Biển đã thiếp ngủ
hay hành tinh nầy vẫn thức.
Những chộn rộn của con chữ thơ
hay những chộn rộn của tôi.
Lời mộ biệt ai khắc vội tiếng cú khuya
giết chí chết những câu vè ta đã yêu.
Phía trước mặt đồng loại vẫn chưa hề rựng sáng
hay rừng ở quanh ta còn mãi chập chùng.
Có tiếng khóc mồ côi trong hoang mạc
Ai đã nghe và viết lên khúc kêu cầu
Chẳng ai nghe thấy thật sao?
Cứu một người còn hơn xây vạn kiểng chùa.
Khuya trở lại cổ mộ đã lâu
sao người còn quanh quẩn?
Lời thi vị người vẫn thích nghe giọng kèn tiếng uyển
Cả dân tộc trườn mình qua vận nạn gian nguy
mới biết thách đố tử sinh quá ngặt.
Riêng lời tự tình cùng em
trái tim nầy đâu dễ chết cô đơn.
Qua tấm phên thưa oan nghiệt ấy anh đã có cả tòa thiên đường
Để từng cơn mê muội hóa thành thơ
Và chính nơi ấy anh vẫn chôn giấu triệu bài thơ chưa viết . . .
.