Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết
Sinh Ra Từ Trứng- phần 4:Cô gái có mái tóc như một cánh rừng/Căn Phòng Tầng Áp Mái/Linh Hồn Ông Hoạ Sĩ/Chuyện Kể của Cô Gái
Để tuân thủ việc chống phá rừng, tôi chui về căn phòng tầng áp mái và trồng rừng trên mái nhà. Tôi trở thành kẻ ẩn nấp và âm mưu. Trên tất cả các bức tường nhà tôi bỗng đầy những bức tranh mô tả việc kết nạp Đảng. Từ kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ đến kết nạp tại các nhà máy, nông trường hoặc trong hầm mỏ… Cảm giác mình bị kết nạp vào một cái gì đó thật kinh khủng, tôi ớn lạnh toàn thân
Sinh Ra Từ Trứng/ phần 3: trong quán cà phê- bí mật nhỏ của tôi
quán cà phê, tôi gặp những người khệnh khạng, tuy họ không ngậm ống vố. Họ là những người biết tuốt. Cái gì cũng biết. Họ cũng là những anh hùng trong hàng quán. Chửi tuốt không chừa một ai. Và họ vô can trong mọi sự. Tôi ớn lạnh.
Sinh Ra Từ Trứng- “Đứa Con Ngoại Hôn”/”Người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ”/”Ông Hoạ Sĩ”
Tôi hoàn toàn tin rằng người ta có thể được sinh ra từ trứng cũng như đẻ ra trứng. Tôi cảm nhận được tính vô danh của con người trong câu chuyện này, vì thế tất cả các nhân vật đều không tên tuổi và họ thường bị lẫn lộn vào nhau bởi tính vô danh của nó, cũng có thể vì cuộc đời như tôi thấy, vốn chằng chịt vay mượn và lập lại
Sinh ra từ trứng- phần 1 “Căn Phòng Tầng Áp Mái”
Những giọt nước đi từ rừng ra biển. Những con cá ngựa thở ra bọt nước, chúng tôi ngửi thấy mùi lá mục, nhưng chẳng có vấn đề gì. Bề nào chúng tôi cũng phải thở và làm tình. Bề nào chúng tôi cũng phải kiếm ăn. Chuyện con đực mang thai không phải là lỗi của chúng tôi. Những dòng máu loang trên biển không can dự gì đến số phận chúng tôi hay đại sự của thế giới.
kẻ lạ trên thiên đường–chương cuối
Tại sao tôi phải chống lại tôi? Tại sao tôi phải đổi tên? Tại sao tôi phải phủi bỏ tôi? Tại sao tôi phải xoá sạch ba năm lính tráng? Tại sao tôi phải ngồi trả lời những câu hỏi đại loại như: “Anh là ai? Từ đâu tới? Tổng thống Mỹ hiện nay tên gì? Vì sao anh muốn trở thành công dân xứ này? Tại sao ông không chịu đi làm mà hưởng trợ cấp bệnh tâm thần?
kẻ lạ trên thiên đường- chương 12
Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù
kẻ lạ trên thiên đường- chương 11
Những người thuộc thành phần thấp kém, phải bò lội dưới đáy, đứng bên lề xã hội Mỹ mong đợi một phép màu. Họ ăn đủ loại thức phẩm khác nhau, tin vào thượng đế khác nhau, trải nghiệm khác nhau, mùi vị khác nhau, điển hình là tôi đây. Nhưng vui, buồn, lo âu, sợ hãi thì chắc là giống nhau. Di dân, tị nạn, chuyển di, ly hương, lưu vong, chạy loạn… từ ngữ nào nghe cũng
kẻ lạ trên thiên đường- chương 10
Cô gái dự thi hoa hậu ở Nhật, giám khảo hỏi cô giữa danh vọng và nhan sắc, cô chọn gì? Tôi chọn danh vọng vì nhan sắc tôi đã có. Cô hóm hỉnh trả lời. Năm ngoái, miền Bắc Việt Nam có cuộc thi hoa hậu tỉnh, lúc trao vương miện cho cô gái được giải nhất, ông lãnh đạo căn dặn, “Trước kia nó là của cháu, giờ đây nó là bộ mặt của cả tỉnh ta, cô nên hết sức giữ gìn.”
kẻ lạ trên thiên đường- chương 9
Nghĩa là tôi sống hết sức vật vờ, vô cảm. Sống chỉ mà sống. Sống vì chưa già, chưa bệnh, chưa chết. Tôi muốn mỗi ngày trôi qua trong sự bình an. Bình an có phải là mục tiêu sống của con người không?
kẻ lạ trên thiên đường- chương 7&8
Sáng nay khi soi gương, tôi thấy tôi là thật nhưng hóa ra là ảo. Tôi nhìn tôi trong gương khi chải tóc, bôi kem, cạo râu… Tóm lại, tôi làm tôi dễ nhìn hơn, tuyệt nhiên tôi chẳng thể thò tay vào gương làm hay sửa được gì thằng tôi cả.
kẻ lạ trên thiên đường
Cái tên Lê Đăng Trường, chủ bút kiêm chủ nhiệm nằm rõ ràng, oai vệ ở trang đầu. Tờ báo đủ nuôi sống tôi ngày qua ngày. May mà tiền mướn nhà rẻ, Thành lại tử tế cho tôi sử dụng garage để làm tòa soạn với điều kiện tôi phải in hình lá cờ vàng ba sọc đỏ ở đầu trang báo. Với tôi, đó là chuyện nhỏ. Thỉnh thoảng tôi đăng mấy bài viết hoặc thơ ca tụng đời lính tráng để tặng riêng Thành
kẻ lạ trên thiên đường- chương 3&4
Còn thằng Lộc ra đi mang theo cả con người tôi. Giờ tôi chẳng biết tôi là ai? Thằng Lộc là tôi hay là thằng Lộc? Làm sao nó ra khỏi nước Mỹ mà người Mỹ không nhận ra nó? Tôi hơn nó nhiều tuổi chứ ít ỏi gì. Nó to cao, trắng trẻo. Tôi gầy gò, xanh xao.
kẻ lạ trên thiên đường- 1&2
Tôi có biệt tài giả giọng nên thu hút được khá nhiều khách hàng cho công ty. Tôi cũng quyến rũ được một số bạn tình qua điện thoại. Tôi thu âm giọng nói khác miền, khác giới tính, khác tuổi tác rồi nằm nghe, tự kích thích như chẳng phải là tôi mà là ai đó. Đặc biệt giọng trai trẻ, nhả nhớt lời lẽ trăng hoa lượn lờ khắp thân thể tôi.
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 14: Đẹp Nắng Chiều
“Viết không phải là làm dâu trăm họ, viết là làm dâu cực khổ lấy mình. Mẹ chồng là tôi mà con dâu cũng là tôi.”
“Đọc thiên tài là thiên tài nhận ra nhau. Viết thiên tài là thành thực trong mê sảng. Viết cà rỡn là đùa đau với chân lý tài tình.”
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 13: Nhớ Nhung
xã hội ấy có vẻ như lạnh lùng mà lưu tình, có vẻ như vô cảm mà lưu tâm, khi mọi người được dạy bảo từ chối không ném tiền (vào mặt) đám van xin tàn tật hay những tên say rượu dở điên dở khùng đang rên rỉ than van bên vệ đường…, nhưng sẽ phải bắt buộc hay sẵn sàng nộp thuế cho Sở Thuế,
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 10: Đau & Chương 11: Nhà
Lài chống lại áp lực đám đông để đứng một mình, bản lãnh đó, không phải ai cũng làm được. Cứ tưng tưng hạnh phúc, dù chẳng hiểu hạnh phúc là cái giống gì, cứ tưng tưng xinh đẹp, yêu đương, thù ghét, lừa dối, căm hận, say mê, thật và giả, tự đè bẹp mình dưới mọi cái tưng tưng. Thế mới gọi là yên phận.
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 9: Bất Quá Tam
Và lần thứ ba, lần không quyết tâm, không lên kế hoạch. Lão tử thần bước chậm từ ngoài ngõ thảnh thơi vào nhà, từ nhà ung dung vào phòng, từ phòng theo ra bệnh viện, rồi phóc leo lên giường hospice, lão vắt chân thảnh thơi ngồi chờ ngày nhận xác. Lâu lâu, để nhắc chừng, lão giơ búa gõ vào cạnh sườn,
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 8: Vàng Hương
Chuyến cruise du hành trên biển Đông Nam Á trong lịch trình mười sáu ngày có một ngày con tàu sẽ ghé vào làng của tôi (trong tờ quảng cáo du lịch quốc tế, thành phố ấy được coi là một làng, visit to Nhatrang village, Vietnam for one day/sẽ ghé thăm làng Nhatrang, Vietnam một hôm…)
Tôi gọi điện giữ vé, rồi huỷ bỏ.
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 7: Cá Xanh
Nơi bậu cửa sổ treo màn màu xanh, nắng buổi chiều, trong cái ly thuỷ tinh nở ra theo hình hoa huệ, con cá lạ vi xanh, mắt xanh biếc, đang uyển chuyển không ngớt lượn lên lượn xuống. Một con duy nhất.
Thấy tôi chăm chú, hoạ sĩ nói:
“Cá thiệt đó, không phải giả đâu!”
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 6: Bí Mật
Đôi dì cháu xứng đôi này mắt môi, mặt mũi lúc nào cũng sực nức tình yêu, có lẽ như một mùi nước hoa kỳ cục mà mọi người xung quanh dù vô tâm cách mấy cũng có thể dễ dàng ngửi thấy. Ở đây, không thấy ai ghen tức hay giáo điều này nọ gì với họ.
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 5: Âm Mưu
Nhưng thật ra tôi đã đủ lớn từ lúc mười một.
Mười hai tuổi, tự biết nhận ra Bộc Ðền là cái nhà chứa đĩ công khai để phục vụ cho lính Pháp mà mẹ tôi và những người lớn đã tránh né không muốn giải thích với bọn con nít chúng tôi.
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 4: Ngày Lên
Người đàn ông vô danh đã từng bị tây thực dân tra tấn đến bất lực rồi thả ra, lần thứ hai năm ông ta 75 tuổi , ông lại bị công an ta bắt nhốt một lần nữa vì đã nói lời xúc phạm lãnh tụ. Ông qua đời ngay sau khi được thả ra. Trước khi thả, công an buộc người bảo lãnh (bà vợ già) phải viết tờ kiểm điểm
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 3: Ba Bà Mụ
thình lình, một tiếng hét thất thanh phát ra, người đứng khom lưng lôi mạnh ra vật gì đen nhẻm bết bê máu đỏ đầm đìa, quăng đánh phịch vật nọ cho một người áo trắng đứng cạnh ôm xốc nó đi ra. Người đứng ngồi phịch xuống cái ghế gần đó, thở dốc. Và tôi rùng rợn lần đầu nhận ra đó là một ca đẻ
Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 2: Trưa Võng Đưa
Nỗ lực chống lại sự tự đào thải đôi khi lấp lánh ánh lửa của cơn mê sảng cuồng sát tập thể vốn đã được điều kiện hoá để trở thành một tập quán khó đổi vì cần thiết cho cả hai phía từ trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn cũ, giờ đây đã được nhóm lên leo lét trong những cõi lòng già.
Chúng ta cùng lên đồng.
trung-việt việt-trung (phần 31 – phần chót)
Một cuộc quan sát về các phương diện quân sự, chính trị, ngoại giao… Nói chung là một cuộc quan sát lịch sử và văn hóa với tầm mức quy mô, nếu không nói là hết sức quy mô. Cuộc quan sát mà người viết luôn đứng về phía Tổ quốc mình với mong muốn tác phẩm của mình như một hiến kế trị quốc, một cách dâng sớ triều đình kiểu hiện đại;
trung-việt việt-trung (phần 30)
Hoàng Tri Phong nói rất vô tư trước đám đông gần trăm người rằng, cậu ta cùng 2 thủ lĩnh khác sẽ nhịn ăn bắt đầu từ giờ phút này cho đến khi Lương Đặc khu trưởng chấp thuận thương thảo với người biểu tình về chương trình cải cách bầu cử: “Đến giờ này chúng ta đành chịu trả giá. Tôi buồn quá, vì cảnh sát đã dùng bạo lực. Chúng tôi buộc lòng phải tuyệt thực
trung-việt việt-trung (phần 29)
Với chức năng che mưa và che chắn khi bị cảnh sát xịt nước tiêu cay, chiếc dù vàng Hồng Kông đã trở thành linh hồn của cuộc xuống đường, rồi được thăng hoa, hóa thân vào ngàn vạn sản phẩm khác nhau và chinh phục trái tim của công dân toàn cầu.
trung-việt việt-trung (phần 28)
Chủ tịch Tập khi ấy chỉ còn việc cười mỉm chi và gọi đường dây nóng cho Tổng Obama: “Mission accomplished!”, trong lúc ngoài mặt tiền cung đình Trung Nam Hải đám văn nghệ sĩ hủ nho chính thống (từng bị coi là “cục phân của cách mạng”) mũ cao áo dài công kênh nhau

Bình Luận mới