Không giữ nổi mình
gã đàn ông tồi rơi từ buổi chiều động kinh
mớ thịt chảy lan tràn
thổ tả
trên chất liệu quân tử xốc xếch
quỷ dạ xoa vẽ tô mặt mình liêu trai
huênh hoang đòi bóng mát
dã thân nài van ánh sáng ngừng thắt thòng lọng
trước cái chết thu lu
tròng cổ đứa lù khù hèn hạ
đu đưa
hắn
Không giữ nổi mình
chiếc mặt nạ ruỗng mục
đêm mắt đục
cơn động dục lẩy bẩy
run rẩy run
không nơi giãi bày
hắn
ngoác miệng
rên ư ử
con thú ẩn mình
u… u…
tru phẫn
không thứ gì khiến tôi nhộn nhạo và buồn nôn hơn
khuôn mặt nhàu
hắn
bập bẹ một ít tiếng người
trút năng lượng nguyên sau cùng
hú
bình minh khuyết tật
.