Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết

thư tình viết muộn | kỳ 14

5.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tiếng cô ấy mắng con la hét ồn ào. Lớp cửa gỗ mở vào phía trong, còn lớp cửa kính mở ra ngoài bị tuyết đắp be tới hơn nửa thước. Tôi hì hục xúc quyết quăng ra sân. Tuyết lạnh thấm qua lỗ thủng chiếc găng tay cũ làm ê những đầu ngón tay, nhưng đôi mắt cô ấy làm tôi quên lạnh. Tôi hăng hái giải cứu cô ấy, tôi hăng hái giải cứu một tuổi xuân đang bị chôn vùi trong mùa màng đời sống.

thư tình viết muộn | kỳ 13

4.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Con mắt đứa con trai mở lớn khi nghe chữ boyfriend. Con gái tôi quay đầu ra sau, nhoẻn miệng cười. Thằng con trai cũng mỉm cười. Con mắt xanh của đứa con trai làm tôi bối rối. Thằng con trai không bối rối như tôi, bởi tôi thấy sau khung kính vấy bẩn ngăn đôi phòng thăm viếng, môi nó nở ra nụ cười hiền. Bàn tay nó đặt lên vai con gái tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 12

1.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Thử xem những ai sẽ nói về tôi. Có ai trong cái thành phố nhỏ bé này để ý đến tôi. Tôi không có xe Lên-cơn, pho-bai-pho. Tôi không có nhà mới xây hai ba trăm ngàn, ai mà thèm để ý đến tôi. Mùa đông, tôi trượt chân quăng mình ngã dài trên mặt đường đóng băng. Thiên hạ nhìn tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 11

31.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Người thông dịch đến sớm như mọi khi. Tôi gật đầu chào anh ta. Anh ta nháy mắt chào lại. Người cảnh sát đứng sát bên tôi. Phòng khám vuông vắn bốn bức tường mầu xám nhạt. Chiếc kim giây của chiếc đồng hồ treo tường uể oải vạch những nét cà giật như bị níu kéo bởi khối thời gian đang dần keo đặc lại. Chúng tôi đứng như thế không biết bao lâu. Cả ba không có gì để nói.

thư tình viết muộn | kỳ 10

30.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cô ấy ngơ ngác xoay qua nhìn hắn. Hắn gài số cho xe ngừng hẳn, rồi chững chạc xoay qua, nghiêng người về phía cô. Tôi biết mà. Thằng T. đã từng nói với tôi nhiều lần về những trò ma mãnh mà bọn thanh niên hay làm khi rủ được đứa con gái lên xe mình. Tim tôi nhảy loạn trong lồng ngực.

thư tình viết muộn | kỳ 9

29.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Nhớ năm nào đó. Hình như cũng mới đây thôi. Hôm tết, cô ấy khóc đỏ mắt nhớ nhà. Bây giờ con bồng con bế làm sao về thăm. Hôm đầu năm, cô ấy đi chùa về, vái van chuyện gì đó. Nhưng chắc Trời Phật không nhận lời bởi cô ấy chẳng có gì để cúng. Cô ấy kể có nhà kia cúng chùa hai mươi lăm ngàn đô.

thư tình viết muộn | kỳ 8

28.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Đời sống là như thế. Chúng tôi bị trói buộc bởi những thứ đã bắt rễ vào đầu óc con người. Vợ tôi bà ấy đẻ được mỗi đứa con gái rồi tịt luôn. Cố thế nào cũng không kết quả. Không sinh được con trai bà ấy bị cả họ rẻ rúng. Nhất nam viết hữu thập nữ viết vô.

thư tình viết muộn | kỳ 7

25.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi vươn vai, ngáp dài. Bỗng dưng thấy mình liều lĩnh. Biết đâu lại chẳng làm ơn mắc oán. Bây giờ chồng cô ấy về bất chợt, tôi sẽ giải thích thế nào cho xuôi. Những ngày cận tết, những đêm giao thừa, bọn người lông bông, đầu đường xó chợ; dân bụi đời, dân không cửa không nhà cũng thường mò về nơi chốn nào ấm cúng. Nhất là khi hắn lại còn hai đứa con.

thư tình viết muộn | kỳ 6

24.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Độc thân thì có mà chờ dài cổ ra cũng chẳng nước nào dám nhận. Cô ta trẻ hơn tôi nhiều lắm. Chúng tôi có với nhau một đứa con trai. Tôi bị chứng động kinh từ nhỏ nên không được cấp bằng lái xe. Qua xứ sở này không lâu thì mất vợ.

thư tình viết muộn | kỳ 5

23.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cứ lúc đêm về trong trại giam là ông lục lọi những ngăn chật chội của trí nhớ, để tìm lại cuốn phim buổi viếng thăm ngắn ngủi của con gái ông năm nào. Đó là thuốc an thần, thứ linh dược đem lại cho ông cảm giác tinh khôi của người nhấm nháp cái xót xa, tê tái nhưng ngọt ngào của một chân tình. Ông nhắm mắt hình dung từng cái nheo mắt, từng cái nhún vai của đứa con gái duy nhất.

thư tình viết muộn | kỳ 4

22.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Đầu óc lâng lâng, ngây ngất trong mùi nước hoa phảng phất từ mái tóc uốn quăn, từ manh áo lụa tím điểm những bông hoa vàng, từ phần thân thể trắng ngần kia. Mùa xuân nơi ấy. Mùa xuân gió lộng, thổi bay những cánh hoa vàng. Những cánh hoa mọc trên đồi cao. Những cánh hoa mọc trong lũng vắng. Thiên nhiên mở rộng. Hai ngọn đồi nhấp nhô. Mùi nước hoa tỏa ra từ trí tưởng, từ nước da trắng ngần.

thư tình viết muộn | kỳ 3

21.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Hắn ghé sát mặt cô ấy để phun lên má cô chất nọc của loài rắn độc. Thứ nọc có mùi hôi của hơi thở quấn mùi thuốc lá và chất miệt thị đắng chát tâm hồn. Cô ấy nghiêng người qua một bên, nín thở. Hắn càng chồm tới. Cô ấy bước lùi lại. Phải chồng mình đây không.

Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 2

18.12.2020
a_thumb.jpg

Chiếc áo sơ mi hình như mở hờ cúc áo trên cùng. Vậy lại càng không được rồi. Lúc cô ấy cúi xuống xếp đôi giầy vào bên khung cửa, mép áo khoe với hắn một mảnh da trắng nõn. Lòng hắn chợt nhói lên cái cảm giác không thể đặt tên, như có ai xoi hai lỗ thủng trong trái tim rồi luồn qua đó một sợi dây mà kéo qua, kéo lại. Cảm giác khó chịu ấy xoáy sâu trong lồng ngực hắn như những con vắt luồn lách trong từng thớ thịt của kẻ lặn lội trong rừng nhiệt đới.

Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 1

17.12.2020
a_thumb.jpg

Tưởng vậy đã là xong, nhưng không, thưa quý tòa. Bị can còn xé bọc lấy thêm hai thứ nữa. Người đàn ông đặt nhẹ chiếc áo nâng ngực ren đen xuống bàn, thong thả chuồi những ngón tay vào lòng bao thư. Chỉ có những đầu óc lệch lạc mới xé bọc đồ lót phụ nữ, thứ trang phục mà các tiệm không cho người mua thử trước khi mua, và không cho đổi nếu không vừa ý lúc mua về – rồi lấy món đồ ra, nhét vào túi áo ngực của mình, rồi ra về như không có chuyện gì xảy ra.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 9)

6.11.2018

Tôi không văn minh văn miếc gì cả. Muôn đời tôi vẫn là Thằng Bờm. Cũng như chị Dậu, muôn đời vẫn là chị Dậu. Nhưng tôi không ăn bánh vẽ như chị Dậu. Chị Dậu vẫn ngây thơ vác đơn đi kiện. Nếu là tôi, tôi cho nổ mìn nhà bọn ăn cướp. Đừng hỏi tôi tại sao vào hùa với bọn ăn cướp?

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA Tiểu thuyết NGUYỄN VIỆN (kỳ 8)

1.11.2018

Sáng nay ở Hà Nội, Bộ Văn hóa và Mr. Thời Vụ đã chủ trì cuộc họp báo giới thiệu bộ hài cốt hóa thạch tìm thấy ở Phú Thọ được cho là của Hùng Vương thứ 18, cùng với một vài di vật khác chôn chung trong hang đá vôi, gồm đầu voi chín ngà và chân gà chín cựa, đây là hai trong số những lễ vật xin cưới Mỵ nương Ngọc Hoa của Sơn Tinh.

Việc công bố kết quả khai quật này làm hồi sinh niềm tự hào dân tộc vốn đã tan rữa trong đầm lầy kiệt quệ của nền kinh tế vá víu định hướng xã hội chủ nghĩa.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 7)

26.10.2018
clip_image001_thumb.jpg

TÔI KHÔNG VÀNG, KHÔNG ĐỎ.
Và tôi thấy mình là một thằng Bờm, đứa con hoang của nhân dân, mạnh mẽ và mong manh. Tôi cũng thấy mình là đứa con vô thừa nhận của Phú …

đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 2)

11.10.2018

Trang giấy của Nhà thơ Tự-ăn-tóc trở mình, bắt đầu lại muốn cong cong. Chúng nói với nhau lần thứ 101, tất nhiên bằng ngôn ngữ của giấy (đừng nhầm với ngôn ngữ trên giấy!): “Thiệt không gì ngán bằng việc phục vụ các tay chủ đã hiền lành lại chậm lụt.” Ngón tay út nhà thơ bèn buông các sợi tóc và khỏa thân trong không trung…

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 5)

10.10.2018

Tôi nhìn thấy phía trước, 15 năm sau.
Trong một nhà hàng Ý. Bất chợt một cô gái khá đẹp gọi “Anh” trong lúc tôi đang len qua các dãy bàn đến chỗ toilet. Tôi nhìn …

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 4)

5.10.2018

Tôi nói, “Anh nghĩ tinh thần quốc gia sẽ đến một lúc trở thành lỗi thời.”

“Với nhiều người thì tinh thần quốc gia đã thực sự lỗi thời. Bởi tinh thần quốc gia chỉ là một chiêu bài dễ kiếm ăn nhất cho bọn buôn máu người.” Cô nói.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 3)

27.09.2018

Thêm một người trong số những người tôi biết thuộc phong trào sinh viên tranh đấu trước 1975 vừa chết. Anh vốn là quá khứ và chỉ gìn giữ quá khứ. Vì …

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 2)

17.09.2018

Tôi đã từng ở nơi không mưa, không nắng, không ngày, không đêm, không tiếng động. Nhưng bóng tối tràn ngập. Đó là phòng biệt giam dành cho tù chính trị. Chỉ có một lỗ nhỏ để đưa cơm vào, nằm sát đất. Tiếng trái tim tôi đập, tiếng tôi thở là những âm thanh duy nhất để tôi thấy sự sống. Tôi đã ở đó không biết bao nhiêu ngày. Thời gian chỉ là khoảng trống.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 1/9)

9.09.2018

Tự do à? Cũng không phải, vì tự do hay không là một ý thức hay trạng thái nội tại. Bản thể hay chữ “OM” thần thánh? Ồ, đấy là điều tôi không quan tâm. Quả thực, tôi không thể nhớ mình đã mất chữ gì, ở đâu, khi nào. Nếu không có nó tôi chết mất. Vì thế, gặp ai tôi cũng muốn hỏi như hỏi thượng đế, “Sao ông ăn cắp chữ của tôi?”

Bờ Bên Kia- Chương 19: Phần kết (2)

30.06.2017

Vi đi chân không trên thềm, lần mò đến bên bàn ăn, mắt đăm đăm nhìn vào giá treo dao. Cặp mắt Vi trong veo hướng về những con dao sắc. Đừng. Đừng, Vi ơi. Tôi sợ hãi kêu thầm. Bàn tay xanh xao có những cái ngón thật dài như tay quỷ lần trên giá, tìm đúng con dao cắt cà chua. Nàng từ từ rút nó ra, đưa lên ngang tầm mắt. Dưới ánh trăng đôi mắt của Vi trống rỗng vô hồn thật dễ sợ.

Trong một phút bất ngờ, Vi đâm mạnh con dao xuống mặt bàn

Bờ Bên Kia- Chương 18: Phần kết (1)

22.06.2017

Người đàn ông bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt hung tợn lóe lên trên bộ mặt nhăn nheo tàn tạ. Tôi giật mình lùi lại. Nhưng điều đó chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Nó thoáng qua rồi lập tức biến mất, nhanh đến độ tôi đâm ra nghi ngờ cảm giác của mình. Bộ mặt người đàn ông trước mặt tôi vẫn ngu dại, ánh mắt đờ đẫn vô tri. Tôi thì thầm:

“John, ông có nhận ra tôi không? Thằng nhỏ Thomas ngày xưa đây.”

Bờ Bên Kia- Chương 17: Qua nửa dòng sông

15.06.2017

Con bé này biết cả từ giở giọng Nghệ. Ừ, chữ Nghệ bây giờ mang nghĩa chung là lưu manh, lường gạt, côn đồ. Bọn trẻ từ quê nghèo kéo sang hàng đàn hàng lũ, làm gì có tiền mà mua chồng. Đám mua chồng mua vợ là đám buôn bán có tiền, hay con cái bọn cán bộ tham ô trong nước cần cái quốc tịch Đức để tẩu tán tài sản ra nước ngoài

Bờ Bên Kia- Chương 16: Phần tàn

9.06.2017

Trại dưỡng lão Abensberg SH nằm giữa vùng núi đồi cạnh biên giới Tiệp. Nó hoàn toàn không có tên trên bản đồ hay trong danh sách những viện dưỡng lão của miền Đông Âu.

Thám tử Bartmann chỉ vào một chấm đỏ trên màn hình:

“Đây là tọa độ do máy định vị của chúng tôi ghi lại. Từ trung tâm vùng đồi núi Breitenbrunn, đi về hướng đông, mười tám cây số. Có khoảng mười người già bị bỏ quên trong cái xó xỉnh này.”

Bờ Bên Kia- Chương 15: Hỏa lực miền Đông

1.06.2017

muốn tìm ai bên phía Đông này cứ tới Đồng Xuân Center mà hỏi. Đó là khu chợ trung tâm, niềm tự hào của cộng đồng người Việt gốc Bắc tại Berlin. Max thường nói đến nó như một trong những điểm nóng của thành phố về ẩm thực phương Đông, hàng hóa không nguồn gốc, dịch vụ massage, cắt tóc làm móng tay, dịch vụ chạy thuế chạy giấy tờ và cả môi giới tình dục.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)