Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: 50 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại (1975-2025)

Trò chuyện với nhà thơ Hoàng Hưng

29.07.2025

(Da Màu thực hiện qua điện thư, từ 11/7/2025 đến 21/7/2025)
Da Màu (DM): Theo dõi trang mạng Văn Việt1, chúng tôi được biết Văn Việt mở mục “Văn học Hải ngoại sau 1975” từ đầu …

Da Màu phỏng vấn Tru Sa- kỳ 2: về hành trình sáng tác

26.07.2025
a_lonely_road_by_el3aleyle-d515hjv.jpg

Có hai kiểu viết văn, 1: viết bằng vốn sống, lấy kinh nghiệm, sự trải đời làm căn cơ, viết thuần theo lối hiện thực, 2: viết bằng thiêm bẩm, cách tạo hình, đặt chữ rất lạ và mới, mang dấu ấn độc nhất đọc cái biết ngay. Nhưng kiểu viết nào thì cũng cần phải khổ luyện, học, đọc và viết nhiều, tiếp cận càng nhiều nguồn văn hóa đa tầng càng mở rộng thêm thế giới quan. Tuy nhiên, vẫn cần cảnh giác, tránh việc bị bội thực, trở thành tín đồ của người khác.

Da Màu Phỏng Vấn Tru Sa- Kỳ 1: Về Văn Học Hải Ngoại

26.07.2025
Screenshot-2025-07-26-134721_thumb.png

Tinh thần hòa giải đã khởi từ Mai Thảo, lứa đầu đàn của Văn học miền Nam cũng là thế hệ đầu tiên của văn học Hải Ngoại. Rồi đến khi Khánh Trường xây dựng tờ Hợp Lưu thì đó là sự thừa kế, lập chí cho việc hòa hợp dân tộc thông qua văn nghệ, đấy là điều những người trong nước phải học hỏi. Bảo duy trì danh xưng là hành động chính trị là lối nói áp đặt mang tính chia rẽ cộng đồng, nếu thay thế Văn Học Hải Ngoại thành Văn Học Việt ở nước ngoài thì danh xưng Tự Lực Văn Đoàn, Nhân Văn Giai Phẩm cũng phải đổi thành văn học Việt trong nước, một ý tưởng tức cười.

Da Màu Phỏng Vấn Nhà Văn Thu Phong

18.07.2025
SANYO DIGITAL CAMERA

 
VỀ VĂN HỌC HẢI NGOẠI
Da Màu: Theo anh, có phải biến cố 30/4/1975 là nguyên nhân phát sinh ra Văn Học Hải Ngoại? Nếu có thể, mong anh nêu lên vài đặc tính của Văn …

ghẻ

10.07.2025
Bia sach Cho Chet

“Thưa anh thủ trưởng, xin anh trả lời cho chúng tôi biết, phải chăng có chuyện lầm lẫn về vấn đề thời gian? Ủy ban quân quản đã ra thông cáo nói rằng chúng tôi chỉ phải đi học tập mười ngày mà giờ này đã là tuần lễ thứ tư…” Tên thủ trưởng nở nụ cười khó hiểu, nửa trông nham hiểm, nửa như cười thương hại bọn tù nhân ngây thơ.

người đi chân đất – chương 10

1.07.2025

Những người yêu thương đứng bên đường
Chờ chúng ta với bó sen hồng
Hát cho chúng ta nghe. Bố thí cho chúng ta
Những người ghét bỏ chúng ta
Chờ chúng ta trong bóng tối
Tất cả đều tham gia trò chơi của nghiệp

Sữa

25.06.2025
madame-roulin-with-her-baby-1888-vincent-van-gogh

Madame Roulin with her Baby- 1888- Van Gogh
 
Khi một đứa trẻ khóc, có một điều gì đang xảy ra. Đói, khát, bệnh tật, giận dữ, đau, một điều gì trẻ con không diễn tả được. …

người đi chân đất – chương 9

24.06.2025

Những cố gắng thất bại
Không biến thành hư vô
Ánh độ là một thất bại
Dòng sông, cuộc hòa giải, cuộc chiến tranh

Năm Mươi Năm Thơ Việt Hải Ngoại

18.06.2025
van-hoc-viet-nam-hai-ngoai-image_thumb.jpg

Các thế hệ tiếp nối của các dân tộc lưu vong có những khoảng cách không quá xa như ở người Việt. Ở người Việt có một khoảng cách … giữa những người tham gia chiến tranh, bị tù đày, và những người sinh ra tại hải ngoại. Ở thế hệ thứ hai và thứ ba này, quá trình hội nhập xảy ra mau lẹ nhưng đột ngột, cắt đứt với truyền thống. Những thế hệ về sau thậm chí không còn tự xem mình là người Việt nữa.

Trò chuyện với nhà biên khảo Nguyễn Hưng Quốc

12.06.2025

(thực hiện qua email, từ 22/5/25 đến 2/6/2025)
Trần Doãn Nho (TDN): Kỷ niệm 50 năm ngày 30/4/75, cũng là kỷ niệm 50 năm ngày khai sinh ra văn học hải ngoại (VHHN), thế mà lại …

Vượt Di Sản, Vượt Ký Ức: Thuyết Trình Ngày 30 tháng 4 về Văn Học Miền Nam và Văn Học Hải Ngoại

6.06.2025
Lived-Refuge_thumb5_thumb.jpg

Tôi nghĩ “ký ức” về văn học miền Nam Việt Nam, do bản chất của nó là một truyền thống bị phân tán và vẫn còn bị đàn áp ở Việt Nam – không thể tách rời điều được coi là “vượt ra ngoài ký ức” – sự phân tán của ký ức và mọi điều vượt khỏi tầm ký ức vốn đã hòa quyện vào nhau.

đọc văn học việt nam hải ngoại (sơ thảo)

3.06.2025
Hoàng Ngọc Hiến_BOOK

Có thể hiểu tính nhân loại phổ biến từ quan niệm Mạnh Tử về con người: “Con người chỉ hơn cầm thú một chút,” nhưng cái “chút” này có khả năng phát triển vô tận. Nhiệm vụ của văn học là góp phần đưa cái “chút” hơn cầm thú ở con người phát triển vô tận, chí ít thì cũng giữ gìn cái “chút” đó. Cái “chút” đó, hết sức mong manh, đặc biệt dễ bị tiêu huỷ trong những ngọn lửa của tức giận và oán thù.

người đi chân đất–chương 7

29.05.2025

Không quan tâm, không phán xét, không chê bai, không thù hận
Đi mãi theo lời Phật dạy: quyền của con người
Được sống và được đi, một chiều kia ngã xuống
Dòng suối nước đen

2025, những điều trông thấy và sau đó – Suy nghĩ sau khi đọc Tôi làm tôi mất nước của Lê Văn Phúc

27.05.2025
my viet your viet

Ông Lê Văn Phúc có lý do riêng để quy trách nhiệm ai làm mất nước của ông. Ông nói: “Tôi làm tôi mất nước”. Người viết bài này không biết ông nói như thế …

cái đồ vô tổ quốc!–the stateless

26.05.2025
The-Stateless_DaMau_thumb.png

Người ta khiêng ông đến trạm cấp cứu sân bay như khiêng một túi hành lý. Thực ra ông còn nhẹ hơn bất kỳ bọc hành lý nào mà người ta mang lên máy bay.

Nhìn lại 30 năm Văn-Học Hải-Ngoại

26.05.2025

(Nguồn:Tạp-chí Văn Học (Cali) số 225, tháng 5&6/2005)
Cộng đồng Việt Nam hải-ngoại mới bi-đát thành hình đó mà nay đã được 30 năm!Đã 30 năm, do đó cần có cái nhìn lại và chấm phá …

người chú

21.05.2025
NGUOI-CHU_Muc-luc-VAN-HOC_thumb.png

Pháp trường là một triền núi vắng vẻ, ở khá xa thành phố. Nói là pháp trường, chứ thực ra chỉ là một bãi đất trống, với một cái cọc để trói tử tội, và một cái hố vừa đào chiều hôm trước. Chỗ bắn thay đổi luôn, mỗi nơi thường chỉ dùng cho một vụ xử.

Tình trạng lão hoá trong sinh hoạt văn học

19.05.2025

(Nguồn: Tạp Chí Văn Học số 153-154)
Không biết từ lúc nào, ban biên tập các số báo Tết Việt ngữ có thông lệ tổng kết tất cả những gì xảy ra trong năm, xem bài …

ĐẠI NẠN LỚN NHẤT

15.05.2025
exile

Trích đoạn hồi ký Đi Tìm Thời Gian Đã Mất
Sáng sớm ngày 10 tháng Ba năm 1975, sinh viên Việt Nam thức dậy kinh hoàng với tin Ban Mê Thuột, một thị trấn lớn ở vùng …

vịnh thái lan

14.05.2025
Vinh-Thai-Lan_thumb.png

Có một hòn đảo nổi tiếng vì được nhắc nhiều những năm tám mươi, nơi giam giữ hành hạ những người vượt biển, đảo Kohkra. Trong lịch sử của nó, có một giai đoạn 22 ngày đêm, 500 tên cướp biển thay nhau hãm hiếp nhiều phụ nữ nhiều lần, với 57 tàu đánh cá của Thái tham dự.

người đi chân đất – chương 6

8.05.2025

Chào Sri Lanka, chúng tôi đã tới.
Đã được chào đón. Một ca sĩ đã hát. Đã bị vây khổn.
Đã thoát. Chúng tôi đã đi qua đất nước Lào và Thái Lan, Mã Lai và Nam Dương
Xinh đẹp. Chúng tôi đang đi vào cánh rừng của các bạn, bên đường

TỔ QUỐC TRĂM NĂM – Chương Tám – trích đoạn tiểu thuyết

8.05.2025
PAINTING

Hai mươi mốt tháng Tư, nhà hai mươi ba biên chế toàn diện. Nghĩa là mọi người được chia tổ lại và hai phần ba di chuyển lên khu trên. Hảo, Uy, anh Tấn và …

người đi chân đất – chương 5

1.05.2025

Con ngủ giấc ngàn năm của người thua cuộc
Của đứa trẻ mới ra đời, đứa trẻ chưa được ra đời
Của kẻ phạm tội chưa bao giờ được cởi trói
Con bắt đầu nhìn thấy thế giới trước khi nhìn thấy tâm hồn mình
Nhìn thấy bằng cách đứng trong sự sợ hãi, ngồi trong sự đói, đi trong nhẫn nhục
Và đi và đứng và ngồi và ý thức về thân thể như một đời sống khác

mấy sông cũng lội… (kỳ 10)

28.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

“Hồi đó, bọn cướp có làm gì Thủy không?” Thu Trang bật ra một câu hỏi tàn nhẫn. “Why not?” Mắt Jenny tròn lên, rực lửa trong một thoáng ngắn ngủi. “Of course, they did. Nếu không thì đâu còn là pirates nữa!”

Nhìn lại một năm [1995] văn chương hải ngoại

26.04.2025
Screenshot-2025-04-26-161226.png

(Nguồn: Văn Học số 117&118-Xuân Bính Tý, 1996)
·

Năm 1995 đánh dấu hai mươi năm trưởng thành của cộng đồng tị nạn Việt Nam hải ngoại, nên trong tất cả mọi ngành sinh hoạt, người …

Tâm Thức Lưu Đày và Thân Phận Chính Trị của Một con người

24.04.2025
kenneth-callahan---exodus---1956-oil-L2XHE-570

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn[1]
Biến cố chính trị minh định thân phận chính trị[2] con người. Bởi chính con người tạo ra biến cố mà …

mấy sông cũng lội… (kỳ 9)

24.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Người đàn ông nhổ nước miếng xuống đất một cách khinh miệt.”Tại sao nó không tự tử?” “Ông nói ai?” Thu Trang bất giác đưa tay sờ lên tấm thẻ tị nạn cứng cạnh nằm trong túi áo. Người đàn ông hằn học, “Tại sao nó nằm đờ ra đó mà hưởng, tại sao nó uốn éo bàn chân, tại sao nó nắn bóp hai vai thằng Thái Lan? Tại sao? Lẽ ra nó phải cắn lưỡi tự tử chứ… Tại sao? Tại sao. Hả trời?”

mấy sông cũng lội… (kỳ 8)

21.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Những xác người nằm la liệt trên sàn ghe. “Bỏ nó xuống biển đi bà ơi!” Tiếng ai đó rên rỉ. “Hôi quá, chịu gì nổi…” Người đàn bà quấn trên mình mớ giẻ rách, ngồi rục ở một góc hầm chiếc ghe biển, ôm cứng vào lòng một gói nhỏ thuôn dài. Mùi hôi ngằn ngặt tỏa ra khắp nơi. “Bỏ đi bà ơi! Đàng nào nó cũng chết rồi…”

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)