Buổi sáng vợ khuấy cho chén oatmeal
Chén quánh đặc
ta ngồi nhơi
đầu óc quánh đặc
Chả còn nghĩ nổi
thế giới nầy những ai vừa chết?
ai vừa soán ngôi ai?
ai vừa bị ai lật đổ trong ám muội tăm tối
ai đăng quang?
ai vừa nổ bom cảm tử?
ai xả súng vào trẻ nít?
ai vừa giết con?
ai mới thiêu chết vợ, mẹ vợ và các con?
ai đang yêu ai?
ai cưới ai hôm qua?
ai vừa bỏ ai hôm nay?
Ai?
Ai?
Ai? . . .
Mặc ai
Quanh ta
oatmeal và lời vợ nhẩn nha
nhẩn nha nhai nuốt
nhẩn nha cái đầu quánh đặc, chả tìm nổi một con chữ hay ho
thù đáp vợ
nói gì làm thơ.
Đóa Tường Vy rựng nở
Đóa Tường Vy kế bên còn khép hờ, chưa nở
Con ong ruồi bay đi đâu?
Sáng nay quánh đặc sao chả buồn vờn hút mật?
Lời vợ sao chua chua
Não bộ ta càng quánh đặc
O-A-T-M-E-A-L
.