và xác nhận qua những quan sát và thử nghiệm lâu dài khởi xuất từ khi Charles Darwin đưa ra một lý thuyết mang cùng tên vào đầu thế kỷ 19
ngồi uống những cốc nước buồn chảy ra từ gốc cây
những con chim ngủ mê và gió thổi
trong đêm trăng sáng, khói thuốc làm mờ sự hiện khởi của quá khứ hoang ảo
rửa một tầng ngôn náo động
bên này tồn đọng bên kia
hứng. ôm đời vù chong chóng
hùng anh tận tuyệt không ngờ
gã đã không thương nhân ngành-xác-chữ
hay thầu-lái-chén-đọi xưa
hoặc chân dán tem-chứng-từ-nhập-thế
Hoa hồng luôn có vào mỗi sáng. Tôi không mua hoa ở chợ hoặc qua tay một ai hết. Mồ hôi người khác sẽ làm vấy bẩn cánh hồng, hôi uế luôn chữ yêu nơi cuống tim. Một bông, thêm một bông.
Không biết vì nọc độc của con nhện hay thuốc giải độc của ông bác sĩ bị ép uổng kia mà tôi như tuột hẳn ra ngoài thân xác mình. Tôi trải qua một đêm chìm trong cơn sốt và co giật, sáng hôm sau, khi tôi quay qua chào Charlie, anh nhìn tôi và bật lên một tiếng thét hãi hùng
vào thời buổi trắng đen
mụt ruồi nhiều hơn cá tánh
tôi không chụp hình
mãi đến khi giấy nhựt trình và lá thuốc
trên não trạng của những con tôm chết
chúng kêu la bài ca thiên nhiên muôn thuở
đẹp, sạch, tốt, ngon, la lên và cùng nhau xông xuống
asen, phenol, cyanua, hydroxit sắt
Song tử thơ đã ra đời, vì có anh, người đàn ông thi ca của em, người tình tưởng tượng của em. Trong mọi sự hỗn loạn, anh đều hiện hữu và em cần anh biết bao, như lúc này, và em
Với sức đọc, sức viết, và sự cảm thụ văn học của mình, Bùi Công Thuấn, tôi nghĩ, sẽ còn là một cây viết đóng góp vào sự tự ý thức của văn học trong nước. Và sự tiếp nhận nơi người đọc đối với đóng góp của bất cứ một người cầm bút nào cũng vẫn tùy thuộc vào chữ viết của người ấy,
Vi đi chân không trên thềm, lần mò đến bên bàn ăn, mắt đăm đăm nhìn vào giá treo dao. Cặp mắt Vi trong veo hướng về những con dao sắc. Đừng. Đừng, Vi ơi. Tôi sợ hãi kêu thầm. Bàn tay xanh xao có những cái ngón thật dài như tay quỷ lần trên giá, tìm đúng con dao cắt cà chua. Nàng từ từ rút nó ra, đưa lên ngang tầm mắt. Dưới ánh trăng đôi mắt của Vi trống rỗng vô hồn thật dễ sợ.
Trong một phút bất ngờ, Vi đâm mạnh con dao xuống mặt bàn
[C]hính tác giả, nơi cuối bài viết của mình, có lẽ cũng đã nhận ra là, hoặc ít nhất là đã có cảm thức là, ở một mức độ nào đó, trong những chiều hướng nào đó, bài viết của mình đã không trình bày được đề tài một cách cân bằng và thích đáng, nên sợ là nó sẽ “gây ngộ nhận và bị quăng gạch đá” ….
Tôi là một hòn đảo và tôi không ở xa lắm
bạn có thể dễ dàng tới được bằng một cây cầu hay một con thuyền nhỏ
nhưng tôi cũng là đất liền
Rốt cuộc tôi đã tha thẩn. Vòng vèo quanh nỗi cô độc bất trị (của thị trấn). Trong ý niệm thử trương nở tối đa một giải pháp cuối cùng. Như cái ruột bánh mì ngâm đã lâu trong vũng nước mưa.
Tôi thấy một nhà thơ viết những dòng khai bút đầu năm
Ông ta đang treo lên cùng với sợi dây thòng lọng
Ông ta muốn treo sợi dây lên đến tận cùng màu xanh của bầu trời
Quán cóc của Ông Già. Chúng tôi, thường xuyên là Hoàng thi sĩ và tôi, chàng tài tử Huy Cường, Bố Già Ngọc Thứ Lang, thảng hoặc có thi sĩ Thánh Ca họ Nguyễn, tài tử kiêm đạo diễn kiêm ông bầu Long Đất, chừng ấy “danh sĩ mạt thời” tụ tập quanh cái bàn gỗ xiêu vẹo. Chúng tôi uống cái- gọi-là-cà-phê
Không ai nằm ngủ nơi đường chân trời
Giấc mơ nơi chiếc giường hình tròn bị uốn cong đi
Cái chết uốn cong theo dòng chảy của con kênh hình cầu …
Người ta khiêng người chết ra đồng
Đắp thành ngôi mộ đất
Rồi lại trở về tiếp tục sinh sống làm ăn
tởm lợm con chữ lịch sử múa rối khi được đánh bóng
mổ bụng chủ nghĩa địa ngục phì phò tiếng thở súc vật
xoa nắn trí tưởng học thuyết con khỉ tiến hóa thành người
tôi thấy. những đóm diêm sinh từ mộ địa tìm về
Hoa dã quỳ mọc bên hàng rào
Là những chiếc vĩ cầm lộng lẫy
Tấu lên ca khúc nắng vàng sớm mai.
Có hiên trời dõng dạc
quần cộc áo cánh
tình sơ mi
một khung cảnh lễ tang vận nước
Người đàn ông bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt hung tợn lóe lên trên bộ mặt nhăn nheo tàn tạ. Tôi giật mình lùi lại. Nhưng điều đó chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Nó thoáng qua rồi lập tức biến mất, nhanh đến độ tôi đâm ra nghi ngờ cảm giác của mình. Bộ mặt người đàn ông trước mặt tôi vẫn ngu dại, ánh mắt đờ đẫn vô tri. Tôi thì thầm:
“John, ông có nhận ra tôi không? Thằng nhỏ Thomas ngày xưa đây.”
Chúng tôi đã sống như thế nào trước khi có những cuốn sách và những tờ báo ấy? Nếu chúng tôi đã biết … thì có lẽ mọi sự sẽ khác. Jack London có viết truyện về hiện tượng này. Ai cũng có thể sống gò buộc trong chiếc áo bó, vì ai cũng có thể chịu đựng và quen dần với cái áo bó. Và thậm chí bạn vẫn có thể mơ mộng trong lúc bị bó chặt. Đó là cách chúng tôi đã luôn luôn sống ….
Thực tế là cô và Greg đã uống một ít rượu trong khi cuộc trò chuyện tuy buồn rầu nhưng dễ chịu của họ tiếp tục. Anh mang tới một chai rượu ouzo (5). Cô thận trọng với nó như lúc nào cũng thế đối với rượu, kể từ buổi tiệc với các nhà văn kia, nhưng rồi tác dụng của nó cũng xuất hiện. Đủ để họ ve vuốt tay nhau, hôn hít và đụng chạm. Tất cả chuyện ấy xảy ra bên một đứa trẻ đang ngủ.
Truyện của bà biểu hiện một nghệ thuật quan sát mà mô tả xác thực, có khi tường tận, một cách cố ý. Nhưng đằng sau bản mô tả khách quan ấy, đằng sau bức tranh về một cảnh vật cụ thể và sinh động, bản tường trình về cuộc đời, người đọc cảm nhận có một điều gì khác nữa như một hiện thực thứ hai,
Bức tranh màu xanh biển lớn gây ấn tượng nhất cho phòng tranh, có lẽ là bức “Lives are like bubles”. Nó tạo sự tương tác giữa nguời xem và người vẽ bằng cách, bạn chọn một trong những cái nút nhỏ hình tròn như bọt sóng có nam châm mà trên ấy có vẽ những con thuyền rất nhỏ. Bạn có thể đặt cái nút tròn tượng trưng cho con thuyền cuộc đời bạn vào bức tranh kia
tôi là một tay xếp chữ
[một định nghĩa khác, của hội nhà thơ vô tích sự!]
trên bản kẽm vô thừa nhận
họ nói tôi bỡn cợt nhân gian
Bình Luận mới