Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Binh đoàn nón sắt

 

 

 

liên tưởng nầy đến với tôi rất nhiều lần mỗi khi ra đường
đường Sài Gòn nghìn nghịt mũ bảo hiểm
tròn tròn màu mè rục rịch xê dịch lặng câm âm thầm
trôi e dè trên một dòng sông xác thịt ướt đẫm mồ hôi
trôi ngoằn ngoèo uốn éo lê la lên cả vỉa hè

tháng ba tưới ánh nắng điên xuống Sài gòn

chiếc xe bus mắc kẹt trên dòng sông âm binh
bài vọng cổ lanh lảnh giữa trưa nắng gắt
nghe chói chang những ngày cận tháng tư đen
nghe âm hồn chiến sĩ xa xưa đâu đây về than khóc

tháng ba nóng nẩy nghe tin Đà Nẵng mất

đám sinh viên xa quê cuống cuồng rơi nước mắt
biển bắt đầu trôi giạt những oan hồn
biển khởi đầu một trận chiến hỗn mang
mà sự sống được định giá bằng vũ điệu cuồng thê thiết

những cái mũ trôi – một binh đoàn nón sắt
triệu triệu linh hồn về lạc giữa Sài gòn . . . 

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

5 Bình luận

  • PHỤC AN says:

    Gửi Hải Vân,
    Những lời bạn viết làm PA tôi vui lắm, là cái dù đồng hành che nắng trên dặm dài văn thơ mà chân PA sẽ cố gắng đạp đá cho mềm mà đi tới. Chúng ta hầu- hết- hình- như đang xuôi tay chứ chưa bó tay. Bó tay là thua luôn. PA là dân miền Tây bị một ông người Huế hớp hồn . Đà Nẵng là đất sống của những năm sau 30.4, là miền đất của lê la và đói ngấu đầy kỷ niệm.Cảm ơn bạn rất nhiều.PA.

  • Hải Vân says:

    Đã đọc hết bài của ATPA trên Damau ! Tuyệt ! Rất thích và sẽ đọc tiếp Thơ,Văn của bạn.Bạn là người thứ ba! sau Vương Ngọc Minh và Hoàng Hải Thủy mà tôi từng chờ bài để đọc.À! PA nè..Xuôi tay chưa hẳn bó tay..chúc bạn đường xa chân cứng đá mềm nha.(Quê..ĐàNẳng ?)Mến,gặp lại.Hải Vân.

  • PHỤC AN says:

    Đúng là không bao giờ quên. Nó là vết chém hằn sâu. Nó làm tôi không còn nữa nửa cuộc đời sau đó. Đúng là những tiếc nuối chỉ để …làm nên những vần thơ. Chúng ta đành xuôi tay?
    Cám ơn hai bạn T.T và tà áo xanh đã chia sẻ.PA.

  • tà áo xanh says:

    Tôi đã cùng sống những tháng ngày ấy… không bao giờ quên. Cám ơn bài thơ của bạn.

  • T.T says:

    Đúng là người ta chỉ nhìn thấy những gì mình muốn thấy. Nhìn những chiếc mũ bảo hiểm mà thấy cả một binh đoàn nón sắt! Dù sao, những mất mất ngày xưa, và tiếc nuối  bây giờ chỉ để … làm nên những câu thơ.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)