Anh vói hái ngọn thánh lễ
đặt vào lòng tay em
Tiếng ru
mang dáng dấp quả táo xanh.
Và
ngọn nến cứ cháy
Thật rụt rè
cánh cửa tò vò cứ để mở toang
Đôi mắt vẫn ngó ra vườn địa đàng
hiển linh
Những quả đắng chín đỏ
có thể nghe mồn một tiếng em thở
Từ miệng cái giếng sâu
anh vẫn cố múc và gom đủ
cho riêng mình một tháng chạp
Hay bất kỳ một tháng giêng nào rất thuần thành.
Chẳng cần kể đến
những điều miệng đời thường tô vẽ
Cơn ẩn ức
chưa bao giờ nằm trọn trong quả táo xanh
Em cứ hái tùy thích
và ngấu nghiến nát vụn từng lời thánh thi
Sẽ thấy đau điếng
những trò vờn nhau . . .
.