Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Mặc dù chúng tôi xây dựng không giỏi, chúng tôi
biết cách tháo gỡ các thứ.
Chúng tôi có thể tháo gỡ Thành Phố New York
trong nửa giờ để bán ve chai.
Giỗ và tết thường đi liền với nhau. Nhưng riêng chữ giỗ thôi mang bao nhiêu là hình ảnh cho ta nghĩ đến. Phong tục của cả một nước nằm trong chữ “Giỗ” này. Người Á Đông nói chung và người Việt Nam nói riêng hay sống về quá khứ, về tổ tiên, ông bà, mồ mả. Dĩ vãng lúc nào cũng ảnh hưởng sâu sa vào đời sống hiện tại.
Hôm xưa nằm mộng thấy quân vương
râu tủa, mặt đen khói chiến trường,
lưng voi, quắc mắt vung roi giữa
người ngựa trập trùng, trống thập thùng.
Phố ngắn như những lòng bàn tay hở (và) năm ngón như những cặp môi già chụm chúm, so le, hôn thun thoăn gáy tóc con gái hai mươi (tưởng tượng) nhưng đẩy nhau đi thì bước chân lại vùng vằng vâm vấp như lễ rước kiệu trẻ con; hoạt cảnh khiến (chúng ta) nghĩ: đang vào mùa trung thu, sẽ có trăng, song, vắng chú cuội.
Ơi ới gọi nhau nhắc báo xuân
Trai khôn gái giỏi cố tìm vần
Bài thơ sáng sớm làm phân nửa
Truyện ngắn đêm khuya viết mấy phần
Những giọt mưa cuối năm ánh lên một điệu Jazz
Chợt lên cao chợt buông thấp những bước chân cuống quýt dạo quanh
Sáng những sợi mưa chia tay ngày đông lá mục
Tôi đã sống qua một năm Đinh Hợi trong đời tôi, và nay lại sắp sửa gặp một Đinh Hợi nữa, chắc chắn là cái cuối cùng. Trong đời một người chỉ có thể gặp tối đa là hai lần như thế, muốn gặp lần thứ ba thì phải sống ít nhất là 120 năm.
Những chuyến bay kiểu này (đa số là do các thiếu nữ thực hiện, thật sự là vậy) cũng không phải là quá hiếm hoi nơi toà cao ốc đang nói, và chúng tạo nên một sự chia trí đầy thích thú cho những người sống tại đây; đó cũng là lý do vì sao giá thuê của những căn chung cư này thật đắt.
Phong cùi? Thà là nhảy sông nhảy suối. Chết đi, xác trôi lềnh bềnh ba ngày ba đêm rồi tấp vào bờ vào bụi biến thành thằng chổng. Phong cùi? Chẳng lẽ tại mình ở dơ? Sáng Thái tắm. Tắm xong, bớt ngứa, bớt gãi, những vết đỏ sần sượng bớt gồ ghề kéo đồi kéo núi.
Chiều thứ năm
chai rượu đỏ mới chỉ vơi một nửa
nửa chai kia rót quanh chỗ em ngồi
rượu sẽ thành em hay em thành rượu
chao ôi tình rồi cũng sẽ bốc hơi!
Trong số này, mời các bạn theo dõi Hội Thảo Văn Học giữa các người viết ngoài nước với đề tài Văn Học Hải Ngoại – Thành Tựu và Tiềm Năng, lần đầu tiên được …
Lệnh cấm hành vi ăn mày của thành phố biến S thành một người chơi màu. Thay vì ngồi im bất động trong chiếc áo trấn thủ trùm kín đầu, mùa này qua mùa khác …
Một nam nhà văn đang trong thời kỳ bế tắc sáng tạo than van với bạn:
– Tôi cần đề tài cho một truyện ngắn.
– Hãy thử làm tình tay ba với hai cô điếm.
– Tôi …
Năm nay họ quyết định nâng cao bờ tóc trán, uốn vểnh lên thành những mái vòm để làm sáng sủa những khuôn mặt.
Tôi thấy khá nhiều những mái vòm như vậy ở những nam …
Vạn Hạnh, một thiền sư nổi tiếng thời tiền Lý.
Một hôm, một thiếu niên đến xin tu tập. Sau khi thí phát, Vạn Hạnh đặt pháp danh là Chân Tâm và giao cho việc quét …
Một ngày đẹp trời nọ, mẫu quảng cáo cho trung tâm sửa sắc đẹp nam giới chuyên việc bơm cấy cho cu bự ở Los Angeles quyết định rằng nó cần một phương pháp mới …
Trời hạn hán cả năm, đồng khô cỏ cháy, các nguồn nước sắp khô kiệt hoàn toàn. Lũ trẻ mục đồng thả trâu đi lang thang cùng khắp rồi uể oải tìm nơi trốn nắng. …
Hơn 30 năm lưu vong chưa có một tác phẩm TẦM VÓC nào ra đời từ nền văn học hải ngoại. Những kỳ vọng của độc giả về lớp người viết trước, những nhà văn LỚN lưu vong đầy kinh nghiệm sống trước chiến tranh, trong chiến tranh và sau chiến tranh viết một tác phẩm về hậu chiến tranh hoàn toàn không thấy một dấu hiệu nào.
Phát biểu trong buổi ra mắt Tuyển Tập Võ Phiến tại nhật báo Người Việt (Nam California USA 28/1/2007)
Gần nửa thế kỷ là thời gian dằng đặc phân cách lần đọc Võ Phiến đầu tiên và cuối cùng của tôi. Thế mà cảm giác bần thần ngầy ngật ngày xưa vẫn không thay đổi. Tôi nghĩ: Văn chương của Võ Phiến “đứng” được với thời gian, ít ra là theo kinh nghiệm “đọc” của tôi.
Con chim biển
Ðể giải trí, thường bọn người thủy thủ
Bắt chim chơi, những chim biển lớn lười…
Con quỷ dơi
Em kẻ, như một nhát dao đâm
Vào con tim đang rên xiết ta…
Hòa âm của buổi chiều
Giờ đã đến, rung rinh từng cuống lá
Hoa ngát thơm như khói tỏa nén hương…
(Phát biểu trong buổi ra mắt Tuyển Tập Võ Phiến ngày Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2007)
So với các truyện ngắn hay nhất thế giới, bấy giờ tôi nghĩ ‘Thác Đổ Sau Nhà’ có chỗ đứng nghiêm túc cạnh những tác phẩm cùng loại của Guy de Maupassant, của Lỗ Tấn, của Anton Chekhov… Bây giờ là gần 50 năm sau, tôi vẫn nghĩ như vậy…
Cho tôi xếp lại theo trình tựu ưu tiên như sau: “em” Thơ Tân Hình Thức”; chị “Chủ nghĩa hậu hiện đại”; mụ phù thủy “Hiện thực thần kỳ”; bà nạ dòng “Tư tưởng nữ quyền”; bà già gân “Mỹ học của cái tục/của thân xác.” Với chút chút mầy mò về theo lối Hậu hiện đại, Hiện thực thần kỳ và Tân Hình Thức khi sáng tác, tôi rất thích bàn luận cái “mắt phải” này và cho rằng đây là gợi ý hấp dẫn, có tính khai phá của Đề Dẫn.
Nàng đã không nhìn vào bên trong, không ưu tư về thân phận mình với danh nghĩa một sinh vật, một động vật, một con người được Thượng đế tạo dựng, nàng tưởng Ngài đã xong công việc với vạn vật, với nàng. Nàng tưởng thân thể mình đã hoàn chỉnh với bấy nhiêu bộ phận bất biến, và những bộ phận ấy vận hành theo một nhịp điệu đều đặn, chỉ có thể lụi tàn dần
Có lần khi xem tranh của Nguyễn Đình Thuần sau khi uống vài ly rượu, tôi chợt nhận ra rằng sự thống khoái của mấy ly rượu cộng với không khí của những bức tranh làm cho tôi thích tranh của anh lạ lùng. Không gian trong tranh bây giờ là không gian của kính vạn hoa luôn luôn biến đổi. Sự sống của những bức tranh như đâm chồi, trổi dậy theo chiều cao, trườn chảy ra theo chiều sâu bằng những vết, mảng màu phi hình dạng sáng, tối, đậm đặc và sung mãn.
Môi em là vòng lửa đam mê. Anh là chú hề của thượng đế nhảy qua vòng môi em. Môi em là cánh cung của Eros, là bình miệng chứa nước thánh giải tội anh cô đơn. Môi em không chỉ hát thánh ca, đọc kinh sám hối, mà còn hát những bài ca ru nôi cho trẻ thơ, dạy trẻ thơ ngôn ngữ đầu đời đọc thơ tình trong thành phố nơi tâm hồn người đang bị sa mạc hóa.
Này anh, hãy đi tìm bằng hợp khúc của bốn bàn chân của chúng mình lộ trình dẫu mấy xa lượng bạc đông nhét túi áo làm lộ phí hào phóng tuyết sợi đan quai dép lồng em cầu bằng khối hững hờ trong đôi mắt anh anh tụng bằng niềm bái ngưỡng giữa trái tim em; [nôn náo]: anh ạ, nàng chưa hiện, nhưng hẳn là huyễn diễm: lụa yếm thơm cột tháo mấy hẻm trời.
Dùng hai chữ “thành tựu” khi nói đến Văn Học Hải Ngoại (VHHN) có lẽ hơi lớn lối.
Tuy nhiên, tôi cho là không có gì sai. Tôi nghĩ đến hai chữ này một cách đơn giản: thành tựu là những gì ta đã đạt được qua một quá trình thời gian dài. Trong bài đề dẫn, Nguyễn Hưng Quốc (NHQ) đã trình bày khá rõ và tôi không có gì thắc mắc. Về những gợi ý của NHQ về tác giả, tác phẩm, tính thẩm mỹ…trong VHHN thì quá chi li, đòi hỏi tài liệu, thời gian đọc, suy gẫm và phân tích cẩn thận. Ở đây, tôi chỉ xin trình bày thêm một số suy nghĩ riêng về chuyện “thành tựu”. NHQ có nói rõ: thành tựu…
aha, hòa bình thế giới
sàigòn sẽ không cần dân chủ
hoặc mang tên cũ
nay đọc là
thành phố
Lê
Chí Minh
Bình Luận mới