Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Rèm

 

 

DiepGiang Ở ngoài kia là một thế giới khác. Đó là những bậc cầu thang bằng gỗ ướt ẩm, tróc lở dẫn lên sân thượng hoặc xuống dưới hiên nhà. Đó là trời xanh hoặc đất thẫm. Còn ở đây, là một tầng không lơ lửng.

Bên trong căn phòng này là một thế giới khác.

Những người đàn ông đã lạc vào căn phòng đó, với những tấm rèm lụa hồng và tím. Mùi nến hương biển xanh mơn man vỗ về những nỗi niềm của họ. Và thứ nhạc du dương chết người, nức nở, nghẹn ngào quyến nghĩ về dĩ vãng xa xăm.

Một số người sa chân không bao giờ có thể trở ra.

Một số người thoát và không bao giờ quay lại.

Sau mỗi một lần đóng hay khép cửa, mùi hương của căn phòng lại khác đi đôi chút. Có lần, những chiếc lông sẻ bé xiu xiu đã theo cách nào đó lách vào căn phòng. Có lần, xác một con nhện mới lột khô tung bay là là mặt sàn khi có người đẩy cửa.

Một số người không được mời. Họ tìm cách đột nhập.

Một số người được chờ đón. Họ ngần ngại.

Họ tưởng tượng những gì sẽ xảy ra phía sau cánh cửa đó, trong căn phòng đó. Nhưng phần lớn trong số họ không còn đủ tò mò. Họ chỉ nghĩ, phải đến, đơn giản là phải đến.

Ở ngoài kia là một thế giới khác. Đó là những bậc cầu thang gỗ ướt ẩm, tróc lở dẫn lên sân thượng. Một số người sau khi khép cửa đã chọn con đường đó. Họ lên với trời xanh. Và bay đi mất cùng những đám mây.

Ở ngoài kia là một thế giới khác. Đó là những bậc cầu thang gỗ ướt ẩm, tróc lở dẫn xuống dưới hiên nhà. Một số người sau khi rời đi đã chọn con đường ấy. Họ đi vào đất thẫm, ngạc nhiên thấy mình lún sụt và không bao giờ còn dậy nổi.

Cái tầng không lơ lửng kia vẫn thế. Cánh cửa mở ra, rồi khép lại. Những tấm rèm lụa vẫn hồng và tím. Mùi hương biển thi thoảng đã tìm cách lọt ra được bên ngoài, nhưng mọi thứ khác sẽ còn lại mãi và được bồi đắp thêm. Bởi những chiếc lông sẻ, xác nhện lột và bụi.

Một ngày, người ta phá bỏ căn nhà cho một dự án mới. Khi mở cửa căn phòng lơ lửng ở tầng không, họ tò mò bước vào trong âm vang của những lời đồn đại. Và chẳng tìm được thứ gì, ngay cả một mẩu đồ lót phụ nữ.

Chỉ có, một tấm gương lớn, cũ kỹ, đã bạc mất lớp thếp, đóng trong khung gỗ, nằm sau những tấm rèm. Khi mở ra, chỉ nhìn thấy trong đó, đầy những con mắt thất-vọng-hy-vọng-thất-vọng-hy-vọng-thất-vọng-hy-vọng-hy-vọng-hy-vọng-hy-vọng-thất-vọng-thất-vọng-thất-vọng-thất-vọng-thất-vọng-thất-vọng-thất-vọng-vô-cùng-thất-vọng…

 

.

bài đã đăng của Phạm Thị Điệp Giang


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)