tôi không cần xe cứu thương
tôi cần đàn bà
tôi cần một trái tim
một tách trà
và một ít sữa
đó là lời mở đầu trong một chuyện phim
bạn đợi đi
sẽ chẳng có khoảnh khắc nào
cho sự nóng vội
bạn có thể gặp người xấu
vết thương đã sưng tấy
chiếc lưỡi câu buông thõng đâu đó
trông chờ con cá hám mồi
khi còn trẻ
tôi luôn tôn thờ một quyển sách
về cuộc đời các Thánh
tôi luôn lo nghĩ
về đạo đức của chính mình
hơn thế nữa
về các điều răn
bạn thì không
bạn luôn tỏ ra bất cần
bạn luôn ví mình như chú ếch
thích thì ở chỗ nầy
không thích thì phóng chỗ khác
phóng vô chừng
cho đến một ngày nọ
quả đất với bạn
đã hạn hẹp dần
sẽ chẳng còn thêm
nơi bạn muốn phóng . . .
.