Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 30

 

NuiDoan-27

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài

 

(tiếp theo)

 

13

 

Thầy giáo Hoàng dặn đứa học trò ngồi gần cửa, lúc tan trường qua lớp bên cạnh nhắn với Cẩm và Chung chờ thầy ngoài sân chơi. Đã ba ngày nay thầy để ý không thấy Châu đưa đón Cẩm và Chung đi học như mọi bữa. Thầy lo âu, không biết chuyện gì. Mặc dù thầy có thể đợi sang chủ nhật, tới nhà dạy Châu học thêm, như đã xin phép má Châu lần trước, nhân tiện hỏi thăm cớ sự, nhưng thầy không còn kiên nhẫn được nữa. Có vậy ông thầy giáo mới nhận ra mình đã quá thân thuộc với cô học trò siêng năng, tháo vát. Thầy nhớ lại lần gặp gỡ cuối tuần trước, không thấy gì khác thường. Ông bà nội và má Châu vẫn đối xử chân tình với thầy, coi thầy như thân bằng quyến thuộc.

Bàn học kê chỗ hứng nghiêng nắng sáng ở nhà trên. Cánh cửa sổ mở ra khoảng sân nhởn nhơ xanh lá, lấp lánh con lạch thông với nhánh sông nước ròng nước lớn mỗi ngày hai bận. Giồng đất trồng chuối già, chuối xứ đơm buồng xanh mởn. Bên kia bờ thấp thoáng rặng cây thưa, chim muông loét choét đi về trong đám lá rậm. Bữa nọ thầy giáo Hoàng bất ngờ thấy trong vòm xanh quen mắt rực lên nhiều mảnh rực hồng thắm thiết. Thầy ngạc nhiên thốt khẽ:

– Ô, hoa gì kìa Châu?

Châu ngước mắt trông ra:

– Bông ô môi đó thầy. Em cứ tưởng cây úng nước chết rồi. Năm nay cây ra bông trễ quá.

Thầy giáo Hoàng lẩm bẩm:

– Ô môi đó sao? Có phải là thứ trái vỏ cứng màu nâu sậm thấy bán ngoài chợ, không em?

– Đúng đó thầy. Trái ăn được, mùi vị ngộ lắm.

– Ngộ là sao?

Châu khúc khích:

– Mùi hơi nặng, có người kêu hôi. Vị mằn mặn, ngòn ngọt. Ăn cho vui miệng vậy thôi, không ngon đâu thầy.

– Giống mùi sầu riêng không em?

Châu phản đối:

– Sầu riêng thơm chớ đâu có hôi, thầy!

Ông thầy giáo kêu khẽ:

– Ối, hôi chứ! Có lẽ thơm quá thành ra khó ngửi, như hương hoa lài.

– Nhà em, ai cũng ưa ăn sầu riêng. Riêng em ăn ít thôi, ăn nhiều nóng người, mặt nổi mụn.

Châu buông viết đã khô mực xuống bàn, tư lự:

– Mà … không biết ai cắc cớ đặt cho nó cái tên nghe bầm gan tím ruột vậy chớ?

Thầy giáo Hoàng xoay mặt đăm đăm ngó cô học trò:

– Ừ nhỉ! Cớ sao lại sầu riêng mà không sầu chung? Chuyện cổ dân gian không nghe nói đến tích này.

… Mẩu đối thoại vu vơ trong giờ học tư gia ấy thỉnh thoảng lại dấy lên tâm tư thầy giáo Hoàng trong khoảnh khắc rảnh rỗi. "Sầu riêng" với "sầu chung". Thầy thấu rõ lòng mình, những "sầu riêng" thật ra không có, còn nỗi "sầu chung" to tát của đất nước trong thế sự rối bời đang tới hồi quyết định nầy. Những tin chiến thắng từ núi rừng Điện biên được người giao liên ẩn danh thường xuyên nhờ ông Chín đưa thơ đem tới, khiến thầy phấn chấn vững tin vào thời đểm quyết định gần kề.

Thầy giáo Hoàng tuyệt đối không cho Châu biết chuyện nầy. Cô bé hồn nhiên, tinh khiết và thật thà quá. Còn thầy, một kẻ đã từng xông pha dầy dạn, lìa Bắc vô Năm, bao phen đối diện với lưỡi hái tử thần, tự thâm tâm đã chai sạn ít nhiều. Thầy ý thức và tách bạch được những lý lẽ chung riêng. Vậy mà, chẳng hiểu sao, từ độ cầm tay cô học trò lúc bình minh tinh sương trên núi Phụng, ông thầy giáo cảm thấy lòng lắm lúc bồi hồi nỗi nhớ. Cái nắng gắt gay đúng ngọ không còn làm thầy đổ mồ hôi bực bội. Những mưa chiều mưa sáng ướt lầy đất bùn từ nhà tới trường như reo vui theo mỗi bước chân, vì thầy biết sẽ gặp lại cô học trò đáng yêu. Nhiều câu hỏi không lẽ, tại sao, cớ nào nhởn nhơ nở hoa trong trí thầy. Vì vậy thầy không ngớt lo ngại, khi thấy vắng mặt Châu mấy ngày qua.

Theo lời thầy dặn, sau hồi trống tan trường, Cẩm và Chung đứng chờ gặp thầy giáo Hoàng bên gốc cây sẩm bóng mát. Thầy chờ lũ học trò làng tản mác về hết mới xách cặp bước ra. Cẩm và Chung khoanh tay, cúi đầu lễ độ chào thầy.

– Sao mấy bữa rồi thầy không thấy Châu đưa đón hai em đi học, có đau ốm gì không?

Cẩm rụt rè đưa mắt ngó anh. Chung chần chừ:

– Dạ … dạ … thưa thầy, má em hổm rày … không được khoẻ, chị Châu phải ở nhà lo săn sóc cho má.

– Má hai em bị bệnh sao đó?

Thầy để ý thấy khoé mắt Cẩm long lanh ngấn nước. Chung vẫn vấp váp:

– Dạ, … cũng … hổng biết tại sao nữa.

Thầy giáo Hoàng nóng lòng:

– Cái gì lạ vậy?

Rồi thầy quả quyết:

– Được rồi, để thầy đưa hai em về nhà, xem sao.

Suốt quãng đường nắng xối chang chang, ba thầy trò lặng thinh rảo bước.

*

Cẩm cầm tay má xanh mướt áp lên môi. Hơi ấm yếu ớt truyền sang. Má day mặt ngó Cẩm, tóc bà xoã rối lên mặt môi nhá nhem ánh đèn dầu vặn nhỏ. Má nhoẻn cười gượng gạo:

– Con đi ăn cơm rồi đem bài ra học, làm gì ngồi xớ rớ đó?

Cẩm nghèn nghẹn:

– Con … con bưng cháo vô cho má.

Giọng má nho nhỏ, xa vắng:

– Nhớ kêu tụi nó thắp đèn treo ngoài cửa cho thằng Chúc thấy đường vô nhà.

Nước mắt Cẩm dưng không giọt vắn giọt dài.

– Dạ, nhớ … Má ăn cháo, kẻo nguội.

– Dặn rồi, không biết nó có nhớ mua xà-bông đá cho con Ba rửa chén không nữa! Cái thằng, thiệt tình, ưa quên.

Lời trách mà nghe như than. Cẩm siết lấy bàn tay má, lắc nhẹ như gọi thức.

– Chị Ba nấu cháo thịt bằm, má ngồi dậy ăn!

– Bữa nay là thứ mấy vậy con?

Hỏi rồi, má nhấc lưng ngồi dậy, giơ tay vấn tóc theo thói quen.

– Dạ, thứ bảy. Ngày mai là chủ nhựt, con được nghỉ học.

Cẩm vội cầm tô cháo còn ẩm khói đưa cho má, nói:

– Chị Ba có bỏ hành rắc tiêu, đúng ý má …

Má múc ăn miễn cưỡng, tia mắt thờ ơ ngó ra khung cửa sổ khép hờ. Bóng đêm bên ngoài đã tràn lan. Côn trùng, ếch nhái đã bắt đầu hoan ca rềnh rang. Không gian cùng thời gian vẫn chuyển động theo chu kỳ tự nhiên của tạo hoá, nhưng Cẩm nhận ra mấy lúc gần đây dường như mọi sự không còn phẳng phiu, êm ả như trước. Cảm giác nầy khởi sự dấy mầm từ dạo trận lụt lớn. Rồi, dưng không, anh Chúc bỏ đi biệt tăm, đúng ngay hôm ba bất ngờ trở lại nhà.

Cẩm đưa mắt buồn bã ngắm nhìn gương mặt và dáng điệu má chểnh mảng múc từng muỗng cháo đưa lên miệng. Chỉ sau một khoảng thời gian ngắn mà thần sắc má sa sút hẳn. Hai lõm mắt sâu quầng, kết quả của nhiều khuya thiếu ngủ liên tục. Mái tóc trước kia thường xuyên chải gỡ, bây giờ búi lệch sau gáy. Nhánh xương yết hầu nhô rõ cổ áo biếng nhác khuy nút trên cùng không cài. Ngọn đèn dầu hắt bóng dị dạng lên vách mùng vén rãnh. Tiếng muỗi đói vo ve lay lất.

Cẩm cất tiếng rưng rưng:

– Con … con … chải tóc cho má nghe!

Người đàn bà ngừng tay múc cháo giây lát, không phản ứng. Cẩm mở hộc bàn đêm, cầm lược, tới quì gối sau lưng má, nhẹ tay tháo búi tóc rối. Dòng tóc thảng thốt bung xuống sống lưng ốm. Mùi mồ hôi lẫn hương bông lá nước gội quyện gắt. Cẩm giơ tay nhẹ vuốt, có cảm giác bắt được rành mạch nỗi nhung nhớ luợc gương của tóc truyền qua da thịt. Cẩm thấy ra mỗi đường lược chải lên tóc má hoá thân thành nhiều ngón tay mượt mà thuôn thả vờn lên mái tóc của chính mình. Từng sợi, từng dòng mọc dài theo tuổi dậy thì. Tiếng hát đương xuân phơi phới của chị Châu vọng ám khối óc Cẩm phong phú tưởng tượng: "Ngày ấy khi xuân ra đời …"

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)