1)
tịch tà lụa
khoác mập mờ ngực nắng
nốt huyền câm
rưng rức lửa khêu gương
tiếng khởi chạm bên trong
bầu chói lóa
chuỗi mạch lời đã trường thiên
2)
đã đến lúc bọn đàn ông xếp thành hàng ánh sáng
đêm tắc mạch thở rừng
kẻ vu vạ phơi thây ngoài đồng trống
cơn sửng sốt cuộn thành rèm
con người chìa tay nhau. lướt trao toàn vết cắt
sẽ nghe nhiều hơn những tụng ca
khóc đàn tê giác bị chặt đầu chỉ để cưa sừng
nhưng hết tê giác sao lại là đầu người?
3)
đoàn người sẽ biết định liệu
họ phải mang theo bao nhiêu mưa lũ
để gội sạch đủ. những phận đời oan khuất
để nhẹ bổng
khi chân bước chông chênh lên thuyền bát nhã
cùng những cái đầu tê giác. hay đầu người
bởi không thấy sừng
4)
chẳng ai giục vội cắt gốc. đào bới rễ
sao toan chạy cùng món khai vị quá nhạt phèo
trong thực đơn đặc sản nào cũng toàn xương cốt đồng loại
liệu bổ dương. hay bổ cả gia triều
sao vẫn thấy
mắt đồng loại trừng mở
trên bàn tiệc đầy các tờ hợp đồng dâng hiến
5)
vẫn còn có bữa mai sao
và danh sách những uổng tử chập chùng hư thực
họ bám vướng đầy trầm tích nhùng nhằng
những hốc mắt dúm nhăn mọc đầy thân san hô nhỏ
hay thâm tím hằng hà vết bầm trên vuông thổ cư hương hỏa
tất cả họ
đang trông đợi từng giọt huyền không . . .
.