Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Người ta kể rằng hôm ấy trời mưa suốt ngày, nước sông Thương sông Luộc dâng đầy các bờ bãi khi bọn chúng buộc giây chèn đá ném ông xuống mặt sông trong một chiếc bao tải túm miệng. Người ta kể rằng không một tiếng la hét vọng ra từ chiếc bao tải từ mặt sông hay từ đáy sông, nơi một con cá lớn đang chờ ông ở đó. Làm thế nào một nhà văn có thể bị nuốt chửng bởi một con cá?
tiếng ve nghe rất chi gần
nấp nơi đâu cũng ran lần lần ta
con đường thôn bóng tre ba
bốn năm đứa túm tụm à í ơi
nó làm sao ấy, mấy cái truyện
nó thế nào ấy, những câu thơ
tôi bận đồng phục. đeo sống mũi
đời nay. tiếng nhạc rất mơ hồ
hãy mang theo. chút mặt trời ấm. đi về phía núi vành khăn. vườn không khóa cổng cuộc hẹn. sẽ vẫn đúng giờ. đợi. chỉ hai chuyến bus dừng lại. lao về phía núi…
Ngày tôi thành hôn ở Sài Gòn, lại nhớ Cát Dung lần nàng nói về hôn nhân: “Nó đến vào lúc người ta không ngờ, như kẻ trộm.”
có làm sao thì mới có con được!
đấy- câu tôi nói khi tháo bao cao su
tẩy chay
một cặp thỏ đựng trong va li
yêu nước, hám tiền, ham sex
là việc của nam phụ lão ấu
mê gái
là đặc sản của nhà thơ
Em bưng bê
Chối bỏ cuộc gọi lưng chừng
Người dưng buồn như tỏi một múi
Là những kiểu cách bận rộn và đói nghèo
Vì đây là tài liệu duy nhất ghi lại buổi lễ trọng đại này nên chúng ta muốn biết tường tận hơn thì phải tham khảo một số điển lệ khác. Tuy nhiên, theo những tường thuật ngắn ngủi này, vua Quang Trung không đi ra khỏi hoàng thành để đón long đình như qui định trong điển lệ nhà Thanh mà chỉ chờ ở nội điện, tránh được những nghi lễ có thể làm thương tổn đến quốc thể.
Trung thật ra cũng phải gờm Đại Việt ta ở nhiều mặt. Ví dụ: Trung là nước đang khát dầu để trỗi dậy, Đại Việt ta lại án ngữ con đường nhập khẩu dầu này. Đó là một! Đại Việt ta chặn đường thông ra biển của phần lớn mảng tây nam Đại lục; nếu có xung đột vũ tranh thì đầu kéo nền kinh tế Trung
Tráng lên mặt gỗ, bụi, một trải đều, phẳng, những ngày đi vắng
Căn phòng, chiếc cửa, màn mành, một nửa,
Những tờ tin cũ, thế kỷ nhật trình—
Đã đi qua lúc nào?
Trong ngôi nhà của ký ức phiền não
những đồ vật lang thang quanh bóng đêm ngược đãi
chúng ta thấy trận bão khóc điên cuồng phía trang sách ngả màu
lời kinh tàn tạ bay lên trong tiếng quạ đói
không có gì chìm được dưới cát
rất lâu
vết bỏng mùa hè
hôn lên xâu chuyền bọt sóng
CTMVĐTT công nhận sự toàn quyền của người lớn, môi trường bế tắc của tuổi thơ, và sự hoài thai trong mọi nỗ lực muốn “làm mới thế giới.” Trò chơi đổi tên cũng phản ảnh khuynh hướng an phận của bốn nhà cách mạng tí hon. Bọn trẻ vẫn dùng ngôn ngữ cũ trong cách đặt tên lại những vật dụng. Vé “xin” đi tàu tuổi thơ không có người soát vé chỉ là một đơn thỉnh cầu. Người nhận đơn vẫn trọn quyền quyết định.
Cũng đâu đấy, đàn đàn người quần tụ, lắc lư trên bàn nhậu như lật đật. Cái hầm sách cùng hai hàng bia mộ là điềm gở của Phố. Một thứ lạc hậu, hão huyền và nằm ngoài lề thời đại này.
cát đã hồng từ ngày được sinh ra
mượn đôi chân chạy ngược lên đồi
đuổi theo bọn trẻ đang yêu
mới hay mình quá cũ
hè về con nít của tôi
nhảy cò cò bỏ quên đôi dép cùn
góc sân dỉu dả vệt bùn
lăn quăn chiếc lá gió dùn thời gian
ta không thể nào chứng minh tuyệt đối rằng một sự vật không hiện hữu. Muốn chứng minh một sự vật hiện hữu, người ta chỉ cần tìm ra một thí dụ, một trường hợp người ta đã tìm gặp sự vật ấy. Trong khi đó, nếu muốn chứng mình một sự vật không hiện hữu, chúng ta cần phải tìm kiếm ở mọi nơi trong vũ trụ, mọi lúc trong dòng thời gian
tưởng xuống tới đũng quần
may mà chỉ trịch lòi lỗ rốn
nó tái mặt không dám nhìn lên
sợ chứng khoán rớt tới gấu quần
Làm những thành trì, quân vương đổ gục
Ánh mắt em mạnh như luyện ngục
Đủ bảy tầng hành hạ sâu xa
Những kẻ muốn buông lời mê hoặc.
bướm- loài có cánh
hòng để chuyên chở niềm cô độc
lúc băng núi
các thi sĩ lỡ vận đều dùng laptop
câu / chữ nói nơi họ không cần phải được ủ
Bà cụ vùi tay vào chiếc túi áo sờn rách và lôi ra thứ gì đó gói trong nhiều lớp giấy báo. Với hai bàn tay run rẩy, bà từ từ mở gói giấy. Bà hít vội một làn hơi thở gấp, và đặt lên mặt bàn một chiếc đồng hồ Omega bằng vàng đẹp ngoài sức tưởng tượng.
Từ khi buồn em trôi nhanh như gió
Đêm trăng thanh vụt qua giấc Mộng Cầm
Từ khi khuya vào Lầu Ông Hoàng trọ
Thấy êm nhu hồn Mặc Tử lặng câm
Tôi nhớ năm lớp 10 hay 11 gì đó
thằng bạn thân của tôi
trong một lần
lục tìm trong một nhà sách
Những nhà thơ đã lần lượt lên kể câu chuyện của mình, kể câu chuyện của Turner. Những cơn bão dữ, con thuyền, mây đen, bầu trời, sấm chớp, chiến tranh, hoà bình. Cá và thân phận con người, tình yêu, quá khứ, tương lai. Tất cả đã biến thành chữ, hòa nhập vào đêm như một hiến dâng cho người thầy tài hoa của nghệ thuật tạo hình ….
Những ngôi nhà đi lặng lẽ vào cơn mưa
trên bàn tay em, những vết sẹo của bóng đêm rực sáng
chúng ta trôi trên khuôn mặt của loài cây mê dại
Bình Luận mới