Bài thuộc thể loại: Chụp và Chép
Con châu chấu trong thành phố
Thế cô có thực sự yêu một người đàn ông nào chưa?
Có chứ có một gã đản ông khá điển trai yêu tôi thực sự anh ta yêu cả cái lăng
loàn của tôi nhưng sau hai năm chung sống tôi đã phải bỏ anh anh ta rất được
chỉ tội nát rượu và rất nóng tính có điều tức cười là bây giờ chính tôi cũng
bí tỉ như anh mới chết
Ấu thời tôi
tôi đứng tần ngần nhìn chất nước sền sệt hai màu xanh/
đỏ trào
chảy từ chiếc miệng nó há hốc
thành một bệt dài
rồi tôi thấy, thiệt, không dễ gì vẽ một bức tranh chỉ hai màu như thế.
Rèm
Bên trong căn phòng này là một thế giới khác.
Những người đàn ông đã lạc vào căn phòng đó, với những tấm rèm lụa hồng và tím. Mùi nến hương biển xanh mơn man vỗ về những nỗi niềm của họ. Và thứ nhạc du dương chết người, nức nở, nghẹn ngào quyến nghĩ về dĩ vãng xa xăm.
Oan/Nghiệp: nghệ Thuật Nhiếp Ảnh của Eddie Adams
Sự thực” của những tài liệu nhiếp ảnh, văn chương hư cấu, hay hồi ký được hiện hữu ngay trong những gì nó đã được chụp lại, không hơn, không kém. Tất cả những điều khác ngoài khung là cảm tính, là những câu chuyện, là khuynh hướng, là luận bàn, là những nỗ lực tiếp nối ảo tưởng với cuộc sống ở ngoài khung.
Có phải tôi không?
Có người gửi tôi tấm hình trên mạng
cô gái Sài gòn áo trắng khăn tang
đi trong Sài gòn bốn mươi năm cũ
cô gái trong hình có phải tôi không?
Mỹ Học Pháp Kim Cương
Ta không thể nhìn thấy nước nhưng nhờ vào sự sắp xếp của các tảng đá mà ta cảm nhận thấy một thác nước đang ào ào trút xuống, bọt tung trắng xóa, rồi trắc trở luồn qua những khe đá. Như vậy: là thác nước, không phải là thác nước, nên mới gọi là thác nước.
Tráng ký ức trong cốc cà phê
Chúng ta tha thiết chụp được niềm chân thật
Cất ký ức riêng tư vào phòng tối
Nhiệt kế thử dung dịch là đôi môi
Những sợi bạc treo phơi phim đã tráng
cuộc tình qua đường với tom waits
những con đường nữu ước chỉ đi về một nơi
chỗ thiên thần Gabriel canh cửa xét vé
tranh tối tranh sáng của trạm xe điện hầm
Dọn tủ
Và dưới tận cùng của đáy valy, cùng với gần chục ký sách và bản thảo của suốt hành trình, là ngài Giả-Phật của ta với nụ cười thơ trẻ cùng ông khán hộ Chăm đen đủi già nua và cái linga yoni lượm về từ phía biển.
Một sự lừa dối / A Deception
Ảo thuật gia có một cánh tay, tay kia biến mất trong một tai nạn sân khấu khi màn trình diễn vượt thoát hầm nước đi sai với dự tính. Lúc đó là những năm trước Copperfield, trước Siegried và Roy, trước cả Houdini.
Chỗ ngồi
Vì tôi vào quá bất ngờ, có lẽ chỗ ngồi này đã không kịp thu lại vẻ chán chường mà nó đã phô bày thoải mái trong đêm. Bằng chứng là đã nhiều ngày nay, quang cảnh đã vậy…
Sợ
Đứa bé nói: “Tui bức cẳng con cào cào rồi ráp lại hoài hà.” Tôi gật đầu với bé và thử ráp lại nụ cười của tôi vừa bể trên môi.
Môi cười đã từng chở một người đàn bà ẳm một đứa trẻ sơ sinh ngày ấy xuống tàu vượt biên.
Lahti
Do hết lòng tin tưởng vào mùa đông, tôi chọn hướng về nhà đi ngang lòng hồ Vesijarvi chưa tan hết băng. Đi được 20 bước thì nghe tiếng băng rạn, mặt hồ nứt ra, thân thể tôi chìm dần xuống lớp nước lạnh cắt sâu vào da thịt.
Tháp Ký Ức
Tôi cũng rất mong gặp lại cô Tố Quyên để hỏi cô một lần nữa ‘Phải chăng hy vọng chỉ hướng về tương lai?’ Nếu phải thì buồn quá, bởi vì chẳng lẽ những ngăn kéo ký ức tôi mở ra cùng với ly cà phê lai căng và điếu thuốc lá đầu ngày chỉ chứa có mỗi một niềm tuyệt vọng thôi sao?
Đề lời cho conference
Các ca khó đã chết lụi trong một xó xỉnh nào đó chưa được đặt tên và mọc lên lô nhô lũ chúng tôi, những-nhân-thể-dẹp-vẹt-dài-giữa-ranh-giới-ảo-thật. Hãy ngồi xuống nghe khúc currucucu trong khi chúng tôi ghì cương tâm thần rồi sẽ kể cho bạn nghe về vùng miền của những thiên mộng.
linh hồn chảy mịn
Tôi không thể kể về nó, và những cuộc gặp giữa kẻ sống – người chết, dù là bằng cách viết cả một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một tấm hình chụp ngẫu nhiên, bởi vẻ hiện thực ăn tươi nuốt sống của nó, cũng là một sự hủy hoại kí ức trong tâm tưởng.
Hồng vàng nước mũi – chụp và chép Giấc Mơ của Tôi
Tôi nói với tôi về một chùm bông hồng vàng, và tôi lập tức liên tưởng đến ý nghĩa về hoa hồng mà tôi được nhét trong đầu, mà tôi được hệ thống não trạng của tôi cho phép hoa nở, mà tôi được chính cảm xúc của tôi chỉ định rằng đây là màu và mùi phải ở trong cái khung mỹ cảm hồng hoa.
KHÔNG-CÓ-KHÔNG
Bờ biển, không giấy vải, không bút cọ, không mực màu…thanh gậy gỗ, mặt cát ẩm mịn, tôi vẽ.
Từ KHÔNG tôi tạo ra cái CÓ.
Vài đợt sóng kéo vào, xóa đi những đường nét,
Từ CÓ tôi mất hết trở lại KHÔNG.
Trong mơ tôi đến
Giữa các căn phòng rất nhiều lối ra vào, có những khuôn cửa mất cánh, nhưng cũng có những khuôn cửa bí mật, những cánh cửa này hay dẫn tới những hành lang ngoắt nghoéo và từ những hành lang ngoắt nghoéo này lại có thể đột nhập vào một phòng nào đó.
Những mùa trái chín
Từ lúc những cục bột mà chúng ta chơi sợ hãi đến hụt hơi, và mềm nhũn trong cơn bấn loạn. Chúng ta không phải được thụ hưởng cảm giác là người bề trên hơn mà chính là ác quỷ hơn.
đoàn trình diễn lưu động loài bò sát/a moving exhibition of reptiles
Tui là người trình diễn loài bò sát …. Từ hồi còn con nít, lúc nào tui cũng nghĩ tới ba cái mớ bò sát, ngay cả những lúc tui ăn, ngủ.
I am an exhibitor of reptiles …. From early childhood, all I ever thought about was reptiles. I ate and slept reptiles.
Đi thăm Taos và ‘Vòng Tròn Mê Hoặc’ ở New Mexico
Cái địa danh trở nên gắn liền với nghệ thuật đã đành, mà còn có vẻ gì đó triết lý, đối với tôi, vì Tao, từ đó Taoism, là chữ Anh của Đạo Lão có nhà ông Trang Tử nằm mơ thấy mình hoá thành bướm, tỉnh ra lẩn thẩn tự hỏi không biết mình là bướm mơ hoá thành người, hay ngược lại. Thực ra, Taos là tên gọi một thổ dân Da Đỏ ở đây, đã được dùng làm tên thành phố và cả quận hạt Taos.
Ở tầng thứ 7
Tất cả mọi thứ ứ trồi
Tầng kín thứ 7
Everything made their ways up
To the 7th hidden floor
B13 ♦ B15
Tôi xốc lại balô
Không kiểm tra hành trình một lần nữa
Chỉ thấy những bụi cũ xổ ra
Tung mù ngạt thở
Một sự hình dung
Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?
những buổi chiều lửa
Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.

Bình Luận mới