Lỗi lầm chính xác của ngươi tạo ra thứ nhạc
không ai nghe thấy.
Bàn chân đi lạc của ngươi tìm ra vũ điệu tuyệt vời,
khi bước một mình.
Và ngươi sống trên một cõi đời mà mọi vấp ngã
luôn dẫn về nhà.
Bao nhiêu năm dồn chứa trên khuôn mặt ngươi—
khi còn trẻ, tài năng ngươi
là tuổi trẻ;
về sau, ngươi tìm ra lối bởi lần mò
chỗ rêu phong cứu chuộc hòn đá;
Và ngươi khám phá nơi âm nhạc khởi đầu
trước khi nó làm nên một tiếng động,
xa trong những ngọn núi nơi những khe sâu
trầm lắng như tuyết những bông mãi rơi, luôn mới.
Đôi khi buổi chiều một dịch giả tản bộ
và lắng nghe bên những dòng suối quanh co tới lui
xuyên qua biên giới. Dịch giả giữ viên kẹo bạc hà
trên lưỡi, lật nó để thử
một mặt mới, rồi nếm một vị mới hăng nồng,
một vị làm sống động những ngôn ngữ đang tàn phai
của rủa sả và gọi nhau bằng những cái tên
hủy diệt hàng triệu người bằng vung lên một chữ thập
như lưỡi rìu, hay một lưỡi liềm cong như con dao,
hay một ngôi sao đỏ đến cháy mặt đất.
Vị mới hăng nồng rồi cũng phai,
nhưng còn lại ít lâu dọc theo đường biên cho dịch giả tận hưởng
âm thầm, vay mượn từ cả hai phía, giữ
giây lâu thế giới tròn nhẵn
trong khoảnh khắc chiều mát lạnh ấy trước khi mặt trời lặn.
Theo nguyên tác tiếng Anh “You and Art” và “Walking the Borders” nguyên nằm trong thi tập Sometimes I Breathe (1992), sau được in lại trong tuyển tập The Way It Is (Saint Paul: Graywolf Press, 1999) của William Stafford. Nhà thơ mất năm 1993, một năm sau Sometimes I Breathe, thọ 79 tuổi.
.
Cám ơn anh Nguyễn Đức Tùng. Như anh nói, “người dịch” sẽ làm cho bản dịch nhẹ nhàng hơn. Ở khổ thơ cuối thì từ đó nghe rõ ràng là hay hơn cũng từ đó ở dòng đầu.
Bản dịch của Nhất Lang ngày càng hay.
Dịch thơ là công việc ít ai chịu làm. Quý lắm.
Nhưng chữ dịch giả làm câu thơ trở nên nghiêm nghị, khác với phong độ của Stafford, thử đổi thành… người dịch chẳng hạn, nên chăng ?
NĐT