Trong một bãi rác bầy ruồi kháo nhau phải kiếm chỗ khác, ngon cơm hơn, tri thức hơn, nâng tầm đẳng cấp.
Chúng tỏa đi khắp nơi, may gặp bầy chó săn ăn xác chết rữa thối trong cuộc thí nghiệm cho chó đội lốt người quàng khăn đỏ*.
Thấy vậy, lập tức bầy ruồi đẻ trứng liên tục vào những xác thối, có con nấp hẳn vào đấy chờ chó ăn.
Thí nghiệm thành công. Bầy ruồi công thành.
Con chó mình người hay con người đầu chó dõng dạc kênh kênh nói điều to tát, mặc dù nó không thể kiểm soát vì bầy ruồi cứ ong ong bay loạn cào cào ở trỏng. (Đáng lý phải gọi là ở trong não nhưng vì nó không có não nên phải gọi là ở trỏng.)
Con chó mở miệng. Một con ruồi màu đỏ bay ra một cách thư thái, nhẹ bâng trong một giọng điệu hằn học. Ruồi đã trở thành một thứ tuyên ngôn đáng trân trọng.
Anh bạn tôi ngạc nhiên hỏi:
– Tại sao vậy? con chó ấy làm gì mà ruồi trở thành thứ tuyên ngôn đáng trân trọng?
– Làm giảng viên đại học, làm giáo sư, tiến sĩ và sẽ làm một số thứ khác ghê gớm hơn anh bạn ạ.
Trong lúc anh bạn tôi còn chưa hết ngạc nhiên, bầy ruồi đã bay đỏ một góc trời.
*quàng khăn đỏ: tượng trưng cho sự ngây thơ như cô bé quàng khăn đỏ trong truyện cổ tích Andersen.
.