tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
một tiếng vọng chưa ra khỏi ngày hôm qua
không ai nghe thấy
từ vực quên những nỗi buồn thức dậy
nguyên dấu bi hài
Khỏa mình. Rên chút tàn tro
Đặt cược nàng qua ải khuya nhón
Hé môi vục nụ vào trăng mật
Lông tơ mịn. Ngọn mà mượt lả hồn
Em uống ngụm nước đã, thứ nước chắt lọc từ hoàng hôn trên biển, màu nhàn nhạt nâu, giống thứ nước của người anh trai mà em vô cùng yêu quí, anh ấy mang theo uống khi ba người đi trên sa mạc cát nóng giẫy, cho tới lúc ba anh em lăn theo vòng quả đất…
bọn tôi bay ngợp bầu trời
lắm con mỏi cánh
rơi xuống tấm thảm nhung của lưu đày
nằm chen cạnh những bia mộ đã di dân từ kiếp trước
Mắt trời như mắt trẻ
Giữa những chuyến xe
Bập bẹ học tiếng kêu the thé
Của những nhà sưu tập luận điệu
nghe tiếng bước chân ấy có vẻ
trĩu nặng sự sống còn
của kẻ ngủ lang trở về
“à!” ngày đang trôi
Đã từ lâu người ta viết theo kiểu “thiêng liêng hóa” những điều này, điều nọ, cứ tưởng đấy là khao khát sống chính đáng của con người, biết đâu đấy chỉ là một sự đánh lừa. Đứa viết đánh lừa nó đầu tiên, sau đó độc giả ngộ nhận theo. Và thế là đời sống tự dưng không như là nó!
Quờ tay tìm gói thuốc đầu giường, bật lửa
Cơn váng vất sau cuộc ân ái
Sợ nhất tiếng mèo gào tình
Và tiếng em thút thít lúc chia tay
Sau cửa sổ độc giả đã chết
Những ai còn sống đi kiếm tiền
Ném tiền xong
Thi sĩ quay lưng về cửa sổ
Viết.
Em ẩn anh xuống sông từ kiếp trước
Nợ trăm năm lộn lại vết tình thâm
Bài hát cuối cho đường xe đổ ngược
hoang dâm vô độ
tôi phung phí gần hết danh dự của nhà thơ
ra đường số 16 với mission gạ được ả có khuôn mặt
gần giống người yêu cũ
Con thú viết bài ca
hát to cho bớt sợ linh hồn
Trùng trùng hồn nắm tay hò hét
Điên khùng hồn bạo động hô hào
Em gọi tên anh nhưng chẳng trúng
Vì anh không mù được nữa
Em thiên đường trắng trên đường nâu
Để tăng thêm asa-điều thiện. Để thay đổi hoàn toàn cả thế gian. Trong thời cổ hoạt động, mà con người lịch sử đã hạn chế chỉ dành cho loài người, mang tính tổng quát. Lúc đó tất cả mọi người ở mức độ trong sự sống thiên tài như người nghệ sĩ ngày nay.
Áp sát tai vô cell một khoảnh khắc “for an operator
. . . to assist you” tôi có cảm giác nước ngoài vịnh
Dâng cao hơn
Tháng Bảy mưa đồi bại
Mưa đâm vào hình hài
Thành muôn triệu lỗ tai
Nghe tuổi đời rớt vãi
once, obeying the devil,
i resurrect yet again
in this priestly life
of decadent lunacy
Đêm về, thành phố mộng du. Mưa đã tôn giáo chính nó ở khắp nơi, nóc nhà thờ, cầu tiêu, quán nhậu. Mưa sáng tạo ra loài người. Mưa ban kí ức cho loài người, cả những kí ức về vận mệnh của ánh mắt lao xao man dại của trẻ em miền thượng.
Lòng ta hẹp té nhưng lại ưa chứa nhiều rắm rối.
Ta từng buộc chặt người tình thứ nhất
vào xấp giấy đã ố vàng
và gọi là “ly chanh đường đã nhạt”
Bình Luận mới