Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
khi giọt nước mắt chưa kịp mọc mầm đã yên ngủ trên vai
lời mị ngôn ru êm trăm triệu tế bào đang hoại tử
nụ cười nở ra trên đôi môi cuộc sống chưa bao giờ là an ổn
trong khoảng trời mù di căn
phổi thở bằng tâm đá xỉn
con trăng bay chớp một lằn
rồi lấn qua ngày tuyên án
Khi viết lời tựa nhỏ cho bản in lần đầu vào năm 1969, tôi viết với niềm tin vào tương lai của Huế, tương lai Việt Nam. Vào năm 2008, vào dịp cuốn sách được tái bản ở Mỹ, và ngay ngày hôm nay, khi bản Anh ngữ xuất hiện, tôi vẫn nguyên vẹn niềm tin xưa, tiếp tục chờ đợi, “một ngày giỗ tương lai tại quê hương, nơi từng biết thế nào là tình yêu thương, sự ăn ở tử tế ….”
những lợi ích nhập cảnh lậu từ cánh rừng phía bắc mập mờ cột mốc
phùng mang trợn mắt thổi phồng cái lăng kính phồn thịnh
trước cặp mắt thán phục của đám vệ hè xi măng cốt tre
vạn tuế và vạn tuệ
hai tay hai nhánh huệ
vào chùa quốc doanh thuê
bị đảng buộc trốn thuế
Tôi nằm khoan khoái trên chiếc giường nệm quen thuộc, trong căn phòng treo màn cửa màu xanh thiên thanh. Sau hàng đống thủ tục rườm rà, cuối cùng, tôi cũng được về nhà. Chất dịch vẫn ứa ra từ những lỗ chân lông, đọng lại thành từng giọt, từng mảng. Mấy đứa con tôi kêu điện thoại liên tục vô nhà thương hỏi đủ câu quái gở.
những cái tên sính chữ dài lòng nhòng như con bún lòi qua lỗ mũi
được ngắt bẻ bằng dăm bảy bí danh
bài nói chuyện tràng giang đại hải
[Một cựu quân nhân miền Nam Việt Nam] cho tôi biết rằng kinh nghiệm bản thân cho thấy các người trong giới khoa bảng Hoa Kỳ không tôn trọng ông, vì họ nghĩ rằng ông đã chọn nhầm chiến tuyến trong trận chiến. Như vậy tội của ông ta chỉ là nuôi hy vọng đem dân chủ vào xứ sở của mình, và tin tưởng vào Hoa Kỳ.
Màu sắc hôm nay là màu đen
Vì tôi đã thấy sợi lông em
Tinh nghịch rụng ra trên vải trắng
Tôi hát nghiêm trang một nỗi thèm
dạo nầy lắm lúc hát nghêu ngao
như người mất trí
câu thơ tình bất chợt
bỏ quên thân phận mình chốn phố đông
Bầu trời rộng lượng mây ngàn trôi đi. Hơi thở tôi nhịp bồng bềnh đôi chân năm ngón hồng xanh cỏ lụa. Tôi vút nàng lên múa một vòng tròn lửa tung cao không ra khỏi vòm lưới u mê.
Công chúa không lấy chồng cầm gậy vụt vào giấc mơ lõa thể
Người ăn mày nhe răng cười
Yêu theo kiểu hoàng gia
Lọ lem góc phố hững hờ ghếch chân lên ghế
Bình minh đồng bằng Cửu long thổ huyết ồng ộc. Chim trời oác tiếng nguyền rủa trời đất. Từng con, từng con xụi cánh rơi rụng. Chú thấy mình xắn dầm hớt hải trong đầm lầy phún máu một trăm năm đô hộ. Tiếng hú man rợ của ông Bông và chó Su gọi hồn rậm rật.
thị thản nhiên để tai lắng nghe
đưa mắt ngó lũ mối
mọt
đục khoét khuôn mặt tôi
hắn tơ tưởng trong cái vệt cafe đổ xuống
chảy dài tựa như hình hài của cái móng lợn
cái màu da vàng bị nám thui trên lửa
chưa chín tới
Đêm nay nó trở lại. Nó hỏi thăm cô, thì thầm bên tai. Nó ngồi ở đầu giường. Cô nằm đấy và hai cánh tay buông thõng. Những mạch ven đã không còn, chi chít những vết sẹo cũ, có vết đang sưng tấy vì nhiễm trùng.
“Cô đỡ hơn chút nào không?”
đạo pháp và chuyên chính vô sản có duyên gì với nhau?
xá tội vong nhân
tay tuyên huấn thất thời đi nói pháp
Khi những ngón tay rời khỏi anh tìm lên thân em
Cũng là khi đêm mở mắt soi dấu bàng hoàng
Ta phân thân đôi vực bờ mê sảng
Em vỡ cuồng trầm uất đa mang
mắt đá ong ngơ ngác vách chiều
treo ngược hành lang lục diệp
bóng người là tiếng phong linh vỡ
long lanh trên lá non
Trước khi cảm thấy bâng khuâng với thầy dạy Triết tôi đã lăn tăn với ít nhất là 4 người đàn ông: Alain D. trong La Piscine, Anthony P. qua Vertes Demeures, Terence S. ở L’Obsédé và Lê Đình Trung con trai chủ tiệm bán mứt mận, xi-rô dâu Đà Lạt nằm trên đường Võ Tánh.
Bình Luận mới