Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
chuyến đi Tây Tạng
Kumbum không để lại cho tôi một ấn tượng nào ngoài sự thương mại lộ liễu không buồn che đậy. Ngôi đền nổi tiếng có sức chứa hơn 3600 tu sĩ [trước 1958] bây giờ chỉ còn lại những chánh điện lạnh lẽo, màn trướng buông rũ, bụi theo thời gian phủ lên một lớp dày.
tôi không may mắn
Ấn độ ở đây là chuyện thường, trước cửa trạm Kings Cross còn có bán tạp chí thiếu nữ Ấn độ cởi truồng. Nhưng Ấn độ ở đây không hề nói tiếng Pháp. Có lẽ anh cũng nghĩ như tôi, Trung quốc ở đây là chuyện thường, đâu đó ở đây đầy những mát xa Trung quốc có những Củng Lợi bấm trúng tử huyệt
hồi tưởng hoa hồng tháng Bảy
Sông Mê-kông là chiếc giường dập dềnh thăm thẳm
Trăng sao trên trời và trăng sao dưới lòng sông lắng nhìn
Đời đời kiếp kiếp nói nhau lời ẩn mật vô thanh
Potala
Những đoàn người hành cước lặng lẽ, những gương mặt Tây Tạng bất động thầm thì tụng niệm, những vòng mani vẫn quay tròn tỏa muôn lời kinh trong gió… họ có thấy giọt nước mắt như người khách phương xa?
Nếu Có Một Cái Gì Chán Nhất Thì Đó Gọi Là Thơ
tôi là một gã nhà quê, nghĩ cách nhà quê
nếu có một cái gì chán nhất thì đó gọi là thơ
tôi làm thơ khi đang chán đời vì không thể rặn ra cái gì khác
Đời Thủy Thủ (Chương 6)
Cái tôi đang cần là dành hết tâm trí cho việc học hỏi hải nghiệp. Rồi sau đó, sau đó tôi sẽ ghi tên học môn triết và… làm quen người mới. Với những người xưa, với tất cả yêu thương lần cuối, tôi trân trọng xếp vào hồ sơ… dĩ vãng!
Nhiều lần như thế
Nhiều lần anh tự hỏi
Về Melbourne, một thế giới mờ
Nơi em thức dậy mỗi sáng
Bên đồi hoa vàng lạnh lẽo sương giá
Người quan sát
Mỗi lần tôi lái xe ngang qua nhà thương
tôi nhìn nó và nghĩ, một ngày nào
tôi sẽ ở trong đó
và cuối cùng tôi đã vào trong đó
sống sót sau giáng sinh
anh nghĩ một ngày nào
anh trở về quê
và “bang”
chết dúi đâu đó [bị liệt giường
chẳng hạn]
Lăn theo trái cam
Năm mười tám tuổi
em đứng trên một ngọn đồi
ngước nhìn trời mơ mộng
khi mặt trời rụng
như một trái cam
Cuộc âm mưu chống chúng tôi
để chúng tôi khỏi nhớ
để chúng tôi khỏi nghe
để chúng tôi khỏi thấy
để chúng tôi khỏi biết
bạc phếch ♦ cách khác
đời sống quá nhiều vây hãm mưa mù
những mũi kim châm chích
những điều nhỏ nhặt
làm vết thương nở to như núi sư
Giáng Sinh ở nơi xa nhà
Giáng Sinh đầu tiên người trong giáo xứ bảo trợ đưa mấy anh em vào rừng chặt thông đem về nhà trưng. Ra cổng trả tiền theo chiều cao của cây. Hai mét, giá 20 đô-la. Lần đầu tiên lạc vào rừng thông, mùi nhựa và hương thông thoang thoảng … cho tôi cảm giác lâng lâng.
Về một lối mòn
Một buổi trưa ngổn ngang
phía lưng chừng thành phố
Cơn gió lọt thỏm mênh mông bốn bề bức tượng Maria
Ngày tức ngực vỡ toang kinh kệ
con [cặc] gì cũng phải khóc
hơn một ngàn không trăm lẻ mấy chục kiểu khóc
nếu kể ra đến khi nào mới dứt được
rất tiếc: Việt Nam ta không có ai khóc [ăn theo]
như vậy, khóc hiện tại hay khóc cho tương lai[?]
Bóp vụn ý nghĩ
Những mảnh sành cổ cựa mình dưới Bàu Tró
nhiễm trùng lịch sử
vết sẹo Lũy Thầy mưng mủ
thoáng vụt phù
rót xuống
phù vân anh phù du tui
đêm rát ngày rong xớn xơ phù thủy
câu cú xộc xệch
rục rịch lên cơn đồng bóng
Thơ việt [thời hậu hiện đại.]
người về thốt, thưa ỡm ờ
làm ăn thua lỗ bãi bờ bão giông
cũng tuyền những chuyện ẵm, bồng
mà nên nỗi mà ôm lòng chịu, cam
Trộm
Nàng đặt ví lên bàn, ngồi xuống, tư lự bên ly cà phê đã lạnh tanh. Thật ra chẳng có tên trộm nào khiến mình phải e sợ ngoài chính bản thân mình, vì chính mình cuối cùng sẽ tự làm mình trắng tay.
Lá thu
Tan tác nhau vỡ tung đời nghìn mảnh
Chim ngậm trời kéo mây gió tha phương
Dốc tuột núi chìm đáy sâu tuyệt tận
Cổ tích bay từ huyệt đất quê hương.
Vertical Evening Meal
Naked octopi
Having escaped from the ocean
Now lie on their sides above green vegetables
Shaped like coins.
diệp
Nhưng đã không còn là đời sống thường nhật của một lũ ngày tháng y khuôn đúc. Bây giờ là ngày đầu tiên của tuổi bốn mươi mốt, là buổi sáng đầu tiên sau giấc mơ của chiếc lá – phượng hoàng phục sinh từ tro than. Người đàn bà chợt tìm ra công việc cho đời sống tẻ lạnh của mình…
Ở đây có vở kịch Havel vừa diễn
nếu ông là người Việt Nam
hẳn ông đã bị nguyền rủa
vì để đất nước phân chia
Tháng thứ 13
Trong tháng Mười Một địa ngục của ta
những con chim vẫn còn bay
hoặc bị những con mèo ăn thịt
người từ trong mơ bước ra
Chàng đang ở độ tuổi ba mươi, độ tuổi có thể phối hợp giữa mềm và cứng một cách tự nhiên không cần cố gắng. Trong tấm gương mầu nhiệm đặt ở góc phòng, hiện ra hình ảnh cô gái không còn là một thiếu nữ nhỏ bé nữa, nhưng với tất cả sự chín muồi của một trái táo ngon.

Bình Luận mới