Tôi đã thấy buổi sáng cất cánh nặng nề bay lên và sự tha thứ huyền
nhiệm vẫn nằm lại bên em—bên ngực trái.
Tôi đã gặp lại lão ăn mày vẫn va đập cây gậy lộc cộc, lộc cộc xuống
mặt đường lát đá. Tuổi già vẫn lộc cộc bước theo lão hướng về khu vườn
hoàng lan.
Tôi đã không thấy người giao báo sáng nay vẫn thường nhổng đít cót
két xe đạp khô khốc phóng vèo xấp báo bay vào thềm nhà như tuổi thơ
tôi thường phóng máy bay xếp giấy.
Tôi cũng thấy con chim chào mào vừa thay lông đỏng đảnh mượt mà
vừa gọi tôi từ nhánh tùng xơ xác. Gọi đúng tôi tiếng xơ xác.
Tôi thấy cặp vợ chồng đứng tuổi láng giềng buổi sáng vẫn thường ném
vào mặt nhau những lời nói cộc cằn, thái độ cộc cằn, tay chân cộc cằn
không dứt.
Tôi vẫn chú mục vào ti vi vào tờ báo buổi sáng, chú mục vào nơi nào
có chữ Việt Nam, ti vi có tin tức Việt Nam. Tôi vẫn hồi hộp chờ tin hoa lài
đã nở trên đất nước tôi như ngày xưa vẫn theo ông thức khuya hồi hộp
chờ thời khắc xem quỳnh nở. Tôi vẫn tin như hằng tin vào giáo điều rằng
ngày nào hoa lài nở ngày đó dận tộc tôi mới hết lầm than, nô lệ, tù ngục.
Tôi thấy tôi vẫn cà phê thuốc lá buổi sáng nợ đời khó trả và đôi mắt buổi
sáng đỏ hoe, láo liên vì những điều tôi đã thấy khi ngày vẫn ì ạch chầm chậm
trôi đi . . .
.