Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Nơi thung lũng Winterhof, ngoại ô thị trấn Hemer, tuyết bắt đầu rơi từ vài hôm qua. Lần đầu tiên trong đời, tôi tận mắt chiêm ngưỡng và cảm nhận được tuyết. Vẻ đẹp băng giá, kiêu kỳ của tuyết đầu mùa đắp chiếc mặt nạ kiêu kỳ, quyến rũ lên quang cảnh núi đồi, gợi trong tôi một nỗi rạo rực kỳ lạ, như thể dục cảm.
Thứ nhất, chúng chỉ thò mặt ra ban đêm, mà ban đêm thì bọn ta có thấy trời trăng gì đâu. Tiếp theo chúng cắt một tên lính canh, nếu có kẻ lởn vởn phía trên miệng cống, tên mật thám liền báo động cho đồng bọn rút vào hang ổ.
chúng ta trở lại giữa ngôi nhà trong bài thơ, im lặng nhìn những tách cà phê đã nguội
đoá sen nâu tiên đoán một trận sa mù sẽ phủ đầy cuống họng thành phố
chim hót chẳng ra tiếng
chim hót đúng nơi nầy hót
nghe trầm uất thuở nào
nghe ra như muôn lời nguyện
Đứng trong thế giới của những “shades,” bóng mờ, sắc độ, chúng ta sẽ có cảm giác những góc cạnh tiếp nối của một căn phòng bị xóa mờ đi. Những yếu tố làm nên không gian bây giờ là những sắc độ của ánh sáng hơn là giới hạn thực thể của tường, vách, trần, nền. Tương tự, Munro dựng nên thế giới văn bản với những mô hình ngôn ngữ mang tính cách tượng trưng. Chính những diễn ngôn mang tính tượng trưng này đã phủ định, hoặc nâng cấp, hoặc đào mạch, hoặc tạo tính đa nghĩa cho những tường thuật tưởng như là hiện thực, trên nguyên bản.
Không biết tiểu tiện như con người, chúng tôi không hình dung được thú vui khi xả nước ra khỏi cơ thể, càng không hiểu niểm thích thú được nhắm bắn tia nước đái trúng một vật hình trái tim. Nhưng bằng kinh nghiệm của chính sự tồn tại, chúng tôi thấu hiểu niềm vui đó của một nửa loài người.
Khi bị tia nước tiểu xói trúng, chúng tôi hứng trọn bằng cả thân mình và thoát chúng đi bằng phần thu lại của đuôi trái tim. Chúng tôi mòn đi vì nước tiểu, bằng cách đó, chúng tôi hóa giải mùi khai của thứ nước kinh tởm đó.
cánh cửa sổ tung mở ý nghĩ vụt qua cả bầu trời lay động
trong tia nắng sau lùm cây có ánh mắt em rạo rực
giấc mơ thấy mình vừa khỏa thân
trắng màu hoa không hối tiếc
trắng phù dung
trắng câu độc thoại
hợp âm rè trắng muôn trùng
When we sign our names
in the clouds
mây sẽ mang mưa xuống
lưu vào đất đai
Họ liên tục đào và rạch nát cơ thể để nhìn. Họ đào như thể có một kênh, một con sông trong người. Họ lén lút chạy ra khỏi phòng họp và rạch một đường trên bắp tay rồi trở lại công việc. Họ trốn chồng trốn vợ vào toilet để chấm mút trên vết lở đó. Họ lẩn vào góc khuất mọi lúc mọi nơi khi lên cơn thèm rọc da rồi thư thái hoà nhập đám đông.
Nhiều người viết theo thể hiện thực huyền ảo như một cách theo mốt thì tôi thấy đúng (giờ đây, nhà văn đang gây ảnh hưởng cho nhiều người là Haruki Murakami – với rất nhiều tác phẩm được dịch ra tiếng Việt).
Có thể, thủ pháp hiện thực huyền ảo đang được nhiều người viết ở Việt Nam lao vào, vì họ muốn né tránh hiện thực – điều mà Alice Munro đi tới cùng. Có cả thái độ e sợ kiểm duyệt. Có cả thái độ né tránh bộc lộ bản thân.
cũng lận chai dầu nhị
thiên đường vô túi áo
của con bảo khi mô
mệt trong người nhớ hít
vài hơi sẽ khỏe liền
Nhảy qua một giấc mộng:
Nhảy qua một bầu trời
Giấc mộng thì nửa vời
Bầu trời thì lộn ngược
Alice Munro tổng kết tất cả như sau: Tôi không chắc lúc nào tôi cũng biết định nghĩa của “nữ quyền”. Lúc đầu tôi hay nói, dĩ nhiên tôi theo chủ nghĩa nữ quyền. Nhưng nếu điều ấy có nghĩa là tôi theo một lý thuyết nữ quyền, hoặc biết về lý thuyết ấy, thì tôi không phải. Tôi nghĩ tôi theo chủ nghĩa nữ quyển theo nghĩa tôi nghĩ trải nghiệm của phụ nữ là quan trọng. Đấy mới thực là căn bản của nữ quyền.
Sáng tinh mơ, M’dam Kathy vào phòng tôi, bảo Freetown yêu cầu bọn ex-pat y sĩ không biên giới chúng tôi triệt thoái. Phải đi ngay, nếu không phi trường Kenema có thể bị chiếm nội nhật ngày hôm nay. Rên hừ hừ, tôi hỏi «…còn bệnh nhân?” M’dam Kathy lạnh lùng « Để cho Trời định!»
Cái chớp mắt cuối cùng bị mê hoặc trong cuộc tìm kiếm
nơi đám mây đang hồi tĩnh toạ
những ngón chân tràn lên khuôn mặt hàng cây u tối
mở dần ra sự câm lặng của mùa Hè
Tôi ngồi đây bên biển nghe tình reo gió réo
Trưa thẫm sóng xanh
đẩy hết mong manh vào mắt tôi hai lần khúc xạ
Xòe bung bàn tay cho những ngón sầu đua nhau đội nắng
Fiona vẫn luôn ghi chép đủ mọi thứ …. Những mẩu giấy nhắc việc mới đây lại khác hẳn. Dán đầy trên ngăn kéo bếp – “dao, kéo, khăn lau chén bát.” Chẳng nhẽ Fiona không thể mở ngăn kéo xem có những gì bên trong ư?
Nhìn cặp mông trắng nhợt nhạt đang hớ hênh của shayla tôi khẽ khàng đặt môi mình lên thì giật nẩy người cặp mông shayla nóng như thể bị lửa nung tôi cho tay kéo mép váy đậy cặp mông lại tôi cứ nửa tin nửa ngờ shayla đang chết thật
Đông cứng và tan rữa. Hai trạng thái cùng lúc diễn ra và hắn cảm nhận một hậu quả, acid ứa ra đầy dạ dày và trào ngược thực quản. Đông cứng toàn thân và linh hồn. Tan rữa cũng toàn thân và linh hồn. Hắn không biết phải làm gì. Thằng kia, mày làm gì tao? Thằng kia bảo, tao bắt mày. Thằng kia không phải chỉ có một đứa. Bọn chúng lúc nào cũng đông.
Mọi ranh giới đều không có thật (có vô số thí dụ để khẳng định điều này). Có lẽ vì thế chính tôi đã từng gọi những tập truyện ngắn của mình là tiểu thuyết. Tất nhiên cũng có lý do của nó. Một cách viết. Một bối cảnh. Đôi khi là một giai đoạn mà nó có những yếu tố chung. Một tiểu thuyết với những module khác nhau. Một kiểu chơi xếp hình.
tất cả những gì ngoài căn phỏng chúng ta
như chừng không có thật
cho đến ngày căn bệnh sởi rơi vào con cháu chúng ta
chiếc dùi cui đánh thẳng vào mặt chúng ta
the hours to stay back and look out the empty window:
out on the blue water, where i am, day and night adrift
Truyện ngắn ngày nay đang thay đổi. Ví dụ ngày xưa truyện thường nhấn mạnh vào cốt truyện, lối kể đơn tuyến, mạch lạc, có gỡ nút, vào sự phát triển tính cách của một nhân vật. Ngày nay truyện ngắn chú ý nhiều hơn đối với các xúc cảm trữ tình, các giây phút bộc lộ, các tia chớp. Như vậy truyện ngắn ngày càng gần với thơ.
Trong khi tiểu thuyết lấy sự vận động của nhân vật, sự phát triển của họ làm giềng mối chính, thì truyện ngắn chọn cách tiếp cận khác. Nếu tiểu thuyết tựa vào thời gian thì truyện ngắn phải tựa vào không gian.
Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.
Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.
Sau khi tan vào những gì xa lạ
anh thấy gương mặt mình trên vách tường câm.
vút cong tia hồng ngoại khi cái nhìn chớp mắt
mùa lá xanh âm bản để được tưởng niệm
những đôi cánh non tơ tượng hình khát vọng
hạt cỏ dại nảy mầm nứt vỡ nguyên tố bóng đêm
Bình Luận mới