Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết

bờ kia- Phần 12

26.02.2015

Chao ôi, anh thầm nhủ, con cừu sắp hóa người rồi, ô cái ranh giới giữa người và thú thật mỏng mảnh! Rồi anh chua xót, con người hóa chó thì cũng qua cái ranh giới đó, có phải thế không, hả cái ông Trời cao tít trên kia?

bờ kia- phần 11

29.01.2015

– A, tôi cũng từng lướt blốc Anh-giáo! Hay đấy, vụ phá đền Ngọc Trần hình ảnh rất …thuyết phục! Tôi phải ra cà-phê Internet mới vào được blốc, thú vị nhất là blốc AnhBaSàm, Blốc Tễu, Nhát sĩ Tô Hải, rồi Quê Choa…Tuyệt vời đấy!

Anh-giáo có cảm tình ngay với Chà, chuyện trò một thôi, nói về tình cảnh mình rồi hỏi về Bờ Kia :

– Thế là vượt biên như hồi 80 à?

Bờ Kia- phần 10

22.01.2015

Đến cái tăm hay sợi cao su buộc gói xôi bây giờ cũng phải nhập từ Quảng Tây, thì sức nào mà tự lập, nên trên thực tế không cầu viện ra mồm thì cũng đã bó tay phụ thuộc. Lao động Trung Quốc qua tăng trợ cho lực lượng công nhân nước ta xây dựng xã hội chủ nghĩa nay ở lại, toàn là những nơi hiểm yếu như Tây Nguyên chẳng hạn. Nói thật, nay đánh nhau đâu chỉ là chuyện binh bị. Trận chiến thật là kinh tế, và ghê hơn, ẩn hiện vô thường là trận chiến văn hóa.

bờ kia- phần 9

15.01.2015

Kiều lọt vào tầm ngắm an ninh, phải lỉnh đi sau khi bác Cả lên đón Bà về quê. Phần Anh-giáo, anh tiếp tục giúp ‘‘đâm đơn’’ khiếu kiện, tự học luật, cũng tùy trường hợp mà viện dẫn Điều số X…trong Hiến Pháp 1992, bổ sung năm 2002, hay Nghị định Y…của Ban Thường Vụ Quốc Hội, vân vân. Nhưng việc anh làm như dã tràng xe cát trước biển sóng tràn bờ, dùng luật trong một đất nước không (hoặc chưa) có tinh thần pháp trị.

bờ kia- phần 8

7.01.2015

Dân oan đi khiếu kiện đến từ mọi nơi, Cà Mau, Cần Thơ, Kiên Giang cho tới Nha Trang, Tuy Hòa, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Sơn La, Hoà Bình…Thôi thì đủ địa danh trên ba miền đất nước. Khi đông, họ hàng trăm người, già có trẻ có, nam có nữ có, sống chui rúc dưới những tấm bạt plát-tích căng cọc ba, bốn góc. Họ căng những khẩu hiệu đòi đất, kêu oan nhưng không quên chăng biển trên viết Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, dưới viết chữ đỏ Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc như để nhắc nhở chính quyền.

bờ kia- phần 7

1.01.2015

Chiếc xe LandRover – bà mẹ Thiện gọi là ‘’xe lăn 4 bánh’’ – trượt trên mặt đường toàn bùn. Anh tài nghiến răng xoay tay lái, xe nhích dần rồi vượt được quãng giốc, từ từ tiến vào Trại mang độc một con số, số 17. Cán bộ trại có vẻ ngạc nhiên. Quan trên nào thình lình đến? Chắc để kiểm tra kiểm sát gì đó? Lãnh đạo làm việc như ma chơi, khi ẩn khi hiện, biết đường nào mà lo được chuyện tiếp rước lề lối. Anh Trung Úy chỉ huy giơ tay ngang trán chào, lẩm bẩm ‘’ Đ.m… đéo báo mà cứ xông vào như chỗ không người!’’

bờ kia- phần 6

20.12.2014

Đầu gấu khai triển đội hình, bắt đầu xông lên. Các mẹ các chị tuột quần tuột áo, tồng ngồng hàng chục người đứng lên xe trâu chăng khẩu hiệu, hô ‘‘ Cứu lấy dân! ’’, vừa hô vừa vỗ bì bạch vào những… phần đặc biệt dưới hạ thể. Đây là thế võ quần chúng chống đàn áp được phổ biến ít nhiều rộng rãi trong tập thể dân oan. Cô Đồng cũng định làm như mọi người, nhưng sau khi tụt xuống thì không biết nghĩ gì mà lại thôi, kéo quần lên, chỉ gào ‘‘Thánh thần sẽ vặn cổ chúng mày, đồ liếm máu l…khốn nạn!’’

bờ kia–phần 5

11.12.2014

Cô Đồng nói liên hồi, giọng uất hận. ‘‘Chúng nó’’ (khỏi nói rõ là ai) mưu tính cướp đền từ hai năm nay, tiếng là để có đất xây dựng khu du lịch sinh thái, có sân gôn và khách sạn 5 sao, làm suối nước nóng nhân tạo, cho khách ngoại quốc (không phải Tây-balô đâu nhé) tắm bùn dưỡng da, và các loại dịch vụ nhất dạ đế vương cóp-pi theo phong cách bên Bắc Kinh.

bờ kia – phần 4

4.12.2014

Sư chùa Lọ sinh năm Giáp Thân, được vài tháng thì miền Bắc bị nạn đói Ất Dậu. Cha mẹ Sư bỏ con ở cửa chùa, chắc sau đó thì lang thang rồi chết đói như hàng trăm hàng ngàn người. Tuổi thơ ấu của Sư gắn liền với tiếng mõ, tiếng chuông, và tiếng kinh kệ ê a. Như một kẻ xuất gia…

bờ kia- phần 3

27.11.2014

Cô vái, tay chân uốn éo, yểu điệu. Và cô kể, thánh thương nên cô mới được bà chúa Liễu Hạnh cho làm thị nữ, rồi sau giao hẳn đền Ngọc Trần cho cô chủ trì. Xưa, cô mơ màng, ngày xửa ngày xưa cơ, cô là bộ binh sư đoàn 313, đóng ở Hà Tuyên dối đầu với quân Tàu và tham gia vào trận đánh cao điểm 1509 núi Bạc – tức Lão Sơn – năm 1984

bờ kia- phần 2

20.11.2014

Bờ Kia là dương bản của Bên Này, mà Bên Này là thứ âm bản tăm tối không còn chút ánh sáng hy vọng. Bờ Kia hẳn là đối cực của Bên Này, nhưng Bờ Kia cụ thể là sao, sinh hoạt thế nào, môi trường thiên nhiên cho cả sinh lẫn thảo vật có phù hợp với cư dân Bên Này không? Tất cả là những ẩn số Chà cố tìm hiểu nhưng thực hư thế nào thì chẳng có cơ sở gì để xác quyết.

Bờ Kia- kỳ 1

13.11.2014

Chà tức Tư-cuồng chơi trò giả điên rất hợp vai, lâu lâu diễn xuất một lần, riết thành trò giải trí công cộng cho mọi người hò hét vỗ tay, đặc biệt là khi Chà giả đánh trống Đăng Văn, vừa chạy vừa la, đôi khi lại vừa bò vừa sủa gâu gâu như chó dại. Nhưng trò giả chó khá nguy hiểm vì bọn con nít chúng ném đá, và đám trộm chó lỡ mà tưởng là chó thật thì xương thịt Tư-cuồng có thể lên đĩa ở những quán vùng Nhật Tân nổi tiếng là khu ăn nhậu.

Ghềnh V–Lời Dẫn Truyện & 1. Nhập

6.11.2014
clip_image002_thumb2_thumb.jpg

Thật ra, ghềnh có một cái tên mỹ miều. Nhưng tôi gọi là ghềnh V, chữ V lộn ngược nằm nghiêng khoảng 30 độ, hình ảnh rất trần trụi của cái ghềnh nay quá nổi tiếng. Nằm trong địa giới tỉnh QN, cách mộ một nhà thơ tên tuổi độ ba mươi phút chim bay, ghềnh nhô ra biển, từng kéo hút nhiều định mệnh vào những bước chung cục một đời người.

mùa chết–phần cuối

30.10.2014

Bọc trứng đã được sinh ra, phải chăng đó là căn nguyên của màn bi kịch?

Trong số anh em của mi đã được tạo sinh, những người lên non đã quay lại nhìn xoáy vào mắt của những người xuống biển, những người xuống biển cũng quay lại nhìn xoáy vào mắt của những kẻ lên ngàn. Màn bi kịch đó đã hệ lụy đến sự rối rắm của mi và đám đông ở thời hiện tại.

mùa chết phần 29-19

23.10.2014

Bằng một cách nào đó tất cả những thiếu nữ ngực trần đã thoát khỏi vòng xích. Họ hoàn toàn tự do. Nhưng họ không trốn chạy. Bởi họ biết điều gì sẽ diễn ra. Khắp nhân gian đang bị bủa vây bởi những lời nguyền. Họ sẵn sàng đón đợi cái chết mà theo họ đó là hành động đào thoát vĩnh cữu.

mùa chết phần 39-30

16.10.2014

Những tiếng thở dài não ruột và những lời nguyền rủa vang lên. “Nhìn đi, bên kia có ánh sáng”, người đàn ông số 7 lại nói. Toàn thân anh ta rung lên rồi bất động.

“Mơ đấy.” Một đứa trẻ nói.

“Dối lừa đấy.” Một thiếu nữ ngực trần nói.

“Những hi vọng sẽ tắt ngấm trong tro tàn.” Gã đàn ông nhỏ thó rít lên. Và rồi là những tiếng chửi rủa khác của những kẻ còn sót lại trong đoàn người.

mùa chết phần 48-40

9.10.2014

khi mở cửa con không nhìn thấy mẹ, mẹ đang chơi trò trốn tìm với con như ngày con thơ bé, người ta đem ván đến và lấy thước đo trên người của con, họ nói lá rụng về cội và con biết mình đã trở về nơi căn nhà bằng lá của mẹ con ta, ánh sáng vẫn đang chiếu thẳng vào mắt con, khi tấm ván được đậy lại phía trên người con thì ánh sáng tắt hẳn,

mùa chết- phần 58-49

2.10.2014
khat_thumb.jpg

Đoàn người dừng lại và ngắm nhìn y. Y biết họ ngắm nhìn mình bởi y cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đang dò xét trên thân thể y. Y là kẻ mù lòa nhưng vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ, thậm chí y có thể nhìn thấy được mọi thứ nếu như mở mắt ra. Nhưng y không bao giờ mở mắt bởi y muốn mình là người chiến binh mù lòa. Chiến công của những kẻ mù lòa mãi mãi là một điều đáng ca tụng về sau.

mùa chết- phần 69-59

25.09.2014

phía được chiếu sáng trên chiếc quan tài xuất hiện một miếng vải nhỏ, màu đen, rách nát nhưng trông rất sạch sẽ. Miếng vải đã được nhúng nước và vắt khô. Miếng vải được để xuống một cách có dụng ý trên cỗ quan tài. Có rất nhiều nước rỉ ra từ miếng vải trượt xuống phía bên phải của chiếc quan tài. Phía được chiếu sáng.

Bàn tay nhỏ bé lại xuất hiện.

mùa chết- phần 80-70

18.09.2014

Người đàn ông số 7 quay lại nhìn vào người đàn bà luôn đi phía sau anh ta. Người đàn bà có nước da ngăm đen. Bà ta cũng để ngực trần như những người phụ nữ khác. Thân hình bà ta hơi gầy, những chiếc xương sườn nhô lên một cách rõ ràng. Người đàn ông số 7 sờ xuống những chiếc xương sườn của mình và anh ta mỉm cười một cách khó hiểu.

“Tội lỗi.” Anh ta lẩm bẩm.

mùa chết/ phần 91-81

11.09.2014

Những ngón tay tím tái lại tiếp tục bấu víu vào không trung. Không gian lại tiếp tục bị xé rách. Con nhện vẫn cố bám vào lòng bàn tay, nó tiếp tục bò lên phía trên, khi bàn tay cử động mạnh nó lại rơi xuống, và rồi cứ thế nó lại tiếp tục bò lên.

mùa chết/ phần 102- 92

4.09.2014

Cũng đã có nhiều lần gã đàn ông người Kinh tiến tới và nắm lấy nắm cửa chính của căn phòng. Gã muốn đi đến một hành động nào đó mà gã không thể gọi tên. Gã cũng đã mường tượng đến khung cảnh bên ngoài căn phòng khi gã mở toang cánh cửa ra. Nhưng tất cả vẫn chỉ nằm trong sự mường tượng của gã.

mùa chết/ phần 107 – 103

28.08.2014

Bây giờ, trên màn hình ti vi là một không gian đẹp, đó cũng có thể là một bức tranh thêu và cũng có thể là cảnh thực. Hoàn toàn không thể xác định được. Cảnh vật trên màn hình ti vi như đang thiếp ngủ. Hiện tại không có một âm thanh nào phát ra từ ti vi

MÙA CHẾT/ phần 113 – 108

21.08.2014
clip_image002_thumb.jpg

Bất thần những kẻ trên ti vi đều nhìn về phía gã. Gã đàn ông người Kinh lại tiến thêm một bước về phía ti vi. Ti vi lại bị nhiễu sóng và những kẻ đang nhìn gã biến mất trong phút chốc rồi lại hiện hình. Nhưng rõ ràng lần hiện hình này họ đã nhìn đi chỗ khác, thậm chí có những kẻ đã quay lưng lại với gã.

Núi Đoạn Sông Lìa – phần chót

14.08.2014
NuiDoan-48_thumb.jpg

Bình minh đồng bằng Cửu long thổ huyết ồng ộc. Chim trời oác tiếng nguyền rủa trời đất. Từng con, từng con xụi cánh rơi rụng. Chú thấy mình xắn dầm hớt hải trong đầm lầy phún máu một trăm năm đô hộ. Tiếng hú man rợ của ông Bông và chó Su gọi hồn rậm rật.

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 56

7.08.2014
NuiDoan-48_thumb.jpg

Được kê mặt ngó qua kẽ ván, thấy má đang chuyện trò thân thiện với bà khách lạ ăn bận sáng láng, dáng vẻ dân thành thị. Anh toan bỏ đi, chợt nghe má nhắc tới tên Cẩm. Được khựng chân ngẩn ngơ. Khuôn mặt người bạn thời niên thiếu trồi lên tâm tưởng.

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 55

30.07.2014
NuiDoan-48_thumb.jpg

Hổng hiểu từ đâu, khi khổng khi không bả lạc chưn tới chùa Phụng, xin sư ông cho tá túc. Mà cô em biết hông, đâu phải bả đi một mình, bả còn dắt theo thằng con trai, làm thiên hạ rỉ tai nhau… úi trời, tùm lum đủ chuyện. Một đồn mười, mười đồn trăm. Người ta kéo tới chùa Phụng rần rần…

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 54

23.07.2014
NuiDoan-48_thumb.jpg

Nắng đầu trưa tháng chạp rưới chan chan lên lộ đất. Người đàn bà trẻ trong chiếc áo dài lụa nội hoá màu hoàng yến, quần sa-teng đen, mang giày mũi bít, một tay xách giỏ mây đựng đầy quà cáp, tay kia nắm tay đứa con trai bận quần cụt xanh dương đậm, áo trắng tay ngắn, chân xỏ xăng-đan…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)