Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Và cô gái khóc. Câu chuyện cuộc đời cô quả thật ngang trái đau đớn. Cô gái khóc thương cho mối tình bị phản bội, cô khóc cho bước đi lỡ lầm của mình, còn nhiều thứ để cho cô khóc nữa. Cô khóc thật, không phải kiểu khóc giả như mấy cô đóng phim, đóng kịch.
Tim sẽ đập vỡ ly khi
mảnh vải cuối cùng sẽ
rơi xuống.
Anh tin chiếc ly vẫn đủ
chỗ cho hai bầu vú nóng
săn chắc, cọ căng.
Người ta về ngã ba lẩn trốn
bỗng tôi muốn núi rừng hiện ra
Một tiếng hú bên tai kinh hoàng
Tỉnh thức kệ cho đời chảy rong . . .
không gặp nửa năm hơn mới gặp
cụng ly ly cụng chúc mừng nhau
bạn gắp cá sống mời cá sống
sau trước thân tình vẫn trước sau
Cuộc chiến tranh Nam Chiếu cho thấy hai luồng văn hoá đối nghịch ở Việt Nam vào thế kỷ 9. Luồng văn hoá Đường-Việt ở Giao Châu nặng phần Phật Giáo và tùy thuộc vào nhà Đường để duy trì trật tự, và một luồng văn hoá chống Đường tại các khu vực có văn hoá Mường-Việt.
Con Trung Kiên “vượt cạn” vào buổi khuya. Có tất cả sáu con chó con xinh xắn ra đời, nằm ngang bâu chặt lấy bầu vú nhỏ xíu nhưng dài lỏng thỏng của mẹ nó. Cuộc “vượt cạn” hết sức hoàn hảo và không gặp bất kỳ khó khăn nào, bởi thằng Tròn đã chặt chẽ tuân theo sự chỉ đạo kịp thời và sáng suốt của ba nó
làm gì có nốt nhạc cuối
khi khắp bầu trời đều nghe
lá xanh chúi nghiêng sợi mây trắng
em chao vạt nắng tắm trần truồng thị trấn
đám dân chài kéo nặng “gợi nhớ” suốt vòng lưới lưu đày
Tôi đã trôi
trong cánh biển chết mặn
trên ván mây im lặng
chờ một đảo hoang, đất nóng
đưa tôi khỏi chuyến lưu vong.
Cóc còn giống nhà cai trị ở chỗ, chỉ nghe tiếng nó, mà ít khi thấy nó – thời chưa có truyền hình. Nhưng mặt khác, dân gian cũng khinh thường cóc, nên bỉ thử ai, thì gọi người đó thuộc hạng “cóc nhái lên làm người”.
Tôi đi dài theo những con đường và bắt gặp mình trên lối vào nghĩa trang. Tôi hút thuốc, leo qua hàng rào, đứng trước một mô đất. Ngôi mộ vẫn chưa được lấp đất. Tôi đứng và lắng nghe tiếng thì thầm của bố mẹ. Hay đó là tiếng gió vỗ lên những cây thánh giá bằng đá trắng?
mạng nhện thời tiết trắng tích trữ
âm bản con còng nằm gõ trong hang
sủi sâu hoắm mạch biển mảnh trăng nhợt
mặt phẳng bầu trời ướt sũng
Sáng lên một độ
con đường tự cháy
nó bất kể người đi, độ đầy và rỗng của từng mỗi kẻ
một chữ lọt vào Potemkin
tiếp liền với những bậc thang Eisenstein
Hai người bạn. Rất thân thiết từ thuở nhỏ. Có lúc ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Học cùng trường, cùng lớp. Chỉ chia biệt, và tử sinh đối kháng khi trưởng thành, trong mỗi giới tuyến mà chính họ ít thẩm quyền tự quyết.
phu nhân Robbins
sẽ không là
món thịt cuốn/
mrs. robbins
will not be
a piece of meat involtini
ngoài bóng mát ban ngày
gió hú đêm
không có lấy một thay đổi nào trong ý nghĩ của họ
xỉa xói của cụm tre già gai góc
Trước khi xịt thứ nước nâu nâu ấy vào mũi
Ống tiêm hỏi tôi:
“Ê, nghĩ kỹ chưa?
Mày muốn mủ chảy ra
vàng hay đỏ?”
Theo tôi, khả năng quan trọng nhất của một nhà thơ là tự đặt mình vào phía bên kia của sáng tạo, tức là vị trí của người đọc, tức là đồng sáng tạo. Nhờ khả năng này mạnh, Mai Văn Phấn có khuynh hướng phê bình.
Ðêm mục ruỗng đêm trần truồng tản mác
Ðêm vô danh trộn lẫn đêm nghèo
Ðêm con trâu hành sự với con mèo
Và một sớm mai sinh ra quả trứng
Nở ra con thằn lằn đứng hai chân
gối lên “nửa vầng trăng” héo úa sương đêm lạnh như lưỡi kiếm
lên đàn tì bà “bốn dây nhỏ máu ngón tay”
“chim sâm cầm chết” nghẹn giữa trời
“cánh buồm xanh trong phố” đứt dây
tỉ dụ: đêm qua tôi chiêm bao thấy mình lấy vợ nói tiếng việt đám cưới linh đình
đãi nhà hàng tàu
bên nhà vợ mới cứ đòi phải có hai chữ song hỉ (cũng bởi í thức nơi tôi đã gõ bước đi thật xa chăng?)
Tôi là tâm thức, và tôi là tự do. Tôi dùng hai từ “tâm thức” và “tự do”, chỉ để làm cho những điều bất khả tư nghị bạn có thể hiểu nhiều hơn. Nói khác đi, cả hai có cùng một nghĩa.Tâm thức là tự do, tự do là tâm thức….
Khi chàng thò tay vào túi quần jean và nhận ra cái ví tiền không còn ở chỗ cũ, chàng còn đang lơ lửng trên mây. Đám mây từ không khí đặc quánh khói thuốc trong quán café, cộng hai ly café đậm, cộng rất nhiều điếu thuốc Lucky chàng hối hả hít vào trong nỗi mê hoặc tỏa ra từ giọng hát của nàng.
Đường Hoàng Sa đường Trường Sa nằm ở đất liền
Chạy dọc biển coi chừng bò liếm!
Dương liễu lơ thơ cát đồi ẩn hiện
Non Nước đứng nhìn năm cụm rời nhau
Ném chừ vào cõi hỗn quan
Mắt xanh mũi lõ da vàng hợp giao
Trả thù phải móc hầu bao
Còn hơn ngày chạy nháo nhào trốn quân . . .
[T]ự do của con người vừa là điều kiện vừa là mục đích của hành động đạo đức theo Kant cũng như thể hiện Phật tính…. Cơ hội thành Phật là của tất cả mọi chúng sinh.
Chúng ríu rít ẩm ướt, chúng hạnh phúc ồng ộc. Nếu chúng uống quá nhiều trước khi mặt trời lên, chúng sẽ phát ra một rung động kỳ lạ, không ý thức, như thể chúng đang bần bật run vì lạnh.
Bình Luận mới