Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 51

NuiDoan-48_thumb

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

*

Châu rụt rè dừng chân bên gốc phượng vĩ, cành lá đơm bông đỏ rực, len lén ngó vô. Quán trưa vắng khách. Ghế bàn trống trải. Cô nhận ra thầy giáo Hoàng đang ngồi trong góc quán, đeo kính mát, ngoảnh ra hướng khác. Khoảnh khắc nầy, Châu mới hay mình liều lĩnh. Cô vuốt lại cánh áo, vén tóc vắt vành tai, bước vào, ngực tim đập mau.

Thầy giáo Hoàng xô ghế đứng lên khi thấy Châu. Thầy tháo kính, đặt lên bàn, miệng nở cười tươi tắn. Châu bẽn lẽn kéo ghế ngồi đối diện.

– Thầy tưởng em không tới.

Châu cúi mặt sượng trân:

– Dạ,… dạ, tại xe ngựa phải ngừng lại đón khách dọc đường, có hơi lâu.

– Em uống gì?

Châu ngó ly nước vơi quá nửa đặt trên bàn, nói mau:

– Dạ, cùng một thứ như thầy.

Người đàn ông day qua chỗ phổ ky đang ngồi chúi mặt vô tờ nhật trình mở đôi, chi chít chữ Trung hoa, gọi lớn:

– Ông chủ, một cà-phê sữa đá.

Xoay qua Châu, giọng ông ngọt ngào:

– Trông em có vẻ mệt. Đường xa và trời hôm nay nóng quá.

Châu toan kể cho ông thầy giáo nghe chuyện cô tình cờ gặp lại đứa con gái khờ khạo tên Mừng gặp nạn trong lần tản cư tránh lụt lên chùa Phụng, nhưng thấy không cần thiết, nên lặng thinh. Cô không muốn buổi gặp gỡ thầy giáo Hoàng trưa nay bị bất kỳ bóng hình một ai khác dấy động. Cô muốn giây phút nầy, tờ lịch ghi ngày tháng năm hôm nay, sẽ khắc dấu sâu đậm trong tâm khảm cô. Cũng như cô sẽ không bao giờ quên cái ngày đầu tiên cô có kinh nguyệt, khiến cô đôi lúc suy tư về những mốc điểm trong đời một người nữ. Máu hỷ tín xé da rách thịt của má ban cho Châu sự sống. Máu lặng lẽ chia tay thời niên thiếu, báo hiệu thời điểm bước vào cõi không gian của người lớn. Những vết máu vô tình, không chờ không đợi, biến Châu thành thiếu nữ. Và sẽ tới một ngày, cũng những vết máu, nhưng với niềm dâng hiến đam mê, sẽ hoá Châu thành đàn bà, làm vợ làm mẹ. Ðời sống những người đàn bà, nhiều khi Châu thầm thì một mình, rốt cuộc chỉ luẩn quẩn với ngần ấy chu kỳ kinh nguyệt.

– Em đọc xong quyển tiểu thuyết hôm trước thầy nhờ Cẩm trao cho em chưa?

Châu còn ngẩn ngơ, loay hoay với nhiều suy tưởng rối rắm, nghe ông thầy giáo hỏi, ngước mặt luống cuống:

– Quyển "Đoạn tuyệt,” phải không thầy?

– Còn quyển nào khác vào đây?

Châu cười khẽ:

– Dạ, xong rồi.

– Em thấy thế nào?

Châu chớp mắt tìm ý. Phổ ky bưng ly cà-phê đá và một dĩa bánh bía ra đặt lên bàn. Châu nhìn cặp bánh, một cái đánh dấu đỏ một cái không, gợi chuyện bâng quơ:

– Em đố thầy, người ta làm dấu cái bánh với mục đích gì vậy?

Bị hỏi bất ngờ, thầy giáo Hoàng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng trả lời:

– Cái đánh dấu đỏ có lòng đỏ trứng, còn cái kia chỉ có nhân đậu xanh. Đúng không?

Châu lắc đầu:

– Không đúng lắm. Cái có dấu đỏ là cô gái đã thành thiếu nữ, còn cái kia chưa.

Nói rồi, dưng không Châu đỏ mặt sượng ngắt. Người thầy giáo cất giọng dịu dàng:

– Em chưa trả lời câu hỏi của thầy.

Châu khuấy nhẹ ly nước. Tiếng muỗng va vào thành ly lanh canh như chuông mõ gióng thức những nhân vật tiểu thuyết từ cõi âm chữ nghĩa bước ra. Như thể những hồn ma hư cấu được độc giả hà hơi truyền sự sống.

– Đoạn kết có hậu, nhưng buồn quá. Có điều làm em thắc mắc, khi một người đàn ông vì lý tưởng cách mạng đành hy sinh tình riêng, liệu rằng anh ta có thật sự thương yêu người con gái ấy?

Thầy giáo Hoàng buông giọng lửng lơ:

– Có lẽ phải biên thư hỏi lại tác giả.

Giọng Châu chắc nịch:

– Em muốn biết ý kiến thầy.

Lần đầu tiên Châu thấy thầy giáo Hoàng nhíu mày suy nghĩ. Cô giơ tay, vờn ngón lên thành ly. Nước rịn giọt thổn thức như muốn san sẻ cùng cô những niềm riêng.

– Trong suốt thời gian thầy về đây dạy học để mưu sinh, thầy đã suy nghĩ cặn kẽ về chuyện nầy. Không một ai toại nguyện trọn vẹn những gì mình ao uớc trong đời. Lúc nào họ cũng bắt buộc phải chọn lựa. Cuối cùng thầy quyết định sẽ trở lên Sài gòn. Sau đó, như thế nào, thầy chưa biết…

Nói tới đó, người đàn ông ngưng lời, đưa tay úp lên lưng tay Châu đặt trên bàn, mân mê. Da thịt Châu mọc gai cảm xúc. Châu mắp máy muốn hỏi bao điều, chưa kịp thốt thì thầy giáo Hoàng đã tiếp lời:

– Anh chàng Dũng chỉ là một nhân vật tiểu thuyết, còn thầy là một con người bằng xương bằng thịt, có thật. Nhưng cả hai giống nhau ở điểm, cùng ôm ấp chung một hoài bão là mưu cầu giải phóng đất nước thoát ách đô hộ của thực dân…

Càng nghe thầy giáo Hoàng tâm sự, Châu càng sửng sốt. Cô tự hỏi, bấy lâu nay mình có thật sự thấu hiểu tâm tình và lý tưởng của người thầy giáo không? Ông thầy giáo soi thẳng vào mắt Châu, siết lấy bàn tay con gái, ngăn cơn rúng động run khẽ những ngón tay.

– Thầy vừa liên lạc được với một đồng chí giao liên và được biết, sắp tới sẽ có chuyến tàu đưa người tập kết ra Bắc, ký kết theo hiệp định Giơ-neo, tách bến ở Sài gòn.

Vừa nói người đàn ông vừa nghĩ tới những buổi gặp gỡ lén lút với người nữ đồng chí giao liên, chủ một tiệm may y phục thời trang ngoài chợ tỉnh. Thầy quen biết cô ta qua những lần tới đặt may quần áo: cô Năm Bạch Liên. Ðôi ba lần trong tháng cô lại tìm tới nhà thầy đưa tin mật vào giờ giấc trái khuấy, lúc thời tiết ngược ngạo, để làng xóm khỏi dòm ngó. Thỉnh thoảng cô tới giữa đêm, ở lại bàn chuyện thế sự và cùng ông giao hoan tới hừng đông. Người đàn bà ấy không những ăn nói bặt thiệp, thông suốt chuyện quốc sự, thuộc làu đường lối cách mạng giải phóng dân tộc, còn bản lãnh chiêu thức dục lạc, lão luyện như một gái ăn sương dày dạn kinh nghiệm. Rồi không hiểu sao, đột nhiên, từ nhiều tháng nay, bặt tin cô. Vào những khuya mưa dầm gió chướng, ông thầy giáo không khỏi trông ngóng, chờ nghe ám hiệu gõ cửa ba nhanh hai chậm, ước ao nghe lại giọng kể thủ thỉ, khao khát một hơi hướm gợi tình… Không lẽ mình đã luỵ tình người đàn bà ấy rồi sao? Ông thầy giáo tự hỏi, rồi loay hoay tìm câu trả lời. Không, không phải chuyện tình cảm, mà chỉ là những thèm thuồng của dục vọng thể xác réo đòi thoả mãn. Hay là cô Năm Bạch Liên gặp phải chuyện bất trắc?

Bữa nọ ông tìm tới tiệm may, thấy cửa khoá trái. Hỏi thăm láng giềng thì được biết, tiệm đóng cửa nhièu tháng nay rồi. Và hình như cô chủ tiệm dính líu sao đó tới chuyện chính trị, vì thấy lính kín tới dò la tông tích.

Châu lắp bắp:

– Sắp tới là chừng nào?

– Sau khi bãi trường.

Châu buột miệng khe khẽ: "Sớm vậy sao?" rồi cúi mặt giấu khoé mắt rưng lệ. Thầy giáo Hoàng mềm giọng:

– Chính vì vậy mà thầy muốn gặp em trưa nay, để từ giã riêng em. Trước ngày đi, thế nào thầy cũng đến nhà chào hai bác và hai em Chung, Cẩm. Chuyện này, cho tới bây giờ, chỉ có mình em biết thôi đấy.

Châu ngẩng mặt. Gương mặt ông thầy giáo mờ nhoè sau màn nước mắt. Người đàn ông tiếp tục tỉ tê:

– Vì chuyện chung, thầy buộc phải rời nơi này, chứ thật ra thầy cũng không muốn…

Và như thể thương hại, ông thầy giáo cất giọng đẩy đưa:

– Tính toán là một chuyện, có thực hiện được hay không lại là chuyện khác. Biết đâu chừng, từ giờ tới đấy sẽ có nhiều thay đổi. Nhưng có điều chắc chắn, thầy sẽ trở lên Sài gòn, mọi chuyện khác sẽ quyết định sau. Châu!

Cô gái run giọng đáp:

– Dạ, thầy kêu em.

– Nếu chiều nay em không bận bịu chuyện gì, em cho thầy được dịp gần gũi em ở một nơi khác chỉ có thầy và em, xem như một lần từ biệt. Ngoài ra thầy cũng có chút quà gửi em trước khi chia tay mãi mãi.

Châu còn nhíu mày phân vân thì thầy giáo Hoàng đã thấp giọng giải thích:

– Thầy mời em tới một khách sạn có đèn điện, quạt máy của khách trú gần đây. Ở đó chúng ta có thể tâm sự nhiều chuyện riêng tư, không sợ ai nghe thấy.

Châu biết nơi nầy, khách sạn Việt Hoa, là ngôi nhà lầu hai tầng độc nhất của tỉnh lỵ, kiến trúc khang trang, nằm cuối đường dọc bến sông. Cô nghe thiên hạ đồn đại, chốn đó không những là nơi nghỉ chân của khách tứ phương, mà còn là điểm hẹn hò của những đôi tình nhân, và đêm xuống là chỗ hành nghề của đám gái ăn sương. Vì vậy, khi nghe thầy giáo Hoàng đề nghị tới đó, cô đỏ mặt lưỡng lự. Nhưng, như có ma lực vô hình thôi thúc, Châu câm nín chấp thuận, lẽo đẽo sánh bước theo ông thầy giáo.

Nắng soi lấp lánh mặt sông dậy gió. Hàng phượng vĩ ven sông ối máu đầu mùa. Tâm tư Châu cũng oà vỡ những vết cứa ly biệt. Linh tính cô dưng không bật ra những bất an. Châu hướng mắt trông vời những con đò, những chiếc tam bản chở bạn hàng trước giờ tan chợ đang chèo chống trên sóng nước nhấp nhô. Chông chênh chao đảo như những suy tư rối rắm trong lòng người con gái. Quyết định của cô trưa nay đến đây gặp người thầy giáo để rồi giây phút nầy, theo ông tới nhà khách Việt Hoa đầy tiếng thị phi là đúng hay sai?
 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)