Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Hẳn, đến đây bạn đã biết mục đích vì sao phải chế tạo chiếc xe này, tôi muốn làm một chuyến du hành vừa ăn vừa ngủ vừa lượm lặt những thứ cần thiết. Nhân tiện đây cũng nói, có nhiều người hay vứt đồ đạc ra đường lắm, và đó là điều tôi muốn nhặt (ồ, có thể nó là những mẩu chuyện tiếp theo đây chăng?). Tôi sẽ máng bao nhiêu khung ảnh, hình chụp tôi từ nhỏ đến lớn, và hình bạn bè, người quen, người không quen, cả bạn nữa nếu tôi tình cờ gặp. Tôi sẽ máng tất cả thứ đó vào những cánh cửa của tôi, trò chuyện với chúng.
“[Người Việt] làm việc giỏi, chịu khó, tốt bụng, rộng rãi và hiếu khách. Nhưng hay bè cánh, ăn cắp vặt, và nói dối.” Tôi lặp lại cái kết luận của anh bạn, kịp lúc nhìn thấy mặt Hằng xám lại. Tôi đã không lường được phản ứng dữ dội của cô. Hằng kết tội tôi xúc phạm, kỳ thị dân tộc cô.
Những lưỡi trủy thủ vẫn còn, và còn thêm cả hơi cay và vòi rồng
Đức Quán Thế Âm vẫn còn ngự trên đỉnh Potala
hay đã vân du cùng nhục thân của Ngài khắp năm châu
Ta vớ phải sự lạnh lùng trong hốc thẳm thi nhân
những câu thơ lỡ làng ….
Tôi ào vào tôi tiếng khóc tái sinh
Tôi trở về với chính tôi sau cuộc đời của em
Như một lần thách đố.
… Và, với người Khmer dưới thời Sihanouk, họ cũng cho rằng chính sách tuyệt diệu hơn cả là ở giữa, mặc cho các cường lực bên ngoài tranh giành, chống đối nhau. Họ tự phụ ngầm với cái khôn ngoan của Apsara Tilottama mà học tự cho là đã nắm chắc được; nhưng bề ngoài, biện bạch một cách khiêm tốn hơn, Sihanouk nói với mọi người “Khi hai con voi đang xung đột thì con kiến chỉ biết đứng ngoài mà ngó chứ còn làm gì hơn được!”
Với cái dáng vẻ bề ngoài tưởng chừng như khá giả, giàu có, ấm êm, hạnh phúc ấy, nó lại là niềm đau vô bờ, là những mặc cảm tội lỗi không dứt của những tâm hồn chơn chất quê mùa, của những bậc làm cha mẹ, của những cô dâu hay họ hàng của họ mà không ai có thể đếm được hết biết bao nỗi đoạn trường
Một khi vào bão,
Châu Phi bị túm trong một vũ khúc của những bé gái đi lạc,
chúng gặp nhau để làm tâm tưởng tôi lang thang
vào những nơi các cội rễ đột nhiên
thưa hơn sợi dây cột chúng.
Tôi ý thức rồi hành lang phận núi bất ổn
Nổi loạn quyền dân chủ bằng mùa động đất
soi phía dười từng lớp lông lá năng lượng
Núi dồi dào phun nóng dòng kinh nguyệt.
Tại sao lại là xương rồng nhỉ? Chắc chắn chẳng ai có thể trả lời dù một phần của câu hỏi ấy. Kể cả các nhà thơ và bọn trẻ con. Kể cả các nhà hiền triết, các nhà thông thái. Xương rồng là xương rồng. Thế thôi. Và có thể sinh tồn, có thể phát triển trên bất kỳ miền đất nào.
Đại vương hãy thi hành hạ sách trị quốc. Hạ sách là quan lại bóc lột cho dân hết đường sống, bán tài nguyên của đất nước, bán đất của tổ tiên đi, vay của nước ngoài về chia nhau. Phần thừa thì đem cứu tế cho dân.»
Anh và em rất yêu
Dòng sông một thời
Soi những đuờng bay đêm
Của bầy vạc tan tác
ngửa người giương hai cánh mũi hít lấy
hít để.
… bấy giờ mới vuốt vuốt tự hỏi- vì lẽ gì không tạ ơn trời đất khi còn mở mắt lên được mỗi sáng nhỉ? rồi phát rùng mình buông xả hết.
Việc bóc tách từ ngữ, câu văn ra khỏi chỉnh thể văn bản nghệ thuật, để nghiên cứu dưới góc nhìn chính trị lấy lịch sử ra chứng minh là việc làm trái với học thuật…. Một cuộc chiến tranh có thể mang tính chính nghĩa hay phi nghĩa; nhưng một tác phẩm viết về chiến tranh thì chỉ có vấn đề hay hoặc dở mà thôi.
Về lãnh thổ, các dân tộc thiểu số ở Miến choán một nửa diện tích đất đai (rải ra ở Nam và Đông Nam), nhưng về dân số chỉ chiếm 20%. Người Karen đông đảo nhất gồm khoảng ba triệu, còn những nhóm khác ít hơn như Shan (Thái) 1,5 triệu, Chin và Kachin một triệu.
tôi mất tôi từ chỗ mốt mai ….
tiếng trống da người
tiếng tù và thời đẽo đá …
lật ngửa bàn tay thấy toàn lịch sử!!!
mà úp bàn tay thì lịch sử hoang mang.
tôi đang thấy tôi
lắp bắp những câu thần chú phép phù
vịn níu hình ảnh yêu ma chập chờn hư ảo
đến khi tôi rơi
Cả người, cả chó phải thấm nhiễm tất thảy những điều ông Khê nói ra. Lời ông thốt ra là lời của vị thống soái. Người ta bảo, lúc tập dợt ở nhà, ông Khê chỉ ăn bận bình thường. Nhưng khi đem quân vào rừng, thì ông Khê cổ đeo tù và, đầu chít khăn vải, áo quần cộc, có đai cột bụng, cả khăn áo đều màu lá rừng.
Kiêm Thêm với lối nói chữ dài ra, thưỡn ra, vừa “làm đày” yêu bánh nậm, vừa đài cát thông thạo sấm trạng Trình, mới nghe thì quái “dị” nhưng nghe lại thì “ngồ ngộ” làm răng! Chỉ có Huế mới vừa “tứ chi” liền theo với “tay chân,” mới “ nhận giải thưởng” mà “VỀ ĐỦ THỨ”. Đủ thứ là thứ chi rứa? Theo thường lối ấy chỉ có trong cách “noái chuyện” chứ không trong thi ca.
Tôi là kẻ lưu dân trở về thăm Huế
Có nhận ra tôi không Kiêm Thêm đây
Đổi dáng thay hình mọi điều có khác
Huế không nhận ra tôi thật quá không ngờ
Trước đó, cũng một nhà thơ có tiếng, cũng là một chức sắc văn nghệ, cũng thao thao. Ông nói duyên dáng, cuốn hút, nhưng những gì ông nói chỉ sau hai phút đã rơi vào quên lãng.
tôi vẫn tin thời gian sẽ làm con người thành chuyện phù du
vậy mà không ngờ
đến hôm nay
tự dưng tôi trào nước mắt
14-04-2009
giọt nước mắt này
đã 38 tuổi
Thật ra, lần này tôi đã sử dụng loại nồi cơm điện đặc biệt, lưu hành qua nhiều đời, chuyên tái tạo những sản phẩm chết. Nhưng, trên đời này có chuyện gì mà không xảy ra, nếu như bạn biết rằng sự xuất hiện của tôi cũng tương tự như câu chuyện của những chú bò này. Chính tôi cũng bước ra từ cuộc thí nghiệm của kẻ điên rồ thích ăn thịt người chết.
Tuy nhiên, mọi nhận định về Phi một cách hời hợt hay có thành kiến đều là bất công và thiên lệch. Vì tình trạng thực của Phi-Líp-Pin không thể tìm thấy ở những chính trị gia chuyên nghiệp thạo nghề thao túng chế độ Cộng hòa vay mượn, ở thành phần ca xích mạnh tay bóc lột hay ở những cán bộ Mác xít đang mơ tưởng thiên đường Cộng sản.
Vu Quy kể chuyện bán con đi làm dâu xứ Đài. Với văn phong hiện thực Nam bộ, Vu Quy tạo ra một huyền thoại thời đại về những con trai biển đơm ngọc. Biết phận văn chương không uốn lưng, tác giả không hy vọng khả năng in nó ở quê hương ngôn ngữ gốc là Việt Nam, và nay xin trân trọng ra mắt với cộng đồng hải ngoại.
trong một đám tang
x muốn nằm vào quan tài của người chết
đã bắn chết một con chó lẻ bầy
và bảo tôi là con chó
hãy khiêng tôi đi và đừng để bất kì xác nào của tôi thừa mửa trở lại
Điều tôi muốn nói là ta có thể khiến cho tường thuật [phóng sự] thú vị như tiểu thuyết vậy, và làm một cách có nghệ thuật như tiểu thuyết …. Tôi không có ý nói thể loại này hơn thể loại kia. Tôi có cảm tưởng là phóng sự sáng tạo (creative reportage) đã bị coi thường trong khi nó rất thích hợp với việc viết văn của thế kỷ 20 này.
Mọi người coi tôi với Algernon là một. Theo kiểu cả hai chúng tôi đều là thứ đầu tiên trong loại chúng tôi. Họ đều giả vờ rằng những hành vi của Algernon là không cần thiết quan trọng với tôi. Nhưng khó mà che giấu sự thật rằng một vài con vật khác được sử dụng cho thí nghiệm này cũng đang biểu hiện hành vi lạ lùng.
Bình Luận mới