Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 53
Bàn cơm là cái mẹt mây đặt giữa lườn ghe luông tuồng cửa nẻo. Hai bên vách lá chất đầy hũ vịm đựng mắm muối, tương chao và nhang đèn, tạp hoá. Cơm gạo bể, thơm lừng hương lúa mới. Một tô canh mồng tơi tím ngắt nấu tép. Một chén mẻ đựng dưa mắm màu hổ phách trong vắt.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 52
Từ lúc rời quán nước cho tới khi bước vào khách sạn, Châu và thầy giáo Hoàng không trao đổi với nhau lời nào. Châu cố tình đi sau người đàn ông như hai người lạ. Thầy giáo Hoàng hiểu ý, lẳng lặng tiến bước. Ði ngang tiệm may của cô Năm Bạch Liên thuở trước…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 51
Dưng không núi đoạn sông lìa Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.
(tiếp theo)
*
Châu rụt rè dừng chân bên gốc phượng vĩ, cành lá đơm bông đỏ rực, len …
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 50
suốt đoạn đường xe ngựa ra tỉnh, Châu miên man nghĩ tới giây phút hò hẹn với thầy giáo Hoàng cận kề, lần đầu tiên tại một nơi không lo sợ bị ai bắt gặp. Cô nhớ tới mảnh giấy ghi mấy dòng của ông thầy giáo kẹp trong quyển tiểu thuyết “Đoạn tuyệt” của nhà văn Nhất Linh nhờ Cẩm đem về cho cô vài hôm trước mùa bãi trường: “Em tìm cách ra chợ tỉnh gặp thầy tại quán nước Phú Lợi góc đường Bá-đa-lộc trưa thứ năm tuần tới, lúc một giờ trưa. Thầy có chuyện cần nói với em.”
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 49
Bấy giờ men rượu ba chén mới thật sự ngấm đầy huyết quản Chúc, khiến bước chân chàng chệnh choạng trên mặt đất lập lờ bóng tối. Lưng áo người con gái sáng loe loé, càng lúc càng xa. Chúc cố gắng định thần, mở lồng ngực hít lấy hương đêm rười rượi cỏ lá, sông nước quen hơi. Thính giác chàng bắt được loáng thoáng từ đám tiệc liên hoan giọng ai luyến láy điệu vọng cổ ngậm ngùi.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 48
Chỉ còn ba hôm nữa là tới ngày tập kết. Anh Hai thủ trưởng cho phép tổ chức một bữa tiệc từ giã mà anh đặt cho cái tên nghe lạ tai: Đêm liên hoan. Sẽ có đốt lửa ngoài trời, ăn uống rậm đám và trình diễn văn nghệ tự nguyện. Đây cũng là cơ hội để các đồng chí chia tay với thân nhân, bè bạn. Trước đó vài tháng, nhiều buổi đám cưới tập thể được tổ chức gấp gáp như thể chạy tang. Bản thân Chúc cũng được anh Hai ngỏ ý cáp đôi với cô nầy cô kia, nhưng chàng khéo léo thối thoát.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 47
Chúc nóng nảy, muốn nói thẳng, rằng chàng theo cách mạng chỉ vì luỵ tình cô Năm, rằng lúc trước cô là một con đĩ làng, còn bây giờ cô là con đĩ cách mạng. Chỉ khác nhau ở điểm, làm đĩ làng cô được trả tiền sòng phẳng, làm đĩ cách mạng cô chỉ được đền bù bằng những lời hứa hẹn suông. Cô là một con đĩ vô sản. Nhưng Chúc dằn lại được.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 46
Cho dù chưa lần nào cô Năm thốt lời yêu thương chàng. Mà ngược lại, đã đôi phen cô buông tiếng bóng gió:
– Hồn tui trọn đời nguyện dưng cho cách mạng, còn xác tui như cái bến nước cho ghe xuồng mười phương tắp lại. Tui nói thiệt để chú em chớ có thất vọng.
Biết vậy, nhưng làm sao Chúc không khỏi se gan thắt ruột khi hiểu ra, cô Năm Bạch Liên là đối tượng cho các đồng chí giải quyết những dồn nén sinh lý.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 45
Không hẳn trâu, cũng không hẳn ngựa. Không giống chó, cũng không phải mèo. Không ra thằn lằn, cũng không phải rắn mối. Thảy thảy được bàn tay khéo léo và đầu óc dồi dào tưởng tượng của thằng Ổi nhào nắn, như nhà phù thuỷ biết lắp ráp từng bộ phận cho muôn loài, khai sinh một giống thú mới.
Núi Đoạn Sông Lìa — phần 44
Trong trí nhớ Cẩm, cánh rừng chuối rậm bóng âm u thoắt bừng lên những luồng nắng chói rạng huyễn hoặc như giát lân tinh. Ngôi miễu thờ ông Ba Thê phát quang sáng rỡ như kho tàng cất giấu những châu báu thời gian. Cẩm thấy mình nhỏ lại…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 43
Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 42
Điệu bộ khác thường của bà Sáu Phồng Tôm cũng như của đám đàn bà, khi có ai hỏi thăm chị Chín với chị Năm, khiến Cẩm linh cảm chuyện không hay. Cẩm buồn buồn thấy ra những thay đổi, những thiếu vắng. Cẩm bắt nhớ dáng dấp dễ coi, lời ăn tiếng nói nhưn nhuỵ có duyên của chị Năm. Lúc nào chị cũng tươm tất trong tấm áo bà ba màu sáng, quần sa-teng đen phủ gót ủi phẳng phiu. Hiếm khi thấy chị đi chân không.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 41
Dưng không núi đoạn sông lìa Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.
(tiếp theo)
*
Gió khuya thốc lên ràn rạt vườn chuối bên mương cạn. Con Mừng mở mắt chưng …
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 40
Nóc kho lẫm lợp ngói úp ngửa âm dương, cột kèo gỗ trơn, vách bổ kho đen thín, xây trên vuông đất nện, cao ba bậc thềm. Chỉ thấy độc nhất một cửa ra vô, ngày mở đêm đóng. Tàn đa cổ thụ xoè lá che bóng âm u bên cạnh. Rễ mẹ rễ con loằng ngoằng lưng rắn bò quanh đất…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 39
Mọi chuyện xảy ra nhặm lẹ như lật bàn tay. Mới hôm qua bà nội còn lần dò xuống nhà sau, tới chỗ ngồi quen thuộc bổ cau têm trầu, bông lơn không đầu đuôi chuyện quá khứ vị lai. Vậy mà giờ đây bà nằm đó, thi thể lạnh ngắt.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 38
Anh Thoại cười nhạo báng, bảo tướng tá thư sinh như chú làm sao chịu nổi công việc nhọc nhằn đó. Ấy là chưa kể những lúc bị mấy thằng cai Tây hà hiếp. Chúng nó thấy chú mày trắng trẻo được trai, thế nào cũng bắt về làm gạc-sông…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 37
Quần áo bung gấu rách vai, lấm bẩn bụi đường xuyên Việt. Bờ sông dang tay phất gió chào đón. Tôi ngồi xuống băng đá trống, tỉnh táo đôi chút, hướng mặt trông ra con nước nhấp nháy ánh vàng dây đèn điện giăng dọc thân tàu buôn kẻ hàng chữ Marseille-Saïgon.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 36
Tôi sửng sốt chứng kiến cảnh thằng con trai như bị đồng nhập, hai mắt khép rãnh đờ đẫn, gương mặt thoắt chợt biến dạng. Chiếc mặt nạ lúc người lúc ma phù phép luân phiên tháo gắn. Con sâu róm ngâng ngấc phát tướng theo lệnh Nhẵn. Nửa phần teo tóp của Nhẵn đỏ sần…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 35
Tôi chưa từng thấy căn nhà nào thô sơ đến thế. Nhưng chẳng hiểu sao, cảnh tượng ấy kích thích tâm hồn trẻ thơ trong tôi mạnh mẽ đến nỗi bắt tôi khao khát có một cuộc sống như Nhẵn. Không phải đến trường mỗi ngày. Không bị gò bó trong khuôn tấc dạy dỗ cổ điển nghiêm ngặt của cha tôi. Từ đó tôi sẽ tháo bỏ chiếc bóng lẽo đẽo hiu quạnh bên mình. Tôi sạch. Tôi vô sắc như gió
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 34
Chợ làng Thồi chùm nhúm ven con nước rộng vài sải tay, một nhánh từ sông Hồng nứt ra, lềnh bềnh rác rưởi. Dòng nước đục lờ, không phải phù sa, mà như từ cây lá mục, rác ủng, xác thú thối rữa, phân người và những thứ phế thải không thể định nghĩa ối ra. Cả cái tên, sông Thồi, cũng không hiểu từ đâu mà có.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 33
Mặt mày chị Ba hớt hải như bị ma hớp hồn, vừa buông giỏ thức ăn xuống ván, đã giật giọng thất thanh:
– Dì Tư ơi, bà nội ơi … em Chúc … nghe nói …
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 32
Cái nóng ẩm bức mang theo mùi bùn non nước ròng tưới tẩm gia vị thiên nhiên không thể định nghĩa. Hương lúa mới trổ bông thoang thoảng tan theo cái nắng màu gừng non tháng sáu. Vườn cây sực nức hương bông trái sậm sật, lẫn mùi ngan ngát của những luống rau thơm chen lá bụ bẫm.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 31
Bầy ốc mượn hồn còng nhởn nhơ để lại nghìn nghịt dấu chân trên mặt bùn đặc quánh phù sa. Chúng nô nức rủ nhau đi tìm bạn, mặc những đe doạ rình rập. Đàn hải điểu đói mồi xoạc cánh liệng lờ trên không. Ánh tà dương bức xạ đỏ loét lún nước cạn. Bờ bãi rỉ máu…
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 30
Mặc dù thầy có thể đợi sang chủ nhật, tới nhà dạy Châu học thêm, như đã xin phép má Châu lần trước, nhân tiện hỏi thăm cớ sự, nhưng thầy không còn kiên nhẫn được nữa. Có vậy ông thầy giáo mới nhận ra mình đã quá thân thuộc với cô học trò siêng năng, tháo vát.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 29
Cao lầu thưa khách. Phổ ky mời Chúc và cô Năm Bạch Liên lên từng trên, chọn một bàn kê riêng trong góc che mành mành rồng phụng vân vi, trần gắn quạt máy quay vòng thơi thả. Cô Năm ưng bụng ra mặt, thản nhiên kéo ghế ngồi.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 28
Một điều ngẫu nhiên, cửa tiệm mà hai cô tiểu thơ nhà phú hộ Hoạch tới để may sắm cũng là chỗ làm việc của cô Năm Bạch Liên. Nhận ra Chúc bước vô với hai cô khách hàng quen mặt, cô Năm không khỏi ngỡ ngàng, lúng túng giây lát mới cất tiếng chào hỏi.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 27
Lần đầu tiên trong đời, chàng nhận ra vùng thổ ngơi hoang dã rộng lớn từ từ bị những rẽ đất tư hữu cắt mẩu manh mún. Vận nước đương thời tối sáng long đong. Lòng chàng cũng bất phân lắm nỗi trong ngoài. Mây trổ đốm lên mặt ruộng xâm xấp nước, đơm bông từng chùm trắng nõn.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 26
Khuya qua Cẩm chiêm bao thấy ba trở lại nhà. Sáng ra, lúc nghe chuông sớm chùa Phụng khoan thai từng hồi len qua cửa sổ mở hé, Cẩm mơ màng tỉnh giấc. Chuỗi mộng lành còn đậm nét trong tâm trí, chan hoà ảnh sắc và âm thanh. Không gian chưa sáng tỏ.

Bình Luận mới