Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết
mấy sông cũng lội… (kỳ 4)
Có chồng. Có chồng. Thu Trang muốn hét lên vang động cả phòng đọc sách, muốn gào lên trên máy phát thanh của ban thông tin, muốn rống lên từ trên sườn đồi cao ngoại ô Kuala Lumpur để tiếng cô luồn vào muôn lớp gió trùng trùng gửi đến cả thế gian này một thông điệp không buồn không vui.
mấy sông cũng lội… (kỳ 3)
Thu Trang chợt nhớ đến những đồng đô la Mỹ xanh xanh đỏ đỏ, người đàn ông vô hình gửi qua tay Cao ủy cho cô, mà cô nhét thật sâu dưới đáy túi áo, có cài thêm chiếc kim tây cho chắc ăn. Thứ Tư này Cao ủy vào tới, mình cần ít nhất là một tấm hình “không mặc gì hết” để gửi qua bên kia đại dương làm tin. Hôm nay thứ Hai rồi.
mấy sông cũng lội… (kỳ 2)
Thu Trang lơ đãng nhìn qua khung cửa sổ, bắt gặp lũ trẻ khẳng khiu, rách rưới, chạy lăng xăng bên ngoài. Những người đàn ông cằn cỗi đi lang thang trong nắng. Những người đàn bà khô khốc, đen đúa như những con mắm phơi khô, ngẩn ngơ nhìn về phía Kuala Lumpur bằng ánh mắt mỏi mòn hy vọng
mấy sông cũng lội… (kỳ 1)
Cô suy nghĩ vội vàng. Sao lại có người tốt như thế nhỉ. Ừ thì làm đại tờ hôn thú cho đúng thủ tục. Qua tới Canada rồi, mình sẽ trả ơn cho người ấy. Mình sẽ ở đợ cho người ấy vài ba năm trả ơn. Vài ba năm làm đầy tớ ở một xứ sở tự do còn hơn phải sống một đời trong lo âu khắc khoải.
mấy sông cũng lội… nợ những người không may mắn như tôi
Bạn – đã từng – hay chưa bao giờ là người tị nạn, bạn đã từng chứng kiến hay chỉ được nghe kể về những hành vi tàn bạo của cướp biển. Bạn đã sống ở một trại tị nạn nào đó ở Đông Nam Á hay mới chỉ đọc được về cảnh sống tạm bợ của những người buộc lòng phải bỏ xứ mà đi. Dù gì đi nữa, Mấy Sông Cũng Lội… cũng sẽ giúp đưa bạn đến một nơi mà một thời đã là nơi chốn bình yên – dẫu tạm thời – của một bộ phận dân tộc Việt Nam.
lưu đày và quê nhà (kỳ 11)
Còn những người khác thì sao, những bà con, bạn bè thân thuộc, và cả những người không quen biết sinh ra và lớn lên trên quê hương đất nước đầy tai ương đó? Hình như ai ai cũng đều gánh chịu nhiều mất mát. Hình như không ai có thể tìm lại được quê xưa.
lưu đày và quê nhà (kỳ 10)
Ông cáu kỉnh: “Chuyện của cả một cuộc đời mà cô giở cái giọng đó ra hả.” Nói xong, ông hất tay của Thi đi nơi khác, vùng đứng dậy, mặt hằm hằm, đi đến tủ lạnh lấy chai bia đem đến cái bàn tròn cạnh cửa sổ ngồi nhìn xuống đường cái, uống từng ngụm dài. Lần đầu tiên ông Hoạt có cử chỉ thô bạo đối với Thi như thế.
lưu đày và quê nhà (kỳ 9)
Ông lái xe, Thi ngồi bên cạnh, chạy qua nhiều con đường của khu Sài Gòn Nhỏ, nằm trong các thị trấn Westminster, Garden Grove, Santa Ana, thuộc Quận Cam, Nam Cali, nơi có nhiều người Việt Nam trú ngụ nhất tại hải ngoại. Rồi ông lái qua những thành phố lân cận như Fountain Valley, Huntington Beach, chạy trên các con đường Newland, Magnolia, Brookhurst, Edinger, Harbor, Warner, Mac Arthur…
lưu đày và quê nhà (kỳ 8)
Ba người đi dài dài ven bờ vực. Trời quá nóng. Sau hơn nửa tiếng, họ đến một địa điểm từ đó họ có thể nhìn được nhiều nơi. Ai nấy mệt đừ, mặt mày đỏ gay. Riêng Thi, mồ hôi ướt rịn ra ngoài áo làm thành những lớp loang lổ trong suốt. Chiếc nút áo trên cùng của Thi không cài để lộ một phần ngực trắng như hoa nhài.
lưu đày và quê nhà (kỳ 7)
Ông đứng đó một hồi lâu cho đến khi không còn nghe tiếng máy xe của Thi, không còn nghe gì nữa ngoài tiếng gió thổi nhẹ qua những ngọn cây bên đường. Ông lẩm bẩm, khác hẳn với ban ngày, đêm Sài Gòn mùa hè không oi bức như ở Hà Nội hoặc Huế, trái lại lắng xuống êm ả. Trong khi lòng mình bỗng dưng dấy lên những đợt sóng âm ỉ.
lưu đày và quê nhà (kỳ 6)
Đối với cháu, quê hương, tổ quốc hình như chả có nghĩa lý gì cả. Một bãi biển vắng? Một hòn đảo hoang? Đúng vậy, không có quê hương, tổ quốc, cũng không sao. Có con người, có người thân, thì mới có quê hương. Không còn ai, thì quê hương cũng không thể tồn tại, phải không chú? Cho nên chú ở đâu, quê hương của cháu ở đó. Chú là quê hương của cháu.
lưu đày và quê nhà (kỳ 5)
Dưới bầu trời u ám, vài tia chớp chằng chịt trên cao cùng tiếng sấm gầm xa xa làm anh thảng thốt. Anh như thể lần đầu trong đời được thấy bầu trời bị xé nát ấy, được nghe rõ tiếng sấm gầm nạt nộ ấy. Anh chợt thấy lóe lên trong đầu tất cả cái quan niệm sống ích kỷ, vô trách nhiệm, hèn hạ của chính anh từ trước đến giờ.
lưu đày và quê nhà (kỳ 4)
Những buổi trưa nắng mênh mông có nhiều ma quái lảng vảng, những buổi chiều tranh tối tranh sáng có lắm oan hồn lang thang, những hôm trời mưa dầm dề như than như khóc, bức tượng cô đơn ngồi ôm súng mặt bỗng buồn rầu, mắt bỗng âm u, bỗng từ từ trở mình cúi đầu nhìn vết thương xé lồng ngực, máu rỉ thành dòng.
lưu đày và quê nhà (kỳ 3)
Này Sông Hương, sông Bồ, sông Ô Lâu! Có khi nào hờn dỗi nhau không, xin cho hỏi? Sao cô chị xinh đẹp, duyên dáng, đài các, tiếng tăm vang lừng khắp chốn như thế, trong khi hai cô em đơn sơ, mộc mạc, có lúc gắt gỏng, cộc cằn, sống lủi thủi, âm thầm nơi quê xa như không muốn ai ngó tới.
lưu đày và quê nhà (kỳ 2)
Tàu dừng lại hẳn. Huế, có lẽ Huế đây rồi. Ông cảm thấy tim đập nhanh thêm một chút. Ông cũng đẩy hẳn cửa sổ lên, quay đầu nhìn dáo dác. Bảng hiệu khá to với dòng chữ kẻ: Ga Đồng Hới.
lưu đày và quê nhà (kỳ 1)
Sáng hôm đó, câu chuyện của họ đưa đẩy đến một vấn đề nóng bỏng: về thăm quê hương, về Việt Nam. Ông Khê cũng đang băn khoăn về vấn đề này. Ông chưa có một quyết định nào rõ rệt, nên chỉ ngồi yên nghe hai người bạn thảo luận sôi nổi.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 8)
Cuốn vở anh thầy giáo Thành cho. Chị Thảo bảo viết nhật ký cho khỏi quên chữ. Cuốn nhật ký giấu kỹ dưới tấm nệm giường. Tôi không muốn cho ai đọc. Chuyện gì tôi cũng ghi vào nhật ký. Chữ mới nào tôi cũng viết vào nhật ký. Ai nói gì cho nghe tôi cũng viết vào nhật ký. Tôi ghi tất cả mọi chuyện vào nhật ký.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 7)
Tiếng cười trong trẻo vang vang. Tôi cố mở to mắt để nhìn. Có người. Hay là ma. Ai đó dặn tôi đừng bao giờ bén mảng đến đây. Bởi đây là Thế Giới Bên Kia. Tiếng cười ngay sau lưng tôi. Người tôi mọc gai. Tôi quay đầu sang phải. Tôi quay đầu sang trái. Cành lá chao chọng. Cây cối ngả nghiêng. Và tôi thấy hai người dựa sát vào nhau.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 6)
“Cháu ơi, cháu ơi. Mày làm sao thế.” Bà nội thằng bé mếu máo, réo gọi. Bà lắc thằng bé như đang giũ quần áo cho khô. Miệng nó đầy nước bọt. Bọt trắng tràn xuống gối. Bà nội nó kéo cái riềm áo gối chùi miệng cho nó. “Mày làm sao thế hở cháu? Mày làm sao thế?” Tôi đứng ngớ ra ở đầu giường. Thằng bé vẫn duỗi thẳng người như cái đòn gánh gỗ.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 5)
Chị Thảo hay trải tờ báo lên bậc thềm ở cuối hành lang, ngồi một mình đọc sách. Chị làm tôi nhớ những miếng cam thảo trong gói thuốc tễ của ông thầy lang. Giữa đám xác ve khô, rễ cây, lá vụn… tôi chỉ thích cam thảo. Cam thảo có vị ngọt đặm trong cổ họng. Cam thảo không giống những thứ vụn vặt trong gói thuốc. Như chị Thảo, riêng rẽ một mình ở giữa chỗ đông người.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 4)
Khoảnh khắc kinh hoàng của buổi sáng kéo dài không biết bao lâu. Tiếng rên la của chị Huyền tẩm đẫm sương mù sớm mai. “Ối Trời ơi, đau quá.” Tiếng la thất thanh khép lại cuộc hành hình buổi sáng. Bà Khúc hấp tấp cầm cái chậu nhôm đi nhanh ra cửa. Tôi đứng sát bậc thềm, nín thở, nhìn theo cái bóng gầy guộc của người đàn bà nhỏ dần cuối hành lang. Rồi biến mất trong nhà xí.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 3)
Không có những vạch vôi trắng, tôi cảm thấy bất an. Như ở trong căn nhà không có cửa mà bên ngoài đầy những tay trộm cắp. Lúc còn ở nhà, dù cửa mở toang, tôi vẫn thấy yên tâm bởi có vạch vôi bột trắng tinh viền quanh nhà. Khi cần bước ra phía ngoài vạch vôi trắng, tôi thấy lạnh dọc theo sống lưng.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 2)
Khoác cải ống nghe lên vai, ông bác sĩ xoa đầu tôi. Lúc này tôi được bao nhiêu người xoa đầu. Chắc ai cũng sợ tôi đau. Người tôi chỗ nào cũng căng phồng, rạn nứt. Không nhẹ tay, tôi sẽ nứt toác ra. Ruột gan tung tóe. Đầu tôi cứng, xoa không sợ đau, sợ lũng. Cố lên cháu nhé. Lời dặn dò ấm áp. Vâng, cháu sẽ cố. Dù chẳng biết phải cố chuyện gì.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 1)
Ông thầy lang nhìn tôi chằm chặp. Những ngón tay bằng sắt đè xuống thật chắc. Hai con mắt sắc nhấp nháy sau cặp mắt kính dày. Cặp môi khô lẩm bẩm. Ông thầy lang đọc kinh, ông thầy lang khấn vái, hay ông thầy lang đọc thần chú? Hai con mắt già nua nhưng ném ra được những cái nhìn sắc cạnh. Ông thầy lang không nói năng gì. Ông chỉ lắc đầu. Và mẹ cuống cuồng, “Cháu nó đâu có sao phải không thầy?”
đời thủy thủ 2 (chương 16 & 17)
Tôi học đại học miễn phí, ra trường được ngay cái danh giáo sư, nối nghiệp mẹ cha. Có là thứ vô ơn bạc nghĩa mới tiếp tục ‘ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản’! Cho tới nay vẫn chưa bị bắt đã là đại phước. Còn tiếp tục nghe lời Hưng, tiếp tục biểu tình chống đối, rồi bị bắt nhốt, bị đuổi ra khỏi trường, ai nhận lãnh giùm tương lai tôi mù mịt? Là đứa con duy nhất, bao kỳ vọng cha mẹ đặt vào tôi, ông bà sẽ buồn khổ đến đâu khi biết tôi đã thành đặc công Cộng Sản! Và bị cầm tù…
đời thủy thủ 2 (chương 14 & 15)
Đến lúc này, tôi thấy rõ rằng việc cho bom nổ hay không, không còn quan trọng nữa. Nơi đặt bom đã chọn, chỉ còn cân nhắc và quyết định. Vấn đề sinh tử từ phút này là tôi sẽ làm gì cho 4 tiếng nữa qua mau và an lành rời tàu. Ngủ chăng? Ngủ là cách tiêu thụ thời gian nhanh nhất. Tôi lại đang buồn ngủ híp mắt. Nhưng nếu ngủ thì đi ngược lý do xin quá giang, hành động hết sức hớ hênh.
đời thủy thủ 2 (chương 12 & 13)
“Lầu Ông Hoàng – được xây cách nay trên nửa thế kỷ – là một dinh thự có tới 13 phòng của một công tước người Pháp. Rồi sau khi Pháp rút, bị bỏ hoang phế. Cách đây 4, 5 năm, Duyên Đoàn 28 phối hợp hành quân với bộ binh tảo thanh Việt Cộng, tôi có đến tận nơi, thấy Lầu Ông Hoàng chỉ còn vài phế tích.”
đời thủy thủ 2 (chương 10 & 11)
Những người đi biểu tình cũng ăn cơm Quốc Gia. Còn việc thờ ma Cộng Sản thì có lý do của nó. Một chính quyền dâng đất nước cho ngoại bang thì phải chống đối. Đó là bổn phận. Nhưng câu nói của ông buộc tôi im lặng suy xét nghiêm chỉnh vấn đề. Thực sự Quốc Gia này còn hay mất? Cộng Sản là hạng người nào? Là ai thì tôi chưa tỏ tường, chỉ thấy các hành động ám sát, thủ tiêu, khủng bố. Và tôi đang bước đầu làm một tên khủng bố!

Bình Luận mới