Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết
Bờ Bên Kia- Chương 14: Phần Tận
Anni đang đứng bên bếp lò, loay hoay với cái chảo có vài miếng dồi rán. Cô mỉm cười ngập ngừng khi thấy tôi bước vào.
“Anh ăn sáng nhé, tôi còn một ít dồi tươi.”
Tôi ngượng ngịu lắc đầu. Chẳng ai bịn rịn ăn sáng với gái làng chơi bao giờ. Nhưng tôi mắc nợ Anni một đêm không mộng mị.
Bờ Bên Kia Chương 13: Dặm đường truy sát
Tôi tìm thấy con dao nhọn nằm trên mặt bàn bếp, cắm giữa trái tim tương cà chua. Những chùm lon báo động vẫn treo trên tường. Kẻ nào đó đã vào đây và lách qua được những sợi dây vô hình trong đêm. Hắn lấy đi con dao dưới gối tôi và mang xuống bếp. Kẻ nào đó đã đến gần tôi trong giấc ngủ, đã quan sát việc làm của tôi suốt những ngày qua.
Suy nghĩ kỳ lạ lại tràn ngập trong đầu, tôi ngẩn người ra, bỗng rồi hiểu được một điều tăm tối. Rất tăm tối.
*
Bờ Bên Kia- Chương 12: Phần diệt
Một cô gái điếm rẻ mạt trong xó xỉnh Nollendorfplatz phải khó khăn lắm mới nướng được ổ bánh táo. Bánh hơi khô. Chắc là miếng bánh cuối cùng.
“Cô làm bằng táo gì?” Tôi rụt rè hỏi
Bờ Bên Kia- Chương 11: Đòn chân sát thủ
Ba Jemes là người Việt, mẹ là người Đức. Những sinh viên ưu tú người Việt được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa cho sang châu Âu du học, chẳng biết trúng gió gì mà lại phất phơ theo cộng sản. Hội đoàn chống cộng mút mùa của ba choảng nhau với chi bộ thờ ma cộng sản suốt hai mươi năm liền, bằng miệng, bằng chân ghế, bằng cà chua…
Bờ Bên Kia – Chương 10: Phần hủy
Có đàn thiên nga nào về ngang căn nhà cũ, nghe tiếng đàn lầm lạc Tschaikowsky. Có mùa mưa nào về ngang vườn cũ, buông giọt sầu lên những lùm hoa tím dại. Tôi lùi lại, lùi lại, cho đến khi lưng mình đụng vào thành quá khứ.
Bờ Bên Kia- Chương 9: Cảnh sát liên bang
“Cả ba vết cắt đều như một, không sai một ly”. Tôi rùng mình nghĩ đến cảnh về đến nhà, và phát hiện một sự xáo trộn nào đó, hay thêm một hình ảnh đe dọa khác được vẽ lên tường. Ai có thể ngủ trong căn hộ khi biết rằng đêm qua có kẻ lạ mặt đi ngang dọc khắp nơi. Có khi hắn còn mò vào phòng ngủ giữa lúc tôi đang say giấc li bì.
Bờ Bên Kia – Chương 8: Phần điên
thường người ta vẫn nghĩ, người mẫu không cần đến tri thức, cô ta chỉ cần trẻ đẹp, kiên nhẫn và chịu cởi bỏ áo quần. Nhưng giữa hàng ngàn đứa con gái tuyệt đẹp, phải có những yếu tố khác thường mới tách được mình ra khỏi đám đông mà trở thành cái bánh ngọt. Natalia không hề có những yếu tố khác thường. Cô ta có một mẫu số chung của cái đẹp và mẫu số riêng của sự may mắn
Bờ Bên Kia- Chương 7: Ánh mắt tử thi
Tôi tiến tới gần, nhìn xuống khuôn mặt nạn nhân, bỗng thấy choáng váng. Dường như tôi quen cô ấy. Khuôn mặt người phụ nữ trẻ bị biến dạng vì xung huyết, rất khó gợi lại hình ảnh khi còn sống. Cặp mắt trợn trừng ngầu đỏ. Trán và quầng mắt có những vết bầm. Lưỡi thè ra. Cổ họng hiện rõ vệt tím đỏ kéo ngang và bốn đốm tròn màu đỏ. Nhưng rõ ràng tôi đã từng gặp cô ấy, ở đâu đó và chưa lâu.
Bờ Bên Kia- Chương 6: Phần độc
Khi tiếng ngáy của Moni kéo từng tràng dài trong phòng ngủ thì cái bóng khô cứng của bà ấy lượn lờ trong khu vườn hương thuỷ thảo. Mùi hương thuỷ thảo ngọt như vanille bay vật vờ, bay vào tận phòng ngủ làm tôi hoang mang. Cái gì là thật, cái gì là giả? Tiếng ngáy, cái bóng? Mùi tử đinh hương giữa mùa đông? Tất cả những thứ kỳ quái này đều là sản phẩm điên loạn của Moni.
Bờ Bên Kia – Chương 5: Áo lụa Thượng Hải
Ừ, thì Chấn có cặp mắt đen thẫm và khuôn mặt kiểu Á Châu rất đẹp. Gã nhìn tôi cười, bất chợt tôi cũng cười đáp lại. Nụ cười của Chấn rất điệu đàng, hao hao như nụ cười của mấy nam tài tử Hồng Kông hay Hàn Quốc gì đó. Những khuôn mặt hay xuất hiện trên màn ảnh DVD nhà mạ, tôi cố nghĩ như vậy. Mép môi bên trái của Chấn hơi trễ xuống mang một chút mỉa mai giễu cợt rất điện ảnh. Mà tôi thì không thích ai đóng phim giễu cợt mình.
Bờ Bên Kia Chương 4: Phần sâu
Một đứa trẻ năm tuổi tên là Thomas, buổi sáng tìm thấy xác mẹ trên giường. Con dao cắt cà chua đâm xuyên qua ngực trái. Chỉ có hai người hiện diện trong đêm xảy ra án mạng và toà án đã kết tội John Gellert. Không ai nghĩ rằng, một đứa trẻ năm tuổi có thể giết chết mẹ mình, trừ một người
Bờ Bên Kia- Chương 3: Ngôi sao cô đơn
Ba mạ tôi và những người đồng hương phát hiện ra mối tình đầu của tôi và họ phẫn nộ treo cổ tôi lên. Chắc họ muốn tôi là tấm gương cho những đứa trẻ khác. Hay họ muốn họ là tấm gương cho những người lớn khác. Hay họ muốn cộng đồng này sẽ là tấm gương cho những cộng đồng khác. Hay họ muốn người Việt mình làm tấm gương cho những dân tộc khác.
Bờ Bên Kia- Chương 2: Phần mộng
“Robert, người ta có thể giết người trong giấc mơ.” Câu nói khủng khiếp đó mở một con đường đi vào vùng tăm tối của ký ức và huỷ diệt cả phần đời còn lại của tôi.
Một đêm nào đó trong bóng vô thức, tôi sẽ giết chết Vi bằng con dao răng cưa cắt cà chua.
Bờ Bên Kia- Chương 1: Bóng tối ban mai
Tôi chơi squash, bởi vì đó là môn thể thao của sự cô đơn và dối trá. “Täuchung” là ngôn ngữ của squash, có nghĩa là sự lừa gạt và đánh tráo. Một mình tôi trong căn phòng kín mít, giữa những bức tường trắng loang lổ vệt banh đen. Một người, một bóng và những cú bỏ nhỏ tự lừa dối mình. Một người, một bóng và những cú đánh tàn độc tự sát.
SInh Ra Từ Trứng- phần 17: Kịch bản/ Những quả trứng của mẹ tôi/ Từ trứng sinh ra/ Ở xứ sở của rồng/ Từ Sinh Ra Trứng
CON
Chúng chết hết à?
MẸ
Không, chúng không chết.
CON
(Kinh hãi) Mẹ chôn sống chúng?
Sinh Ra Từ Trứng-phần 16: Bố Tôi/Kiếm cơm/ Chị Tôi/Hồi Đó
Ông nói nhỏ: “Mẹ nó, cứ thịt cầy rượu đế với nhau thì chiến tranh làm gì cho phí xương máu nhỉ.”
Tôi nhìn ông: “Nói thế, bố không sợ à?”
Ông bố cười: “Sợ chứ. Nhưng tôi tin anh. Người miền Nam thì không sợ.”
Sinh Ra Từ Trứng- phần 15: Kịch bản/Phòng Làm Việc/Em Gái Tôi/Kịch Bản/Bất Cứ Ở Đâu, Bất Cứ Khi Nào/Ngày Này Tháng Nọ/ Chị Tôi/Kịch Bản
Người mẹ cầm tay con đưa lên ngực mình.
MẸ
Ở đây cũng đau.
CON
Đau ở đây cũng không chữa được.
MẸ
Gần suốt một thế kỷ, ngay từ khi mẹ sinh ra.
Sinh Ra Từ Trứng- phần 14: Trong Tù/Chị Tôi/Ngoài Tù/Em Gái Tôi/Chúng Tôi Muốn Sống/Mẹ Tôi
Tôi sững sờ nhìn mẹ. Tôi không tin có một thứ tình yêu như thế, sẵn sàng vứt con mình vào sự bất trắc. Nhưng khi chứng kiến những bà mẹ đã trao con mình cho biển cả để tìm tự do nơi xứ lạ, tôi hiểu sự quyết liệt của mẹ. Lúc ấy, tôi chỉ nói: “Mẹ không sợ con bị bạc đãi à?”
Mẹ tôi cười: “Không có sự bạc đãi nào lớn hơn (cái sự) bị tước đoạt tự do.”
Sinh Ra Từ Trứng- phần 13: Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Thương tật của lịch sử/Người đàn bà sinh ra từ trứng/Di chúc của ông hoạ sĩ
Ông họa sĩ tự sát. Người ta phát hiện ông treo cổ trên một cây xà ngang, ngoài sợi dây quấn quanh cổ, ông cũng tự quàng cho mình một cái khung tranh, đúng như di chúc của ông để lại: “Chẳng có gì để nói ngoài việc tôi tự sát như cách để tự quyết định đời mình. Một tác phẩm cuối cùng.” Và như thế, tác phẩm cuối cùng ấy đã được ông tự tay treo lên, trong căn phòng tầng áp mái.
SInh Ra Từ Trứng- phần 12- Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Bên ngoài chân trời/Giấy phép đi đường và những chuyến xe than
Cô rất muốn trả lời: “Tôi muốn leo lên đỉnh núi và nhảy xuống. Có bác nào biết đường chỉ giùm, xin cám ơn.” Thay vì thế, cô nói: “Tôi đến xem ngọn núi. Và muốn mua nó. Các ông có biết ai bán không?”
Cô có thể bị bắt như một kẻ bị tình nghi do hoạt động không rõ ràng hoặc không thể biện giải cho một tình huống nhạy cảm. Sự “nhạy cảm” bao giờ cũng hàm nghĩa một trạng thái an ninh về chính trị, không giới hạn.
Sinh Ra Từ Trứng- phần 11: Cô Gái/Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Chó và Mèo/Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/Hang Động Cá Ngựa
Nhưng có một bí mật còn kinh khủng hơn thuộc về các cô gái đã từng được chị phục vụ trong bóng tối. Dường như tất cả họ đều có dấu hiệu được thụ thai. Họ cũng tắt kinh và kèm theo các trạng thái sinh lý của một phụ nữ thai nghén thật sự. Tuy nhiên, bụng của họ không to lên. Chỉ trong vòng ba tháng mười ngày, họ có triệu chứng sinh nở. Và trong nỗi kinh hoàng chỉ mình họ biết, từng người đều sinh ra trứng.
Sinh Ra Từ Trứng- Phần 10- Có Một Ngã Ba Khác/ Con Đường/ Những đứa con của người đàn bà sinh ra từ trứng/ Một Con Đường Khác/ Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/ Ông Hoạ Sĩ
Cô vẽ trên mặt đất một con sông. Rồi cô bước qua con sông. Cô vẽ một ngọn núi. Rồi cô bước qua ngọn núi. Cô quay lại xóa đi những gì đã vẽ. Tôi nhìn trò chơi của cô và liên tưởng đến công việc của ông họa sĩ. Trong một thoáng, tôi nẩy ra ý định sẽ giết ông ta. “Tao phải giết mày”,
SInh Ra Từ Trứng- phần 9: Trong Lúc Chờ ngày Chúa lại đến/Chúng Tôi Muốn Sống/Người Đương Thời/Ông Hoạ Sĩ/Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/Ngã Ba Sung Sướng/Giấc Mơ của Giấc Mơ
Cô tìm cách đi học lại và cô chọn ngành luật. Cô muốn góp sức mình cho những kẻ bị áp bức được đối xử công bằng trước pháp luật. Cô muốn luật pháp phải bảo vệ được công dân lương thiện. Mặc dù nhiều người chế diễu cô, họ nói, luật pháp gì ở cái đất nước này, chuyện thua thắng ở tòa án chỉ ăn nhau chỗ chạy cò.
Sinh Ra Từ Trứng- phần 8: Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/Cô Gái Ngồi Quán/Cánh Cửa Tự Do/Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng
Lần nào tới quán tôi cũng chỉ thấy cô ngồi một mình. Đôi khi cô mở laptop. Một người lao động tự do, tôi đoán. Cô không bận tâm đến sự chú ý của tôi đối với cô. Tôi thực sự thích cô vì dáng vẻ quí phái lạ thường ít khi còn được nhìn thấy. Tôi không muốn đường đột làm quen với cô. Nhưng thật tình cờ, tôi bắt gặp cô trên facebook và tôi add friend với cô cùng với lời nhắn: “Hãy nhìn tôi, tôi đang ngồi cách cô một bàn.”
Sinh Ra Từ Trứng- phần 7: Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng- Đường Đi của Cô Gái- Trong Căn Phòng Tầng Áp Mái-Đám Đông-Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng
Từ ổ rơm bước ra, cô bé sinh ra từ trứng ôm chầm lấy bà mẹ đã cưu mang mình trong bốn ngàn năm. Cô nói: “Con là con gái mẹ chờ đợi.”
Bà mẹ tuy ngỡ ngàng nhưng cũng ôm chặt con vào lòng, bà bảo: “Ừ, con yêu của mẹ. Mẹ vẫn tin rằng cuối cùng thì con cũng được sinh ra. Mẹ sung sướng lắm.”
Nước mắt của người mẹ lăn xuống trên tóc con.
Sinh Ra Từ Trứng- Phần 6: Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/Và người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ cũng đã đứng dậy/Hồ Sơ Chuyên Án/Hồi Ức Ông Hoạ Sĩ
Tuy mới sinh nhưng đứa bé đã đứng được và biết nói tiếng người. Câu đầu tiên nó thốt ra giống y như giọng của bà nội nó: “Giời, nằm co quắp trong quả trứng bốn ngàn năm, giờ mới đứng dậy được. Hú vía.”
Ông bà nội, cha mẹ đứa bé còn hú vía hơn. Họ chưa tin đó là con cháu mình, lồm cồm đứng dậy, khi vẫn còn trong tư thế nửa ngồi nửa quì, đứa bé nói tiếp: “Con đây mà. Con là cái Ngọ mà mẹ vẫn nằm mơ thấy đấy.”
SInh Ra Từ Trứng- phần 5: Cô Gái và Tôi-Thiếu Nữ Trong Vườn- Cô Ấy Đã Trở Lại
Sau lưng họ là những bụi chuối. Tàu lá xanh óng mượt làm cô đọng lại mọi cảm xúc. Một cô ngồi ngả đầu trên hai đầu gối, dáng hình quen thuộc và rất trìu mến. Một cô nghiêng vai vuốt ve mái tóc. Bên chân họ, một con mèo xoải chân nằm ngủ. Cuộc sống tưởng như sẽ thanh bình yên ả mãi mãi… Cây chuối sẽ trổ hoa và ra trái, con mèo sẽ thức dậy và nhảy nhót, những đứa trẻ sẽ xuất hiện nghịch đất cát và đá bóng.
SInh Ra Từ Trứng- phần 6: Trong Quán Cà Phê/ Giấc Mơ Kiều
Nhà sưu tập hỏi: “Ông bán tấm này bao nhiêu?”
Tôi hỏi lại: “Ông muốn mua nó vào thời điểm nào?”
Nhà sưu tập nói: “Ngay sau khi bức tranh hoàn tất.”
Tôi nói: “Tôi chỉ bán nó vào thời điểm năm mươi năm sau.”

Bình Luận mới