Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Thi sĩ khóc không lệ
Chữ trừng mắt đêm thâu
Thân cong lưng thồ đá
Thơ thẳng lưng ngửng đầu
những dòng chữ ghép lại
đứng cạnh nhau hôm đầu
anh cài vào em
vừa tối vừa sáng
vừa cổ điển vừa hiện đại
Tôi ngủ đêm đầu xuân trôi qua không biết
khuôn mặt một người bạn cười
giữa đám đông phấn trắng và lửa sáp
thành phố đang bắt đầu mùa kịch
Một đêm ngủ bình thường của một người bình thường ở hạng tuổi cô là tám tiếng; vậy mà có khi ta nằm mơ thấy câu chuyện kéo dài tuồng như hàng tháng hàng năm; rồi cũng ngược lại, có giấc mơ kéo hết đêm dài (lúc thức dậy thì giấc mơ mới chịu chấm dứt) mà chỉ quẩn quanh một sự việc gì đó chỉ có thể xảy ra trong vài phút.
chẳng hạn như người ta không nói gì với mình cả
giữ một khoảng cách có ý nghĩa
hãy biến mất vào tấm gương soi
không thể phản chiếu trở lại
Em trình bày em bằng môi son má đỏ
Tôi trình bày tôi khật khưỡng giấc vụng về
Không có con đường nào cho chúng ta nữa
Quay đầu
Ngửa nghiêng bờ
Rừng khẩu hiệu đẹp như nhãn thuốc
Dạy dân mình cách uống cách yêu
Để đẻ đàn con vuông tròn khối óc
Dẫu là cơn mộng ngủ tiêu điều
Nếu thuở trước, thỉnh thoảng tôi lại nhận được thư làm quen của độc giả do toà soạn chuyển tới tận nhà qua đường bưu điện, với danh chính ngôn thuận, địa chỉ người gởi cùng nét bút, chữ ký và đôi khi, kèm theo cả hình ảnh với lời đề tặng hẳn hoi. Thì giờ đây, độc giả vi báo chỉ còn là những “ẩn danh” qua các bài góp ý gọi là “phản hồi”, “phản biện”, và không biết sẽ có thêm những “phản” gì nữa.
Em, kẹp nách một gã lanh mưu trở thành tài đức
trong khách sạn đi ra
Em, người phụ nữ – người tình của tôi!
Đã có lúc tôi viết cảm xúc thơ ngay trên lưng em
ngồi y chỗ đã ngồi ban sáng
[… lẩm rẩm] lại khui chai bia beck’s
trên bàn ăn [hiện hữu] bình hoa [cắm vỏn vẹn ba cành tulip đỏ sậm]
lọ đường vàng/ lọ tiêu
Tôi để lại cho anh mảnh vườn tồi tàn nở toét loét và mụ mèo già lỡ thì của tôi. Tánh cuồng loạn của mụ đã được mổ bỏ và khâu lại. Tôi đem theo ngón tay đeo nhẫn bên mình, những tấm trải giường trắng nhất.
Cũng như hầu hết những cặp vợ chồng không chung một chủng tộc, quê hương của người phối ngẫu bao giờ cũng là một vùng đất hấp dẫn để đến quan sát, tìm hiểu và thưởng thức. Hơn ba chục năm lập gia đình với người phụ nữ Việt Nam này, trong khoảng thời gian mười năm gần đây, anh đã về quê vợ đến sáu lần…
Hà của tôi, đứng một mình trong khung cửa chiều hôm chập choạng, khập khiễng không thể đi cùng tôi trên con đường dằng dặc, nhưng có lần đã cất tiếng gọi tôi mà ngày ấy vừa quay mặt đi không nghe được, mãi đến bây giờ mới nhận ra, nghe ra ….
liên tưởng nầy đến với tôi rất nhiều lần mỗi khi ra đường
đường Sài Gòn nghìn nghịt mũ bảo hiểm
tròn tròn màu mè rục rịch xê dịch lặng câm âm thầm
trôi e dè trên một dòng sông xác thịt ướt đẫm mồ hôi
trôi ngoằn ngoèo uốn éo lê la lên cả vỉa hè
Itai…Itai…
Đau…Muốn tồn tại…
Tôi cần đau để biết mình vẫn đang tồn tại. Em cũng như thế phải không?
Bằng cho sự tồn tại của hai ta đều là những nỗi đau…cảm giác đau…đau…tất cả những dạng thức “tồn tại” của chữ “đau”…
em thần vệ nữ một thời tiền sử
đời du mục dấu chân dài sa mạc đất phù sa
những rặng thông trơ xương mùa đông giá
da căng hững hờ gốc mơ nầm đất đỏ sinh sôi
Ban đêm trái đất tuôn ra ngoài chính mình
Bay nhảy mất trọng lực
Dưới vòm trời là những bước chân.
Của những bầu trời khác.
Hắn có nhiều bí mật trồi gas như chai bia Sài Gòn đỏ. Tôi đã khui bên dòng kênh Nhiêu Lộc đen sì.
Có thể hắn là đàn ông Chăm đầu tiên massage nhiều nhất Việt Nam
Có thể hắn là đàn ông Chăm mê hát cải lương nhất nhì Nam bộ
. . . để xem ai là nghệ sĩ sáng tác? và tuyên ngôn, quan niệm nghệ thuật của hắn?
Lỗi lầm chính xác của ngươi tạo ra thứ nhạc
không ai nghe thấy.
Bàn chân đi lạc của ngươi tìm ra vũ điệu tuyệt vời,
khi bước một mình.
Nhận diện thơ Việt Nam đương đại thông qua báo chí, các phương tiện truyền thông đại chúng và dựa trên những mối quan hệ cá nhân với từng tác giả, quả là công việc nặng nhọc nhưng đầy hào hứng với tôi. Nó phản ánh khá rõ nét bước ngoặt quan trọng trong định hình và phát triển một giai đoạn văn học Việt Nam, đặc biệt thơ ca, vừa đa diện vừa phức tạp.
Ngươi sẽ không còn là ngươi khi nói rằng thế giới của hình bóng là thế giới của hư vô, của tính chất tạm bợ và đương nhiên không bao giờ là vĩnh cửu. Ngươi sẽ đứng ngoài và không bao giờ dám gõ cửa, thậm chí ngươi sẽ không có đủ bản lĩnh bước lên bậc thềm thứ nhất.
Hoàn cảnh ra đời một bài thơ
mơ hồ
như huyền thoại của đất
ẩn chứa những trầm tích
của máu
bài thơ hài hình
thân rã rời rụng
bà đẻ thiếu khoáng
tôi thọt thơ, thừa khoe khoang
lạch phạch như gà, phát ngán
Lời đầu tiên của bài thơ này là
Tôi khuyên quí vị đừng đọc, hãy Del. ngay đi
(Tôi không chịu trách nhiệm gì sau đó về những cảm xúc hay xung động của quí vị)
Khai mạc vào lúc 18h Ngày 12 Tháng 3 Năm 2010, tại Art VietNam Gallery, số 7 Nguyễn Khắc Nhu, Hà Nội.
Tâm hồn và sức khỏe, kể cả “tâm thần” tôi bắt đầu hồi sinh vươn vai sống lại trên mảnh đất Da Màu. Tôi như là tôi thuở đôi mươi khi viết cho VĂN hồi ấy. Cái án chung thân tư tưởng tự mình máng vào cho mình đã không còn trong tôi… Tôi lại là tôi, không hề có 35 năm sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.
Bình Luận mới