Con chim đạm bạc đậu buổi sáng
Họa sĩ thất tình vẽ lời thơ
đầy tiếng nhặng
Đóa Ivy trổ những lời biện bạch.
Ngấn cổ trắng mịn mượt vừa qua cầu
Lời gạ tình rơi lại những dấu chân
đủ tàn nhẫn
Chẳng biết sắp giẫm vào đời ai
Cuộc mây mưa điên cuồng
Non stop
Uống cạn từng ngụm dè xẻn nhau
Gương mặt người đàn bà mê mờ tìm kích ngất từng cơn
Ta vẫn còn núi đồi để khướt say
Để nuôi hy vọng đến lượt mình
Dưới phố tiếng khua khoắng, tiếng đập đá lốc cốc
Những ly cà phê đá đầu tiên gọi khu xóm tỉnh cơn dị mộng
Chẳng hề mùi Hoàng Lan
Chẳng hề mùi Hoa Sứ
Mùi khói bụi xe và những chiếc loa cũ rích
vẫn cần mẫn nhiệm vụ mỗi ngày ngợi ca chủ thuyết hoang tưởng
Làm chó gì có xã hội lao động theo năng lực, hưởng thụ theo nhu cầu
Miếng bùa phỉnh lừa đã rơi lâu rồi
Đã lộ mặt. Cú lộ mặt kên kên – lộ mặt mãng xà
Nên dẫu khúc J’espère buổi sáng vừa cất lên
Ta vẫn chẳng nghe nhẹ lòng . . .
Tôi khóc
khóc
khóc . . .
mưa rải giọng rao đêm nản lạnh
Tôi khóc
khóc
khóc . . .
Em vẫn cố luyện thanh át tiếng mưa
Con phố run cóm róm
sũng lạnh những ánh vàng
hắt hiu nhịp mưa
gõ buồn xuống những mái tôn hoen rỉ
Tôi khóc
khóc
khóc . . .
giọng em đã bắt đầu lạc
Chân bé nhỏ như chân cheo
Bé quệt mưa
hay quệt nước mắt?
Tiếng gõ mì lạc điệu tắt dần
Tôi khóc
khóc
khóc . . .
không! em chỉ gào. Chính bé mới khóc . . .
.