Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
buổi sáng
trời không có nắng
ngồi một mình với tách trà
nhớ như sông
Những sinh linh bí ẩn đang tràn ngập đại dương
Ngày mặt trời thổi em bay trên vồng ngũ sắc
Mình lữ hành trên tầng cao vô lượng
Em hút vào môi anh
Có cái chết của con người ở quốc gia này được xem nặng như núi Thái Sơn, thì ngược lại, cũng cái chết như vậy của con người ở quốc gia khác bị xem như cái chết của con sâu cái kiến …. Thân phận con người ở những nước thứ ba, những nước nhược tiểu là thân phận của con sâu cái kiến.
Giáo dục trong nước trước nay vẫn thiếu sự phản biện. Bất kể việc trao đổi về cái đúng hay sai, nhưng nhất thiết cần phải có và thực hiện để tránh sự lú lẫn, lão hóa của cả người giảng lẫn người nghe.
tôi quả đã hết cơ may
đánh chén
với một mẻ chữ mới
cùng người làm thơ vừa bị bắt
bạn sẽ không biết va vào đâu khi đường tầu ngưng lại
toa súc vật. hệ chuyển người
và sự cảnh báo của đường ray tiệm tiến
không ai nghĩ rằng Sài Gòn lại có mùa đông
chỉ là những sớm mai của tháng chạp
hơi se
áo khoác mỏng
Riêng về nghệ thuật, lý thuyết luôn đi sau sáng tạo. Chính vì lẽ đó mà các tác phẩm mang giọng nói nghệ thuật xa lạ thường phải gánh chịu những phỉ báng của dư luận trước khi nó được công nhận và tôn vinh. Lập Thể là một ví dụ điển hình.
Tôi mở mắt. Ngỡ lộn nhào
Một làn mây trắng xôn xao quanh mình
Em và trang phục trắng xinh
Bên tôi và mộng hiện hình hôm nay
hôm nay ngày vẫn đẹp
cuộc nhậu sắp bắt đầu
nâng ly dô tới bến
ai chết tận đâu đâu!
Chàng từ trong nhã ca như hoa huệ
chợt nhức nhối bầu trời bết-lê-hem
những hào quang từ chàng làm nhức nhối
mắt con người, không dám ngẩng nhìn xem
Ở cuối phố, ông lại thấy mười tám bậc đá dẫn lên quãng trường thánh đường cổ. Một nhóm du khách đang vây quanh sạp bán vật lưu niệm trong bóng mát tàn cổ thụ. Nơi đây, bạn ông đã chạy lại ôm chầm cội cây, ríu rít nhờ ông chụp một tấm ảnh. Vòng tay bạn chỉ khép nổi một phần chu vi vạm vỡ, sần sượng những di tích hằng trăm năm.
Ngó quanh nhìn lại trần sì Đại Việt ta: vừa kế cận nhà chú Ba tới mức “Bên sông tắm cùng một dòng/ Tôi nhìn sang đấy, anh nhìn sang đây/ Sớm sớm chung nghe tiếng gà gáy cùng”; vừa có nền kinh tế dù đã rất khá hơn thời “tắm cùng một dòng” nhưng vẫn còn nhiều bề bộn bê bối và đặc biệt là việc lệ thuộc vào hàng hóa Tàu; vừa có nhiều nan đề về chính trị
tưởng như hồi tan tác
tống vong đi
con thuyền trở về ắt lụy
những cơn hiềm tỵ chưa tan
Cầm tay hỏi nhỏ tuổi vàng
Mi còn nhớ bến sông Hàn chỗ mô?
Trên cầu inh ỏi ô tô
Dưới cầu mấy chiếc ca nô xé chiều
Lạnh lòng mà gió lại đi hoang
Em cứ lùa vào tôi toàn những điều chưa bao giờ kể
Cơn gió cuối cùng tê buốt lang thang
Tôi xin em một vòng tay kiều diễm
Nhưng thời đó thì hầu như mọi ngày đều là ngày nôn nóng mong chờ. Những tiệc sinh nhật, những chuyến đi tới hồ nước mát mẻ vào những trưa nóng bức, các bộ phim Lon Chaney, thằng gù nhà thờ Đức Bà, hồn ma nhà hát opera.
tư tưởng là một lưỡi dao nhọn
buốt lạnh và nhanh như tia chớp
ngoạn mục xuyên thủng màn đêm của quỷ
chúng ta điểm danh mặt trời
song hành cùng những chiếc đồng hồ vội vã
chúng ta giữ cho buồng phổi đầy oxy
sau những đêm dài
tôi thắt các cột đèn lại
đi
phía đuôi mắt- khuôn mặt- một mùa thu vừa bội thu
tôi lo khủng bố
“Giấu gì trong bàn tay?” – Một người hỏi.
“Trong bàn tay là những ngón tay.” – Chàng đáp.
“Tại sao không xòe tay ra?” – Thêm một người hỏi.
Trong cùng một thời khắc
người con gái vừa cắt đi mái tóc dài 20 năm
một đứa con vừa bơi ra khỏi bụng người tình cũ
bên kia đại dương,
phí làm gì tâm sức
có vẻ như lao hết vào lửa
ống cuộn bông băng dủ dẻ tùn mùn
tóc tước nặng trì. rễ tre
đưa nhau dài quãng đường đê
lòng như rượu
chín dần trong chum vại
chín trong nhau bờ bãi sông hồ
Một truyện ngắn viết lại vì truyện ngắn ấy đã viết ra, đã đăng trên báo mạng X lâu rồi. Cớ sao viết lại? Ấy là vì…
Tất nhiên ít nhất phải rút gọn truyện ngắn đã viết và đã đăng ấy chứ…
hỡi trái tim ai còn biết động đậy?
tang chế từng con thuyền cấp bách cập bờ
mép nước vô hồn hương án
oan nghiệt bốn kiếp ba căn
Huế ngủ, sớm hơn những thành phố khác
Sự yên lặng chạy trên mặt đồng hồ màu trắng, dị ứng với từng cú nhích dạ quang
Bình Luận mới