Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 52

 

NuiDoan-48

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

 

(tiếp theo)

Từ lúc rời quán nước cho tới khi bước vào khách sạn, Châu và thầy giáo Hoàng không trao đổi với nhau lời nào. Châu cố tình đi sau người đàn ông như hai người lạ. Thầy giáo Hoàng hiểu ý, lẳng lặng tiến bước. Ði ngang tiệm may của cô Năm Bạch Liên thuở trước, thầy giáo Hoàng quay mặt nhìn. Tiệm đã mở cửa lại, kẻ bảng hiệu Trường An, bán sách báo. Thoáng giây hoài niệm sóng sánh trồi lên hồi tưởng người đàn ông. Một khuôn mặt, một giọng nói, một mùi hương, một hơi ấm, vòng tay ôm nửa khuya trời trở gió. Thầy tự hỏi, người đàn bà bản lĩnh khác thường ấy, giờ nầy, lưu lạc nơi đâu?

Thầy giáo Hoàng nhẹ tay khép cửa phòng. Nắng soi mảnh méo mó lên tường vôi trắng lờ lợ. Trần tróc mảng lỗ chỗ, bốn góc mốc meo lốm đốm. Người đàn ông tới kéo màn, mở toang khung cửa lá sách, vặn quạt trần xua mùi ẩm ướt và hơi người vướng đọng. Tạp hương phố xá hắt vào. Mùi cá mắm phiên chợ tàn trong cái nóng xế trưa? Hương muộn của một mùa hoa đang độ tàn úa? Mùi dầu thơm buôn hương bán phấn sót trên chăn gối? Châu không biết. Ðầu óc cô rỗng không, cảm quan cô trơ trơ toang hoác. Cô như con đồng cậu bóng trong cơn hồn nhập, không thể tách biệt rạch ròi đôi lẽ âm dương. Châu luống cuống ngồi xuống ghế mây cạnh mặt bàn thấp kê đối diện chiếc giường đôi trải khăn màu trà loãng, phơi xộc xệch hai chiếc gối con viền đăng-ten.

Giọng thầy giáo Hoàng như từ cõi xa xăm vọng lại:

– Thầy có gọi bồi phòng đem lên một bình trà và bánh ngọt. Trong lúc chờ, em vào phòng tắm rửa mặt, nhé!

Châu tuân lời người đàn ông như học trò trong lớp học. Phòng tắm rộng vừa đủ chứa một lu sành lưng lửng nước, một cái thau nhôm móp méo úp trên nắp, một gáo dừa móc đinh đóng trên vách và một tấm khăn con vắt cọc tre bắc ngang tường. Chỗ tắm hẹp té, lót gạch bông, hum húp một rãnh thoát nước. Bồn tiêu tiểu chồm hổm. Một bóng điện trần trụi lửng lơ giữa phòng nhả keo kiệt chút ánh sáng vàng úa, soi nhá nhem diện tích ẩm thấp. Bồn rửa mặt men trắng đóng bệt vằn vện. Châu không đủ can đảm ngó lâu thần sắc của gương mặt phản diện trong tấm kiếng ố thuỷ loang lổ, như của một đứa con gái hoang đàng trắc nết nào khác. Con thằn lằn bám trên tường trơ mắt ngó, ngẩn ngơ, trách móc.

Cô chểnh mảng múc nước đổ vô thau. Từ phòng ngoài vọng lại tiếng gõ cửa. Giọng người đối đáp nho nhỏ. Sau cùng là tiếng sập cửa. Âm vang kim loại khoá trái, lạnh lùng, dứt khoát.

Châu bước ra, căn phòng khép cửa kéo màn từ bao giờ, hương trà sen thơm thoảng. Mặt bàn bày một khay trà và một dĩa bánh in nhưn đậu xanh. Bên cạnh, thầy giáo Hoàng đang ngồi tréo chân, ngước mặt về hướng Châu. Một thoáng, chỉ một thoáng ngắn, mà Châu có cảm tưởng khuôn mặt người đàn ông vừa mọc thêm nhiều con mắt man dại, chăm bẳm soi mói, chực chờ vồ chụp lấy cô, ngấu nghiến trong móng vuốt dã thú. Người Châu nổi gai.

Người thầy giáo nhỏ nhẹ:

– Em tới ngồi đây, uống trà ăn bánh.

Châu khép nép ngồi xuống chiếc ghế còn lại. Phiến ngực cô phập phồng rối loạn dưới manh áo bà ba tơ mỏng. Thầy giáo Hoàng nhỏm lưng, cầm tách trà rót đầy từ khi nào, đặt qua chỗ Châu ngồi, cất tiếng mời.

Nhấp xong ngụm nhỏ, Châu chớp mắt, lắp bắp một lúc mới ra lời:

– Thầy… thầy… kêu em tới đây có chuyện chi?

Thầy giáo Hoàng rót trà vào tách cho mình, nhoẻn cười:

– Thật ra, cũng không có gì quan trọng. Thầy chỉ muốn được một lần gần gũi riêng em tại một nơi ấm cúng như thế này, không bị ai quấy rầy. Không gian và thời gian hoàn toàn lệ thuộc vào chúng ta. Em không muốn như thế sao?

"Nhưng tại sao là nơi đây, trong phòng ngủ khách sạn nầy?" Châu thầm hỏi, nhưng tâm tư rối bời, không thốt ra lời.

Như đọc được ý nghĩ của người con gái, thầy giáo Hoàng biện bạch:

– Ðáng lẽ thầy mời em đến nhà mới phải, nhưng thầy ngại láng giềng dòm ngó, ngồi lê đôi mách, không tốt cho em. Em nghĩ sao?

Châu lặng thinh, nâng tách trà, hớp thêm ngụm nhỏ. Vị trà đăng đắng, lạ miệng. Cô muốn nói, thầy đừng hỏi em những câu nhiều "sao" như vậy, em không trả lời được đâu, nhưng không thốt ra tiếng. Từ dưới đường vọng lên tiếng xe ngựa khoan thai móng sắt. Châu hít một hơi sâu, nói thẳng:

– Em sợ.

– Em sợ chuyện gì?

Châu cúi mặt:

– Thầy cho em về.

– Chốc nữa trời bớt nắng, thầy sẽ đưa em về. Em uống trà, ăn bánh đi!

Như để làm gương, thầy giáo Hoàng bốc bánh. Không hiểu sao, Châu thấy kiểu ăn cách uống của ông thầy giáo bữa hôm nay không thanh lịch như mọi khi, mà có vẻ gì như thô lậu. Bánh, ông cắn miếng lớn, nhai trợn trạo, nuốt vội. Trà, ông hớp một ngụm gần cạn. Kiểu ăn cách uống phàm phu chưa từng thấy. Chắc hẳn thâm tâm ông đang rối bời chuyện tương lai? Châu đoán thầm, thoáng nhận ra vầng trán người đàn ông tươm mỏng mồ hôi. Dạ dầy cô ứa lên chút dịch vị chua loét. Châu nâng tách, uống cạn. Hậu vị se se đắng. Ngẩng mặt, cô thấy tia mắt người thầy giáo nhìn cô đăm đăm, khoé môi nhoẻn cười khó hiểu, vẻ mặt lồ lộ trơ tráo. Châu chớp mắt, xua đuổi cảm giác bất an. Bất ngờ, người đàn ông chụp lấy bàn tay cô úp trên bàn, siết lại. Mồ hôi lòng tay ông nhớp nhúa. Toàn thân Châu mọc gai bần bật. Không phải thứ cảm xúc lâng lâng chất ngất mọi lần, mà nhớn nhác như thể chối bỏ. Châu rút mạnh tay về, giọng dứt khoát:

– Thôi, em phải về.

Vừa dợm đứng lên, bỗng dưng đầu óc cô xoay mòng. Tường vách lệch lạc. Nền gạch chao nghiêng. Cửa phòng như bị ai xô đẩy, lùi ra xa tắp. Cánh quạt trần chực chờ rơi xuống, chém lìa mảng không gian đè nặng giác quan. Châu chỉ kịp lắp bắp mấy tiếng "thầy, thầy…", rồi thân thể như bị ai đốn ngang, bủn rủn quỵ xuống.

*

Cô thấy mình ngửa nằm tênh hênh trên mặt nệm. Trần truồng. Hai mắt cô mở hé, muốn cựa quậy, vùng dậy, nhưng toàn thân nặng trịch như bị bóng đè dính chặt mớ chăn gối hăng hắt hơi người. Gian phòng kín màn tù mù. Ðộc nhất một lằn sáng cắt ngang vách, mỏng như vết nứt phát quang. Cánh quạt trần xoay vòng nhọc nhằn. Trong cơn mê trầm, tiềm thức cô ngửa ra toang hoác từng chương quá khứ với nguyên vẹn thanh âm và hương sắc, như tuồng hát trên sân khấu quê mùa. Tiếng nhạc chuông thánh thót, gióng giã đón khách. Giọng thiếu nữ luyến láy hoan hỉ khúc hát thanh xuân. Hương chanh tươi rói đầu tóc gội những trưa nắng. Lẫn trong gió tháng ba, vườn xoài chín bợn rợn thơm lừng. Mùi đất tanh rợn sau cơn mưa đầu mùa. Bất chợt, thời tiết chuyển hướng. Gió mưa toa rập thổi tan hương sắc dậy thì, đành đoạn như rắp tâm chặt lìa chút nguyên vẹn con gái. Bất chợt, như vong hồn từ cõi âm, có người đàn ông vén tường vách sương mù bước ra, phân thân. Nhiều khuôn mặt lắc lư bước tới, úp thân thể trần trụi lên người cô. Mùi mồ hôi dường như quen, nhưng không kích thích mời mọc, mà gắt nồng lạ mũi. Cô có cảm tưởng như bị ai khác khoá chặt hai cánh tay, và một ai khác nữa dang rộng đôi chân, ghì xuống, cho kẻ nằm trên người cô lách bụng dưới vào giữa háng, thúc mạnh. Từng cơn rút đẩy gân guốc lún sâu, tuồn tuột, ẩm ướt. Cổ họng cô hực lên, vọng lại như tiếng thú bị thọc tiết. Cùng lúc là cái đau rách xé, buốt thốn, sâu hoắm. Nhiều gương mặt xa lạ như đào kép hoá trang dí sát, lục lọi mắt môi ngực bụng cô, nhịp thở hổn hển. Thiếu nữ nghiêng mặt tránh, mắt nhắm kín để khỏi nhìn thấy những mặt nạ quỉ ám. Nước mắt cô ràn rụa. Cô muốn kêu lớn, nhưng miệng môi bị bàn tay ai bịt chặt. Tiếng kêu hụt hơi rớt xuống, mất hút trong cơn bạo dâm của thân xác. Con đực xổng cơn thú tính, dương vật nhớt lầy dồn dập vào ra khe thịt rỉ máu. Tiếng nấc dâm dậc bật ra rãnh miệng. Viền mặt biến dạng hoan lạc theo cơn đau trinh tiết của cô con gái. Phản thịt nặng nề, đầm đìa mồ hôi rớt xuống, bần bật động kinh. Cô gái chìm sâu vào bóng chiều đồng thiếp.

Những hình ảnh hoang tưởng hiện về xô đẩy. Hồn xác cô tẩm nhập mộ đất quê nhà. Thiên tai lịch sử những ngàn năm co lại trong phận số nữ giới, rúm ró trước lưỡi dao quyền lực và bạo hành của những tên đồ tể đàn ông chung một tổ quốc. Cô thấy ra viễn ảnh tối ám của một đất nước phân đôi.

Những sông những núi những rừng những liên hệ huyết thống đứt lìa muôn đoạn.

*

Châu hé mắt mệt lả. Thân thể rã rượi, nặng trịch. Vọng lại xa xa tiếng tù và chuyến đò chiều chuyển bến. Đục ngầu. Âm u. Cô ngấc đầu ngó quanh. Không một ai. Cúi nhìn, cô hốt hoảng chụp lấy chéo khăn trải giường đắp lên tấm da thịt trống hốc. Toàn thân run bật như tới cữ sốt rét. Bấy giờ cô mới cảm nhận cơn nhức từ đáy bụng bật ra âm ỉ. Cô lẩy bẩy lần tay sờ soạng chỗ kín, giơ đầu ngón ra vũng sáng nhá nhem. Máu. Châu nấc lên, lê chân vô phòng tắm, bật đèn ngó xuống. Ngực bụng đùi xiên xéo lằn sướt, lốm đốm dấu bầm. Cô múc nước, dội ràn rụa lên vai, lên ngực, xuống bụng, kỳ cọ không ngớt, dằn tiếng xót xa. Bầy gián túa chạy xuống rãnh. Ánh đèn điện không chụp soi bóng cô lên vách, lắc lư như chực lìa xác. Vết trầy trụa buốt rát như vô số bàn tay vô hình tạt tro bôi muối lên thân thể cô. Châu khép chân gập xuống nền gạch lạnh tanh, đầu óc rỗng rang, không trí nhớ.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)