Người góa phụ toan trả hết gánh gồng đời
mòn vẹt đôi vai thâm tím
những săn đuổi cực độc
vẫn nà rượt vây quanh bu bám.
Khi chính góc phố ấy
là giao mùa của những cuộc tình vụng trộm
và lũ trẻ nít vẫn loi nhoi lớn dậy
như những nụ mầm bất đắc dĩ chẳng ai muốn.
Những chuyến tàu mỗi ngày vẫn qua đây
đầy ắp người như cố chuyên chở thời gian đầy bóng tối.
Những cuộc mặc cả vội vàng, đời sống vội, chia ly vội
và cả những cuộc ái ân trao nhau thật vội.
Người ta mặc nhiên mua định mệnh mình
trong mỗi chiếc vé tàu.
Những toa rầm rập rượt đuổi nhau
vẫn đay nghiến ken két đường ray.
Và sân ga đến, nơi mỗi cuộc tiễn đưa
đã cố tình in sẵn trong chiếc vé của những người tình.
In sẵn từng hạnh ngộ trên những chuyến tàu
In sẵn định mệnh trên những đường ray ngày đêm quằn mình rên xiết.
Riêng người góa phụ lâu nay
vẫn quen in lại bóng mình
thật lẻ loi
trên mỗi chỗ ngồi . . .
.