Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Đúng là các môn nghiên cứu văn học đang đứng trước ngã rẽ: bên phải là con đường nền nếp của loại kiến thức thực nghiệm/thực chứng (savoir positiviste) đang dẫn về lối bí của thần học nếu không chịu chất vấn vị thế của mình; bên trái là con đường phi chuyên ngành của các cách đọc hoạt khởi /lectures actualisantes lấy lịch sử và văn bản tính làm dưỡng chất ….
Nếu ngày xưa chúng ta phải tốn quá nhiều thời gian để tìm kiếm dữ liệu, thì giờ đây chúng ta lại phải tốn nhiều thời gian hơn thế nữa để tiêu hóa cả núi thông tin cho mỗi một vấn đề. Chiếc máy tính ra đời vừa góp phần vào sự bùng nổ thông tin, vừa như một công cụ để giúp con người xử lý vấn nạn này.
da máu là tín điều duy nhất
nhưng phải có một điều gì, hơn thế nữa
như một chuyến tàu
đâm thẳng vào bụng
Triển lãm kéo dài một tuần của Nguyễn Nhã Quyên, Phan Anh Đức, Tố Lan, Đức-bê-tông-bay, Nguyễn Thúy Hằng Những tác phẩm sắp đặt trong một không gian tĩnh lặng của Sài …
Việt Nam chưa có và có lẽ không cần lắm phải có một Neruda. Nhưng rất cần một thái độ sám hối và hòa giải chân thành từ nhà cầm quyền Cộng Sản, biến nó thành một lễ hội quốc gia. Như nước Chile đang làm, chẳng hạn. Hãy thử quên đi những kiêu hãnh phù du về quá khứ. Vì bất kỳ một chiến thắng nào cũng chứa đựng trong bản thân nó vô số bi kịch.
Lão muốn biết rõ hơn về cái gọi là chính danh. Kẻ có khuôn mặt lợn nói: “Tôi có một người bạn, hắn ta cũng có khuôn mặt lợn. Hắn ta nhận diện được khá nhiều chữ cái. Hắn biết rằng chữ O ít tuổi hơn chữ Ơ bởi vì chữ O không có cái râu xinh đẹp. Hắn thường vỗ ngực và nói hắn còn phân biệt được sự khác nhau giữa chữ O và chữ Ô.
xin hỏi quý thầy
sau mỗi bận say
mỗi bận làm tình
sức đâu mà con đánh răng súc miệng?
…giống như vị tu sĩ, thực hành mỗi ngày công việc thiêng liêng của mình, nhưng ông thầy tu có thể đắt đạo, chứ tôi không bao giờ.
Zzz Li Bì
Văn chương phải gió thời nào cũng có. Cảnh hoan lạc trong phòng the mang phong vị khác khi không còn ở nơi kín cổng cao tường. Người thiếu nữ nạn nhân có vẻ không trách cứ, không oán hờn cái thằng mắc dịch. Theo pháp y học, bạo hành cưỡng dâm không thể xảy ra nếu nạn nhân nhất định quyết liệt chống cự…
Tôi là người thợ lặn mò tìm trân châu. Thịt da bào ngư mềm mại dưới ngón tay tôi mọ mẫm. Hàm răng san hô sáng ngời, hé đợi môi kề. Tôi thấy mình tan biến vào đại dương cảm xúc bao la …. Người con gái tóc vàng vẫn một tay vịn vành nón rơm, đạp thong thả trên lối hẹp giữa cánh đồng lúa vàng ngút ngàn. Con đường như vết dao rạch ngọt, không kịp tươm máu ….
Con chó nằm ở góc vườn
Cà đang ra nụ, hoa khế rụng đầy sân
Anh ngạc nhiên
Thấy nhà sạch sẽ
Bàn thờ ngát thơm hương khói
tội nghiệp thay, mấy con gà bất lực
thôi thòi thọt thật thường,
nên đi hiếp dâm thơ
tội nghiệp thơ, thất thời theo thời thượng
Phái Tỳ Ni hay còn gọi là Thiền Tông Phái là phái thứ nhất trong ba tông phái Thiền Phật Giáo chính trong lịch sử Việt Nam. Ba tông phái Phật Giáo Việt Nam này [Thiền Tông, Tịnh Tông, và Mật Tông] đã đóng vai trò quan trọng trong thời kỳ độc lập sơ khai và kéo dài mãi cho tới thế kỷ 13.
Ánh trăng xuyên thấu em trong suốt
Lỡ cuộc hành trình chuyến tàu vũ trụ lướt qua
Như những bông sen đầm lầy
Chúng ta mắc cạn tận đáy cuộc sống
Đứa con gái dần tan biến
Trên những đường sông đỏ phù sa
Ở nơi ngày xưa vẫn vọng về trong giấc mơ quay cuồng tím ngắt
Vệt máu yêu đương lem lấm chân cầu
Tôi nhận thấy mỗi người dân thành thị đều mang một đầu thú
Trên cổ, trong tim và đang giam đầu thật của mình trong ngục tù
Loài thú không nghe được tiếng người
Nên đáp lại tôi chỉ có giọng cười
Theo chân Trần Mộng Tú, bước xuống cuộc đời, ta gặp thơ mỗi ngày … Thơ quanh quẩn đâu đây, thơ không ở đâu xa. Thơ sẵn đâu đó, tưởng cứ xòe tay ra là nắm bắt được thơ ngay, tưởng có thể chia nhau mỗi người một mẩu thơ. Mỗi người đến và đi đều có mang thơ theo.
Chúng ta không muốn sống kiểu thời tiền sử. Chúng ta không chịu đội vò nước trên đầu, lội ba bốn cây số ra suối, cọ xát hai thanh gỗ hàng giờ để có lửa, nấp trong bụi cả ngày chờ đâm chết con thỏ làm thức ǎn… Có lẽ đó là định mệnh con người: chúng ta phát minh ra chiếc máy vi tính và bây giờ chúng ta lệ thuộc hoàn toàn vào nó.
ướt đẫm những ngày đi bộ trên con đường một chiều
dột nước nhà trọ vắng vẻ
người chủ nhà trọ nhìn khách bằng đôi mắt nhạt nhẽo
như cơn gió thổi vẹt những khung cửa
đôi mắt lóe lên một vệt màu tơi tả
nhìn một tổng thể của giữa ngày trước
mắt sao giống y bức tranh trừu tượng
[đang vẽ trong đầu] chỗ này, tôi sẽ
nối thêm chi tiết [không đầu/ đuôi] sau
Một điều không ai từ miền Bắc đặt chân vào miền Nam lần đầu sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975 bây giờ còn có thể phủ nhận: đó là cả rừng sách báo, từ sáng tác tới dịch thuật, muôn hồng nghìn tía phơi bầy ra trước mắt họ trước khi có cái chiến dịch man ri mọi rợ “đốt sách” của nhà nước Cộng sản vào cuối năm 1975.
Trong một bãi rác bầy ruồi kháo nhau phải kiếm chỗ khác, ngon cơm hơn, tri thức hơn, nâng tầm đẳng cấp.
Chúng tỏa đi khắp nơi, may gặp bầy chó săn ăn xác chết rữa thối trong cuộc thí nghiệm cho chó đội lốt người quàng khăn đỏ.
nó đã gần kết thúc, và trước khi
nhạc phim xướng lên
đôi tình nhân phải đuối vào
những lát cam máu
Bình Luận mới