Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
chiến tranh, những điều chưa nói
chiến tranh có trăm bộ mặt, ngàn giọng nói và triệu cách giết người. con người cứ sinh ra trong chiến tranh và chết đi trong chiến tranh. như thế hệ chúng ta là thực chứng không thương tiếc. chúng ta sống đã gần hết đời mình vẫn chưa nói được một lần dù với ngay con cháu chúng ta. không có sự thật ở nơi giả trá được tôn vinh
Bọn ngoài hành tinh trông nghiêm trọng
Trong họ là một bụng cười
dù họ làm vẻ ngoài nghiêm trọng.
Họ, sau khi ngất ngưởng trên những quỹ đạo
để cười vào trái đất như một nắm đấm tanh tưởi,
giờ đây chơi
một trò lén lút.
lại một khúc ca buồn
Anh ở phòng 13. Con số mỗi khi đọc lên là cảm giác rờn rợn bò dọc sống lưng, hệt như lúc đi qua cái mả hoang ẩn sau khúc quanh dẫn ra cánh đồng thời thơ ấu. Con số nghe là đã thấy xui. Mấy người tù bảo thế. Nghe hoài thì tin theo chứ anh ở trong đó lâu rồi và anh thấy cũng vậy thôi. Đã vào đây thì từ chỉ từ xui lớn đến xui nhỏ.
Kinh kỷ niệm
Như một gợi nhớ về cõi sống này
với xe điện, mặt trời, chim sẻ,
và sự buông thả nhẹ dạ
của những con suối vọt cao như lũ hàn thử biểu,
và vì đàn vịt quang quác đâu …
CUỘC CHIẾN CUỘC TÌNH
Em bé nhỏ mang trái tim Kuwait
Tình như hoa thả nổi mặt giếng dầu
Chàng đến chiếm bằng trái tim Iraq
Nhập cuộc tình đã để dấu thương đau
tiểu-ngâu
Mái nhọn trên đỉnh dốc. Căn nhà, đúng hơn, một lâu đài nho nhỏ. Lối kiến trúc Tây Ban Nha cho nó một sức ấm, thân mật, thu vén, làm cân bằng bầu khí dầy lạnh lẽo của cả vùng. Sơn màu lá sen. Như bệt phấn giữa mặt người. Nó độc chiếm trọn một diện tích bao la nhìn từ dưới lên chẳng khác gì một chiếc ao nước đã cạn và cây non thay cho rêu đang chia nhau rất công bằng chu vi hình thoi. Phong cảnh thật quý phái và vô cùng quyến rũ.
Thương tích thời gian
Từ tháng hai, bọn sinh viên da vàng đã bắt đầu rục rịch. Mỗi tối, tin chiến sự từ bên nhà được hai đài truyền hình chính tường thuật càng lúc càng sôi động. Triệt thoái cao nguyên. Dân chúng từ miền ngoài xô nhau tản giạt về Đà nẵng, Nha trang. Tin Mỹ việt nam hoá toàn bộ chiến cuộc, không tiếp tế đạn dược.
NHỮNG QUE DIÊM
Thỉnh thoảng, những lúc rảnh rang, tôi vẫn có ý thêu dệt một câu chuyện nào đó để kể cho Lin nghe khi cô trở về. Chuyện ấy dứt khoát phải thật dài, dài và có thể làm cho Lin thích thú đến nỗi quên rằng nó đã làm cháy hết những que diêm trên trần gian, để thắp sáng những đêm thâu của chúng tôi.
Một người lính tồi
Chiến tranh chấm dứt không phải cách anh mong muốn; các kế hoạch đời anh đều đổ vỡ, ngoại trừ việc lập gia đình. Với hai bàn tay trắng.
Anh trở nên ít nói.
Anh ít ra khỏi nhà.
Anh hút thuốc tay ám khói.
Mang mặt chứng nhân trong giấc ngủ
Mang mặt chứng nhân trong giấc ngủ
mặt đối lửa, và nước mắt khô
những mảng nắng trơ trẽn
không một, hay dấu hỏi chấm câu
Mộ Chiến Vô Danh
gió trở mùa ớn vết chấn-thương-sau
nguyền phế đó làm sao mà cầm bút
kẻ ngã xuống có viết sử bao giờ!?
SÓNG CHAO
Thằng bạc tóc ôm thằng trơ nếu
xưng tau gọi mày: vớt vát trẻ trung!
Chốn nơi này tau gặp lại tụi bây
sông chưa về với biển
gió tạt qua hồn
những đọt sóng chao nghiêng!
Saman
Tôi thật là con cháu của người tí hon. Tôi từng sống ở một trại toàn phụ nữ nơi trẻ con đứa nào cũng nhảy múa. Chung quanh trại là những đồi có những người khổng lồ sinh sống: con yêu tinh với cái quai hàm lồi, con yêu tinh với mái tóc bốc cháy, con yêu tinh màu xanh, con yêu tinh với cái mũi hình cà tím, con yêu tinh với cái mũi hình cà rốt, con yêu tinh với cái mũi hình củ cải.
TÔI BIẾT
tôi biết bắn súng M16 trước khi mất trinh
năm 19 tuổi
tôi biết bắn cả M60, M72, M79
tôi biết thêm súng cối, mìn, lưỡi lê, lựu đạn
biết hết
18, 19, 20
súng là vợ đạn là con
Hành trình Văn Lang
Người xuất gia thả hồn trôi xa về bình minh Việt Nam. Khi bình minh Việt Nam tới, người người từ Ải Nam Quan cho tới Mũi Cà Mâu đều tỉnh giấc cùng một lúc; người người vỗ trán đấm ngực ăn năn; người người nhận ra chân lý Việt Nam bị màng nhện bám che phủ mờ: “Từ trong bụng Mẹ Âu Cơ, chúng mình là những anh chị em ruột thịt, thân thiết của nhau”.
Những Ống Dẫn Máu
Lời độc thoại của một người lính Hànội: Những Ống Dẫn Máu. Tất cả bắt đầu bằng lời thề là có những ống dẫn máu từ tử cung của những người mẹ Việt Nam tới những chiến trường mà những mưu kế chiến trường thì kéo dài bất tận và ác độc
Thơ Hoàng Hữu Thanh
Hồn lạnh quanh xác người tê dại
Màu xanh ngày xưa mà nay xé đau quằn quại
Xanh mãi xanh xanh biệt tuổi thơ tôi
Quấn vào tim khắc vào trí một phần đời
THẾ RỒI, THÁNG TƯ VỀ
chiến tranh việt nam coi như chấm
dứt, tính đến nay đã ba mươi
hai năm, lá cờ mặt trận giải
phóng miền nam giương trong các cuộc
xuống đường, tuần hành nhằm phản đối
cuộc chiến đó, giờ đây được thay
bằng lá cờ của iraq, hàng
Lời nói dối toả sáng
những con quái vật ăn thịt người đang thay tính năng hành động
chúng bắt đầu nhai bằng lưỡi thay cho hàm răng
chúng nghiền thức ăn bằng những câu kinh sám hối
chúng bắt đầu săn mồi
Cuối Đường Khổ Nạn
“Ai mà biết!” Câu trả lời trụi lủi những ngôn từ của mẹ khiến chàng nghĩ bà giận dỗi vì những câu hỏi trẻ con của mình. You always think that I’m a kid! Lúc nào mẹ cũng nghĩ con là đứa con nít. Ðồng ý là lúc mẹ gom góp tiền bạc cho con đi vượt biên mười mấy năm về trước, thì con chỉ là một thằng bé không biết gì, ngoài cái địa chỉ của nhà ở Việt Nam để báo tin đã đến nơi đến chốn. Bây giờ khác rồi. Con cũng đã có girl friend, ấy quên, bạn gái rồi chứ bộ.
Ham muốn đầu tiên & Mạng vá vô hình
những sợi chỉ họ đang dùng
có vẻ phải to như những sợi
thừng trên tàu, như dây cáp
trên một cần trục, nhưng họ vẫn
cứ cúi xuống, nhe răng
vô tận không
Thôi không nói nữa dù lời vẫn trào khỏi
cuống họng
Không đi nữa dù chân đang bước
con đường không dẫn về
nơi an nghỉ
của chữ nghĩa
8% & Một Mai Qua Cơn Mê
thành phố mơ một ngày chỉ lá xanh rơi
không còn rơi những bé em đỏ hỏn
rơi xuống những ngón tay ngoi lên bên mép tã
rơi xuống giọt nước mắt ghim vào người lớn
đang nằm ngửa trên giường
amnesiatic memory
the horrors of jumping
out of the burning
flames
not too long ago
flames burnt clothes off
my sister
Nghe tin bạn bị mất trộm & Kể Lại Giấc Mơ
Đêm qua tôi nằm mơ phải hoạt động gián điệp, loại gián điệp hai mang, quê tôi gọi gián điệp nhị trùng. Vì vô tình bị kẹt trong cuộc vây ráp nên phải hoạt động, không vì tiền. Tôi còn nhớ rõ mật khẩu, biết cắt đuôi, đặt máy nghe trộm, bí mật đánh điện tín…
NHỚ GIANG ĐOÀN
Mấy năm đủ quen mùi lính thủy
mùi bùn non, cây đước cây tràm…
Mấy năm xuôi ngược vùng Ông Đốc
căn cứ buồn hiu giữa Nam Căn.
CV Thơ
– Lý lịch thơ tôi: Tốt, nhìn chung
Chưa hề bài thơ nào lãnh trát tòa phạt vạ bút, phạt tù, phạt tiền
(Bị vợ con, người thân kêu nhiều, nhưng đấy chuyện gia đình nội bộ
Cũng chưa hẳn, đấy liên đới vấn đề “nghệ thuật vị vợ con hay vị cái chi chi”

Bình Luận mới