Bài thuộc thể loại: Chụp và Chép
Của đất trời nhắn gởi (2)
Xương rồng vốn đầy gai
Nở hoa xinh cho người bớt ngại
Khéo! Coi chừng đứt tay
biên giới thì ở phía nam, em ở đâu?
hãy nghĩ về một cái tết và bằng cách nào(!) khiến mình biến mất vào những ngày đó (. . .) con mèo ở đâu kêu lên tiếng của nó cứng đờ
lanh lảnh
rồi lẻn vào trong không khí mất hút
sự bôi nhọ khủng khiếp
chúng tôi xuống đường Paris
mà lòng hướng về Hà Nội
chúng tôi đã làm việc nên làm
lòng càng khâm phục những người ở Việt Nam
Sài Gòn Xếp Hàng Chờ Lột Xác
Sài Gòn giảm cơn sốt đổi mới bằng trận mưa thời thượng
theo chân những “ngôi sao”
lối sống tiện ích đa phong cách
máy hình trực tuyến rải rác mọi nơi
ĐaLạt Hôm Nay
Đàlạt bây giờ hồ trơ cỏ dại
Con đường băng ngang như đường mòn Trường Sơn
Em má hồng nhạt màu da tái
Nhạt cả sương mù buồn nào buồn hơn!
Ngổn Ngang Xếp Lại
Dọn góc tủ nào cũng có kỷ niệm, mỗi năm mỗi gom bao nhiêu thứ đem cho mà rồi vẫn còn bao nhiêu thứ khác ngổn ngang, chiếc áo ngày rời Việt Nam, chiếc áo đan cho con cho chồng, chiếc quần tây mình may lấy, kỷ niệm những khoảng trời lá bay, kỷ niệm những hàng cây bám cứng trong từng góc tủ ….
Lúc trên cầu băng qua đường!
Bước chậm [phải mất cả nửa đời mới bình thản được như vầy!] trên cầu tấm lưng người đàn bà phía trước liên tục đập vô mắt tôi! khi thị xoay người
mảng chiều tà đã phủ nửa khuôn mặt và chim một đàn bay
Thử nếm thứ khác
về kiếm thơ cũ đọc! đừng hỏi tại sao cũ với tôi cũ mới giờ ngang ngửa thế rồi không sao tìm ra được bài thơ cũ nào vừa ý! đừng hỏi tại sao khó nên nhớ khó dễ giờ với tôi cũng giống như trở bàn tay
làm thơ, làm chuyện vô thưởng vô phạt
luôn luôn có những chuyện tức cười đến chảy máu mắt [mồ hôi] đặt dựng đứng lên hồi thì số 6 hồi ra số 9 vì thế hôm nào buồn
buồn
muốn có chuyện vui tôi đến phòng lão joe số 6 cầm con số bẻ ngược lại thành số 9 rồi lẹ nấp cuối hành lang
Thơ thẩn cũng có đường của thơ thẩn
…sinh thời tướng douglas macarthur có nói rằng “… những người lính già không bao giờ chết họ chỉ mờ nhạt rồi biến đi…” với tôi câu nói của ông tướng trong đó đẫm chất thơ mộng
rồi
vào một ngày đúng một tháng sau đại lễ 1,000 năm thăng long…
muôn năm em nằm nhai cỏ
Quyết tiến quyết bước quốc kì thắm tươi, anh em ta tổ quốc suốt đời, cùng yêu nhân dân yêu chuộng lao động tăng gia, thi đua học hành ngày một tiến xa…
lũ lụt miền Trung
thứ gì trôi được thì trôi
cứ theo củi ván mà xuôi theo dòng
lênh đênh người hỏi buồn sông
năm nào cũng lũ mà không chán à
Tôi đội trên đầu (4), cô giữ trên người
Cô nói không ra lời, tại vì cô ậm à nhút nhát hay tại vì môi trên môi dưới của cô có năm ba cái khuyên vàng khuyên bạc xỏ dọc ngang. Cô Goth hay là cô Gotter Dammerung mới đúng. Phải cô là tử tướng Sae Deng của Áo đỏ Thái lan thì môi cô đã xỏ mấy cái kíp lựu đạn.
thơ bất chợt kể có vần có điệu
băng qua núi [hệt con trâu già lủi thủi] giấc này bọn lái chữ chưa cơm/nước
xúm bổ củi vần
điệu
thơ vắt vai búi búi
Liên văn bản số 2
Đen đặc. Những giọt cà phê đầy ngập trong cổ họng. Chăm chú. Mắt. Màu đen. Chất lỏng. Chóng chánh. Bọt. Những con sóng… Giữa đại dương bóng tối, một mình ngụp lặn. Nước dâng đến mũi và mắt. Có lẽ tôi đuối sức, và lơ lửng giữa sự mát lạnh, chập chờn.
Nhạc Trịnh, hình báo, phổ thơ liêu liêu xiêu…
Không hẹn mà đến, không chờ mà đi . . .
Bốn mùa thay lá thay hoa thay cả đời ta . . .
những sải tay
đi một mình sau những sải tay
bắt gặp tôi đang nhoài bơi về phía chân trời cố cựu hồ gươm xanh tiếng thở vong nhân
những sải tay níu đời trên be thuyền tháng mười rừng thay lá sục sôi mùa bão dựng
tan màu huyết quản đã rỏ giọt phân ly
Như lục bình trôi
Âm thanh không phải nhan sắc mà vẫn làm lòng người nao nao mấy phần trăm. Những khóm lục bình cọ vào be rào rạo tưởng đâu lưng cá sấu cọ vào nghe giật mình. Đâu đâu cũng thấy lục bình tụ thành bè, rậm rịt bám vào nhau.
giữa chợ
thõng tay một mình thu lu
đứng trên đất trên đầu vù vù mây
trắng bay / bay cõi riêng tây
đông đâu đã ngự* sao cây đã buồn?
My Love, Don’t Fucking Say Sorry
thọc hai bàn chân
giao chỉ / vô bức ảnh [bên dưới]
tôi tiến vào bài thơ
cốt kiếm một chỗ nằm yên
tịnh!
Người đàn bà da đen chơi trung hồ cầm va vào đời tôi
hãy đợi cho tới quá ngọ
i’m who i’m
thị hỏi có bao giờ tắm trong tối?
Tôi đội lên đầu (1), Tonton René
Không có thanh niên nào uể oải từ một tiệm nhảy mới ra và ngáp ngắn dài, không có thiếu nữ mắt quầng ngồi chăm chú đọc Barthes, Bourdieu hay là Baudrillard (câu gợi chuyện làm quen trong trường hợp này là “Cô đọc hết trí thức Pháp tên bắt đầu bằng vần A rồi hả?”)
H2
Bài thơ ngoi mình theo điệu múa của tro và gió lú trong buổi chiều tôi ngoi đời trên băng ghế rộng quán cà phê em nhỏ thở dài đời điếm gái sập tiệm
Lao động đường dài, CDG 2F
Tôi thường gặp những thủy thủ đoàn hay công nhân xuất khẩu ở những trường bay đây đó, từng tốp, có khi từng đoàn vài ba chục, đồng phục của công ty thuê mướn hay mang nhãn dễ nhận của tổ chức IOM (International Organization for Migration). Họ từ tứ xứ đến, tứ xứ đi…
Mùa hè, hóng con đường trên đầu lưỡi
bầu trời cứ cố tình trong trẻo
nồi nước vừa sôi tới
bông cúc / súng
nở rực / bẹ cải xanh tươi
Bộ tộc Kayan: Truyền thuyết người cổ dài
Năm 2006, nhiều phụ nữ Kayan tháo bỏ vòng đeo cổ để phản đối họ bị lạm dụng văn hóa vào việc kinh doanh du lịch. Năm 2008, các cô gái trẻ cũng tháo bỏ vòng đeo cổ trước khi vào trại tỵ nạn tại Mae Hong Sorn. Cùng năm đó, Liên Hợp Quốc kêu gọi chính phủ Thailand hãy để bộ tộc này sống tự do…
Tư liệu đặc biệt của người nghiện “sex” kinh niên
liền cho đấy chỗ không người hễ mà
cho chỗ đấy người đông
– i rằng
thấy thiên hạ
bước

Bình Luận mới