Bài thuộc thể loại: Chụp và Chép
ngủ trưa tu viện thành phố cổ
Ngày hôm nay tôi đã làm tất cả những gì phải làm cho nó, cho tôi, cho Ng., cho những ngày nghỉ hè ở Tây Ban Nha. Chúng tôi đến ăn trưa ở tiệm …
1968-2018 ai thắng ai thua?
Nửa thế kỷ trước – vào sáng Mùng Hai Tết Mậu Thân (31 tháng 01, 1968), một toán đặc công Việt Cộng gồm 15 người … cùng với bốn người nội ứng … tấn công vào khuôn viên Toà Đại Sứ Mỹ. Nửa thế kỷ sau: Tân Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam và vợ (gốc Nhật), đã được đạo quân danh dự của nhà cầm quyền Cộng Sản nghiêm chào.
Những mẩu chuyện về Việt Nam
Tạp chí Da màu xin mời quý độc giả xem những hình ảnh và kỷ niệm đã được chọn lọc và trích dịch từ tường Việt Nam của WETA, trong tinh thần Chuyên đề Truyện Chớp/Truyện Thử Nghiệm … không biên giới. Mỗi mẩu chuyện dưới đây đã được chọn từ từng cái nhìn: chủng tộc, giới tính, tôn giáo, chính trị và văn hóa.
Mộ phần thuyền nhân: Chứng tích lịch sử không thể xóa bỏ
Khó có thể tưởng tượng nổi tâm tình của những người dân Mã Lai sống dọc theo bờ biển miền đông của bán đảo Mã, một buổi sáng nào đó thức dậy thấy hàng trăm xác thuyền nhân trôi giạt vào bờ, như còn tức tưởi, mong được chôn cất. Và phần mộ của họ đã được những con người tuy không cùng chủng tộc nhưng đầy từ tâm, như ông Wong, ghi chép giữ lại, và sau nhiều năm đã được chính đồng bào của họ, sau khi đã ổn định đời sống riêng nơi quê hương thứ hai, tìm tới, trùng tu và bảo trì
Thư giao mùa, hoa nhài, Song tử tặng bạn gái Lưu
Tháng 12, hơn một nửa vẫn là mùa thu ở Châu âu, cho đến trước 4 ngày của Giáng sinh thì mới là mùa đông. Mùa đông đến ngay cả khi tuyết đã rụng rời từ cuối thu có khi cả mùa lặng câm đến tháng 4, lại rơi một đợt hiếm. Tháng 12 trăng lạnh và lên cao vào mỗi buổi chiều tối.
So Long Marianne
Hãy biết rằng ta ở ngay sau lưng đấy và nếu như em đưa tay ra ta nghĩ rằng em sẽ chạm được tay ta. Và Marianne, em biết ta đã vẫn luôn luôn yêu em vì sự đẹp và những minh triết tới từ em …
Ma – Mẹ
Hình như mọi hoá thân vào dịp Halloween, nói cho cùng, đều là nỗ lực đánh lừa không gian và thời gian – đồng thời là sự nhận thức (cố chôn vùi trong vô thức) rằng mọi mưu mẹo đánh lừa những yếu tố siêu hình đều có thể bị phản tác dụng?
phố
Hôm cuối tuần đi vào Smith Street, nội ô Collingwood, mình nhận ra con đường “nhà nghèo” này mình vẫn thích. Ở đó có vài hàng quán Việt Nam, có một quán bánh mì mình cho là ngon nhất Melbourne
CÁ
Hôm qua tôi thay nước cho cái ang nuôi một con CÁ duy nhất. Con cá đá màu đỏ, loại cá chỉ sống một mình hoặc chỉ sống được với con cái, nếu cùng là cá đực sẽ lôi thôi to. Đánh nhau đến một con phải chết mới ngưng.
Hôm qua tôi vào trang mạng Tiền Vệ xem hình vẽ CÁ của thi sĩ Đỗ Trung Quân, những con cá tím xanh nằm tròng tréo
khi
Khi ra đi, nó không biết chờ
Khi ra đi, nó không biết nói
Khi ra đi, nó không biết gọi
Khi ra đi, chỉ biết ra đi
ý gì đâu?
Trời đất, những vì sao, và âm nhạc, và chữ. Có gì đứng yên chăng? Trăng nữa, lúc này nằm đâu? Chiều đã lên tới tận chỗ phai nhòa
Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia Cuba
Ngoài sự khêu gợi về tính dục, tòa nhà mỹ thuật của Porro cũng là một bình luận về quá khứ và tương lai của Cuba. Khi bạn đi vòng trên hành lang uốn cong của ngôi trường, bạn không thể thấy nơi bạn đã đi qua hay nơi bạn sẽ tới. Sự mất thời gian và phương hướng là một ẩn dụ về giai đoạn phát triển mới của Cuba. Tòa nhà là hiện thân của sự phấn khích lẫn lo sợ trong cuộc cách mạng mới này.
Neon, ánh sáng thiêu thân của Las Vegas
Người ta có thể nhìn vào Las Vegas khoảng một dặm (mile) xa, từ tuyến đường 91 mà không thấy nhà cửa, cây cối, chỉ có bảng hiệu. Những bảng hiệu đó, chúng trụ trên tháp cao, chúng xoay, chớp nháy, khi ẩn khi hiện, chỉ để tạo sự chú ý cặp mắt người nhìn.
Du lịch Nga, thời hậu cộng sản
Thời các Sa Hoàng, người dân không có cái gì, vì tất cả đều thuộc về triều đình. Thời Cộng sản, nhà nước và Đảng giàu mạnh, nhưng dân thì hoàn toàn vô sản. Trong khi thời Cộng Hoà ngày nay, cái gì cũng có, nhưng dân không có tiền mua
Phi Châu Đến Thương về Nhớ
[C]húng tôi vào một căn nhà (được chọn cho du khách thăm). Đồ đạc, bếp núc sơ sài gần như không có gì, người đàn bà nét mặt thản nhiên … không nói, không cười, đang đứng cạnh cái bếp giữa nhà …. Một đứa bé … ngước đôi mắt như hai viên ngọc đen … nhìn chiếc đĩa giấy để trên mặt cái bàn gỗ tạp giữa nhà ngoài, trên đĩa có ghi chữ Donation.
Bắt trẻ vườn chanh
Gởi các bạn một tấm hình nối dài khung cảnh Christmas Eve Mt Waverley, lần này hình chẳng của tôi chụp, mà của một bà mẹ trẻ, cư dân của thành phố
Những lũ đời mộng mơ khốn khiếp
Khi triều cường dâng, nơi gió trên tám ngàn sáu trăm ki-lô-mét càn quét vũ trụ
Tôi nghĩ rằng mình sẽ bị cuốn bay như một tờ giấy
Ngoài rìa tăm tối của hành tinh, tôi quay đều…
Mùa Này, Nam Bán Cầu
Mùa này, nam bán cầu không có tuyết trắng rơi xuống từ bầu trời xám xì. Không có cái lạnh co ro cóng róng trên những lối phố đóng băng dưới từng bước chân trơn trợt
Christmas Eve, Mt Waverley
Chào BBT,
Mới thử một cách gởi hình – một bắt chụp khoảnh khắc – và giờ phải thêm lời, nếu không các bạn có thể hoang mang tại sao có tấm hình này. Nó là một Chúc mừng Giáng Sinh tất nhiên rồi, từ Mt. Waverley
thân thể và chữ viết- nghệ thuật đương đại trung đông
Chữ viết, cũng như những mũi kim chích trên da thịt, những ngọn chông trên đầu gối quỳ, là đề tái ám ảnh không những Mona Hatoum mà còn nhiều nghệ sĩ Trung Đông khác.
Bên Nội
Cứ thế xe đi trong núi, núi trong cây và cây trong mùa thu, chúng tôi đi về phía Yellowstone. Từ thành phố Helena, qua Norris, chúng tôi dừng lại ở suối nước nóng lộ thiên đặt giữa một khu đất không lớn lắm nhưng sát bìa rừng
Nữu Ước- những điều không thấy
Đầu não, nó đóng vai trò đầu não. Nó đã bắt đầu điều khiển cách con người suy tưởng. Nó muốn con người tự sửa lại cách họ nhìn mọi thứ. Hoặc giữa mọi thứ, những nối kết của đời sống, theo một logic nào khác.
Seattle: Biến Tấu và Cộng Hưởng
Seattle là một thành phố của nhiều biên cương, những tuyệt tác về kiến trúc và vô số ánh nhìn. Tôi cảm thấy mình như đi vòng vòng, rồi ở một khúc quanh nào đó bất ngờ khám phá ra một thế giới khác. Có thể Seattle là những hộp lồng vào nhau, hộp nhỏ trong hộp lớn hơn ….
Một Góc Ẩm Thực ở Washington DC và New York
Đầu tháng 8 năm nay có vài người bạn quí từ miền Tây sang chơi, tôi mừng/lo hết lớn. Lúc mọi người ở phi trường về, tôi mời đi ăn phở Đại Hàn. Ai cũng …
một ngày ở sân ga
Betty vẫn nằm trên giường mặc dù đã đến giờ của bữa cơm chiều, bà lắng nghe tiếng lá rơi sau mỗi cơn gió, bà nhủ thầm “mình dậy thôi, mình phải ăn cái gì đó”. Sàn nhà kêu cót két theo nhịp chân của bà
Bánh Xèo và Nai
Khi tôi tới, đã có ba, bốn phụ nữ trẻ trong bếp. Mỗi người một việc, kẻ bóc tôm thái thịt, người nhặt rau, pha nước mắm. Tiếng nồi chảo va vào nhau trong góc bếp, tiếng nước chẩy từ bồn rửa rau, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười giòn giã, tiếng nói tranh nhau, tất cả tạo nên một không khí của một mùa hè hạnh phúc.
Chụp và Chép: xem tranh J.W. Turner ở Getty Center
Câu hỏi trong đầu tôi sau khi trở về, “Làm thế nào để một đất nước có nhiều người đi xem tác phẩm nghệ thuật như thế này?”
hành trình tôi đi tìm tôi
khi đọc “Khả Thể” tôi hơi bị bất ngờ, cái bất ngờ đầy thú vị, đối với tôi thì giống như khi xem 1 bức tranh trừu tượng, mỗi lần là một khám phá khác nhau theo dòng của trí tưởng tuợng.

Bình Luận mới