Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết

đời thủy thủ 2 (chương 8 & 9)

9.08.2023

Luật Hàng Hải quy định rằng tàu ngoại quốc nào hoạt động trong các hải cảng Việt Nam Cộng Hòa đều phải treo cờ Việt Nam Cộng Hòa và phải có hoa tiêu Việt Nam hướng dẫn vào cảng. Hầu hết thương thuyền đều có hai cột cờ. Cột cờ thấp ở lái, cột cờ cao ở giữa. Khi tàu ngoại quốc vào hải cảng, quốc kỳ của tàu đó phải hạ xuống treo ở cột lái, còn quốc kỳ của nước sở tại được kéo lên ở cột cờ giữa. Đó là lý do cô thấy tất cả các thương thuyền đều treo cờ Việt Nam Cộng Hòa. Điều đó chứng minh Cam Ranh vẫn là Cam Ranh của Việt Nam.

đời thủy thủ 2 (chương 6 & 7)

5.08.2023

Tôi nhìn hai thùng đạn khá lớn đặt sát vách khối sắt, và hai đặt hai bên khẩu pháo. Các nắp thùng đạn chỉ được cài bằng các chốt vặn, dễ dàng mở nắp đặt vào quả bom. Tôi cân nhắc địa hình. Thật là một địa điểm lý tưởng. Ngay phía dưới là Khu Sĩ Quan, bên trong là Phòng Hạm Trưởng, trên cao là Đài Chỉ Huy. Chỉ cần đặt quả bom vào bất cứ thùng đạn nào, quả bom sẽ kích nổ dây chuyền cả bốn thùng, chắc chắn chiến hạm cùng toàn bộ sĩ quan sẽ bị banh xác.

đời thủy thủ 2 (chương 4 & 5)

3.08.2023

Một cảm giác xao xuyến lạ lùng gờn gợn khắp châu thân. Nỗi buồn trĩu nặng cũng lan nhanh. Một người hiền hậu, vui tính, dễ thương, vợ con đề huề thế này mà phải chết dưới tay tôi. Làm sao rủ rê anh cùng tôi rời khỏi tàu?

đời thủy thủ 2 (chương 2 & 3)

1.08.2023

Con tàu êm ả cập cầu. Hai thủy thủ đang hạ hạm kiều. Tôi xách hai chiếc bị bước lại gần cầu thang. Công tác hoàn tất. Quả bom đã được đặt ở phía trong của chân bàn ăn sĩ quan, chỗ Hạm Trưởng, Hạm Phó và tên Mỹ ngồi. Đó là nơi kín đáo khó ai phát giác. Càng may mắn cho tôi là tại bàn ăn sẽ có buổi họp phân công cho sĩ quan ngay sau khi tàu cập bến, cũng là lúc tôi đặt quả bom với thời chỉnh đúng 30 phút.

đời thủy thủ (2) – (chương 1)

29.07.2023

Ở cuối vách này, bên mặt là một cửa buồng đóng kín, trên có gắn một biển xanh mang hai chữ màu vàng: “HẠM TRƯỞNG”. Hai tiếng “hạm trưởng” gợi tôi lời căn dặn của Hưng: “Ráng giết tên chỉ huy tàu để đạt thành tích xuất sắc.” Nhưng ai là Hạm Trưởng?

Mùa Địa Ngục (Kỳ 9)

26.05.2023

Tu nhớ tháng rồi hai vợ chồng gây lộn, giữa khuya anh nói với Cẩm điều anh giấu giếm trước kia, “Tôi lấy cô vì Khôi. Khôi trước khi mất, yêu cầu tôi lấy cô làm vợ và bảo bọc cô suốt đời. Cho đến hôm nay, tôi mới thấy mình tự đóng cho mình chiếc cũi, chấp nhận bản án chung thân cùng một mùa địa ngục.”

mùa địa ngục (kỳ 8)

25.05.2023

Hậu thả lỏng mình, anh thật tự nhiên và thoải mái trong việc ôm Ngâu, hôn cô và chia sẻ cảm giác thân thể nóng bừng của cả hai. Ngâu nói vào tai anh, “Đêm nay anh ở lại với em, anh về em sẽ buồn và đau khổ.”

Mùa Địa Ngục (kỳ 7)

24.05.2023

Trong khi Định đếm vải, mắt anh ta thường xuyên liếc nhìn Ngâu. Ngâu thật đẹp, Hậu thấy rõ ràng cái đẹp của cô ta quyến rũ kinh khiếp, và anh tự hỏi mình có …

mùa địa ngục (kỳ 6)

23.05.2023

Khi Hậu chở Ngâu đi nhận vải, cô nói với anh, “Em giới thiệu Mơ với anh, anh đồng ý không?” Hậu im lặng không nói tiếng nào, đến khi Ngâu chồm tới trước hỏi lần nữa. Ngực Ngâu ép vào lưng Hậu, anh giật mình lòng xao động, “Anh chỉ sợ không xứng.” Nghe Hậu nói, Ngâu cười, “Tại sao?”

mùa địa ngục (kỳ 5)

3.04.2023

 
Bảy giờ rưỡi, chung quanh nhà tối đen vì đóng kín cửa. Bà The bảo Hậu thoải mái, ngồi uống chút café vì có khi phải thức suốt đêm. Nguyên không thấy đâu. Thằng Sáng …

mùa địa ngục (kỳ 4)

28.03.2023

Môi trường sống dân tộc chúng ta cong có hình ống. Hậu nói với Tu nhiều lần. “Mọi sự kiện xảy ra trên một mặt phẳng cong hình ống đều bị trượt, cuốn trôi và đi đến đâu chăng nữa cũng quay trở về mức độ khởi điểm. Bao nhiêu dữ kiện, biến cố lịch sử xảy ra trên, trong cái hình cong đó và cũng bởi bản chất tròn cong nên chúng nó tự phản ánh từ ngoài vào trong, trên nhiều góc độ khác nhau

mùa địa ngục (kỳ 3)

22.03.2023

Lúc Tu rời nhà mười một giờ đêm. Người đưa anh đi xưng tên Bảy, còn trẻ mặc quần áo bộ đội là cháu xa của ông Nhẫn. Ngổi sau lưng Bảy trên xe honda 68, Tu nghe anh ta nói, “Ông bác Nhẫn mất em buồn lắm, đưa cậu đi xong em về dự đám tang.” Tu im lặng lòng tự hỏi không biết Bảy có phải là bộ đội hay chỉ đóng giả bộ đội mà thôi? Nhưng trong việc vượt biên hai phần ba phó cho may rủi, và lần này Tu hoàn toàn không có chút chủ động nào. Xe chạy dọc con đường ven biển bên tai Tu gió thổi lồng lộng,

Trích đoạn “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 8)

2.09.2022

Nhà buôn đồ chơi Srinivas có tật thỉnh thoảng dọa vợ con rằng một ngày kia, khi thế giới vật chất đã mất hương vị, ông sẽ buông bỏ tất cả, thậm chí cái tên của mình, và trở thành một tu sĩ khất thực, cầm bình bát chống gậy đi từ làng này sang làng khác. Bà Srinivas chịu nhịn những lời dọa dẫm ấy, biết rằng ông chồng núng nính vui tính của mình thích được xem là một người tín mộ…

trích đoạn tiểu thuyết ‘31 phút’

24.08.2022

Thành phố như con bé, chưa trưởng thành đã vội xác xơ, còi cụt. Thành phố quá đỗi đìu hiu khi lính Mỹ chưa đổ bộ. Đi đâu về nhà hai bàn chân cũng lấm đầy cát. Những bãi cát mênh mông cháy bỏng da chân. Và nắng nóng thiêu đốt tóc trên đầu, ngây ngây mùi khét. Hai lỗ mũi hít toàn gió biển.

TRÍCH ĐOẠN “NHỮNG VẦN THƠ QUỶ” (Chương 6)

19.08.2022

Khi nhà thơ Baal thấy một giọt lệ màu máu ứa ra từ khóe mắt trái của tượng nữ thần Al-Lat trong Nhà Đá Đen, ông biết Tiên Tri Mahound đang trên đường trở về Jahilia sau khi biệt xứ suốt một phần tư thế kỷ. Ông bật ra một tiếng ợ lớn – đây là một chứng bệnh tuổi già…

Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine – Chương 3

♦ Chuyển ngữ:
18.03.2022
MarinaLewycka_CHAPTER-3-1.jpg

Đây không phải lần đầu tiên ông nuôi trong đầu những ý nghĩ màu mè về việc cứu rỗi những người đồng hương tuyệt vọng. Ông đã từng lên kế hoạch truy tầm tất cả những bà con họ hàng mà ông không gặp cả nửa thế kỷ nay, và bảo lãnh tất cả qua Anh quốc. Ông viết thư đến toà thị chính và sở bưu điện trên khắp Ukraine. Hàng tá những thư phúc đáp từ những “thân nhân” xa lơ xa lắc đầy ranh mãnh nườm nượp đổ về để được ông bảo lãnh. Mẹ tôi phản đối kịch liệt.

Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine – Chương 1

♦ Chuyển ngữ:
18.03.2022
a_thumb.jpg

Mẹ tôi mất được hai năm thì ba tôi phải lòng một phụ nữ Ukraine, tóc vàng và ly dị chồng. Ba tôi tám mươi tư tuổi và bà ấy ba mươi sáu. Bà ấy nổ tung vào đời sống chúng tôi như một trái lựu đạn xốp màu hồng, khuấy động làn nước đục, đẩy lên bề mặt một mảng bùn của những kỷ niệm đã tróc lở, tặng cho những bóng ma gia đình một cú đá hậu ngoạn mục.

thư tình viết muộn | kỳ 25 (kỳ cuối)

20.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cô ấy nhắc uống thuốc động kinh. Tôi bảo đã uống thuốc cảm nhiều rồi, sợ phản ứng. Cô ấy không chịu. Cô ấy lại hộc tủ nghiêng đầu tìm. Những ngón tay chạm nhẹ vào từng lọ thuốc. Rồi cô ấy cầm một lọ lên (đúng lọ thuốc có những chữ “thuốc động kinh” tôi đã viết bằng mực đỏ), mở nắp, đổ một viên ra lòng bàn tay. Cô ấy đặt viên thuốc lên môi tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 24

19.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Luật sư đi lên đi xuống, nói năng điềm đạm vì ông ấy biết hôm nay là ngày vinh quang của ông ấy, cũng là ngày tươi sáng của tôi, gã thân chủ phải nhờ nhà nước giúp thanh toán tiền lệ phí pháp luật; cái thứ lệ phí một trăm năm chục đồng một giờ ấy, ốm yếu, nghèo hèn như tôi, làm sao mà trả nổi. Người thông dịch liên tục đổ vào tai tôi những tiếng rù rì vô nghĩa. Tôi nghe nhưng chẳng buồn để ý anh ta nói gì. Tôi mệt mỏi.

thư tình viết muộn | kỳ 23

18.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tiếc là lần vào nhà tắm tình cờ thấy cái áo ngực phơi trên cây đà ngang treo màn nhà tắm, tôi đã quên không coi xem cỡ số mấy. Thân hình cô ấy nhỏ nhắn, cỡ áo quần cô ấy nhỏ như cỡ trẻ con bên này nhưng ngực cô ấy căng đầy, làm sao biết áo ngực cô ấy số mấy bây giờ. Và chẳng biết cỡ áo quần mặc ngoài có giống cỡ quần áo lót không nữa.

thư tình viết muộn | kỳ 22

15.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Lại còng tay, xích chân. Lại nhích từng bước ra bãi đậu xe. Lại một mình co ro trên băng ghế sau xe cảnh sát. Khung mắt cáo vây quanh như cái lồng gà. Cái lồng chỉ có thể mở cửa từ bên ngoài. Xe chạy vun vút. Khung cảnh lướt thướt vạch dài trong mắt nhìn. Nhìn chán, tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh những người thân lũ lượt kéo nhau đi trong trí tưởng. Ở đâu cũng thấy những vệt buồn.

thư tình viết muộn | kỳ 21

14.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi ngẩn người suy nghĩ. Cái chân bàn trầy trụa lại khập khiễng bước đi trong mắt nhìn. Sao mà phức tạp đến như vậy nhỉ. Ông luật sư vẫn ung dung. Người thông dịch thì hỉ hả, “Lấy cho người khác có thể coi như làm việc thiện. Lấy cho mình là lệch lạc tâm lý. Là pervert, là antisocial behaviour, là chống lại xã hội; phải vào bệnh viện tâm thần lâu lắm.”

thư tình viết muộn | kỳ 20

13.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi yên tâm ấp hai cái hình nón vun cong lên mặt, hít hà. Không có mùi da thịt, chỉ có mùi sà bông giặt đồ. Hình như cùng loại sà bông tôi xài ở nhà. Mùi sà bông sao cũng làm tôi chóng mặt. Sợi vải trên mép sờn của chiếc áo ngực rà nhẹ lên má rờn rợn cảm giác. Cái rạo rực ngủ yên chợt khuấy lên như con sóng lạ từ vũng biển tối ám, đổ lên bãi cạn với những doi đất rải rác xác cá chết.

thư tình viết muộn | kỳ 19

12.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Những cánh chuồn chuồn lúc đầu hai thứ tóc, đuổi bắt hoài, vấp ngã, trầy trụa cả tâm hồn. Tôi vừa nhai chả giò chấm nước mắm pha chanh, đường, vừa nghiêng đầu ngắm Cô Ấy. Hai má đỏ hồng. Đôi mắt long lanh. Tôi uống hết ly này tới ly khác. Đến chừng nghe cái giọng ngọt ngào như có viền tiếng nhạc của Cô Ấy vang lên nhắc khéo, “Hổng được xỉn à nghe. Xỉn, người ta hổng khiêng dìa nổi đâu đó!” thì đã muộn mất rồi.

thư tình viết muộn | kỳ 18

11.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi vốn liếng đâu nữa mà sắm dây để đo xem lòng giếng sâu hay cạn. Mọi vật thông thường có vẻ mờ ảo đối với anh không. Người thông dịch vừa hỏi vừa gõ nhẹ cái bút lên tập giấy chi chít những chữ. Tôi nhìn anh ta. Vầng trán anh ta lờ mờ vết da nhạt mầu bằng đồng hai mươi lăm xu, trông như một vết sẹo cũ. Tôi sẽ tiếc hoài sợi dây cho dù lòng giếng sâu hay cạn. Sẽ tiếc hoài sợi dây.

thư tình viết muộn | kỳ 17

8.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Nhiều lần tôi làm việc mà không suy nghĩ. Làm việc gì mà không suy nghĩ. Tôi đã làm được những gì mà không suy nghĩ. Tính kỹ nghe anh, coi chừng tù mọt gông đó. Ai đã nói với tôi như vậy nhỉ. Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ. Lời can ngăn của một người đàn bà.

thư tình viết muộn | kỳ 16

7.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Trời đất tối sầm. Tôi bập bềnh trên chiếc thuyền bé như cái thúng. Tôi giang hai tay giữ thăng bằng. Mắt mở trừng trừng, nhưng tôi chỉ thấy những vạt mầu đen quay tít mù. Tôi chúi đầu ngã xuống đất. Mặt đất lạnh băng và tanh tưởi. Chết rồi, chắc là tôi xỉu mất rồi. Cô Ấy hì hạch kéo tôi lết trên mặt đất ẩm. Cô Ấy tát túi bụi hai má tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 15

6.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi không ngủ. Tôi chỉ nghĩ đến cái thế giới chật chội ngoài kia. Chẳng biết hôm nay dưới ấy có mưa không. Và hôm nay là thứ mấy. Chẳng biết lỡ mưa to nhà Cô Ấy có dột để thằng quản lý có cớ mà sửa chỗ này chỗ kia không. Tôi co quắp trong này. Ngoài kia có bao nhiêu đứa bon chen quanh Cô Ấy. Tôi nhắm mắt nhưng hình ảnh những thằng đàn ông hăm hở trải ra trước mắt tôi.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)