Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Dự án “Hồi Ký DI Dân”, với sự hợp tác của đài truyền hình ABC, cho ra đời tuyển tập những truyện chớp “Sáu Chữ Chân Ướt Chân Ráo” (Six Words Fresh Off The Boat) viết về đề tài di dân. Người viết là những sinh viên, người tỵ nạn, chính trị gia, diễn viên, nhà văn, người tranh đấu cho nhân quyền, vv…
Không blog, chẳng facebook, chối bỏ hội nhóm, khước hết mọi tụ tập, tôi náu mình một chỗ. Biên tập bản thảo qua thư điện tử hoặc bản photo không đòi hỏi lúc nào cũng ở cơ quan, tôi có thể đem việc về nhà hoặc bất cứ đâu miễn xong việc. Làm việc trong tòa soạn nhiều năm, trừ bảo vệ phụ trách xe, ai cũng lạ mặt tôi.
Tối nay, một cai tù phá lệ, để hé lỗ nhòm. Tôi chờ một lúc xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng lỗ nhòm vẫn để hở. Tôi nhón gót, nhòm ra ngoài. Một hành lang hẹp, và đối diện xà-lim của tôi, tôi có thể thấy ít nhất hai cánh cửa nữa
Như vị thần khuân đá, tảng đá số phận,
anh rảo bước vỉa hè, trong đêm khuya, để nghe
những tiếng ho hen, để
nghe ra, con người già nua,
[Thường Quán] sử dụng những chữ, kể những câu chuyện … bằng một phương cách như thể anh và người đọc biết rõ chúng, như hai người đàn ông ngồi trong một căn phòng, không có việc gì làm … đã nói hết những điều cần nói … nhưng bạn đứng ngoài phòng, và không bước vào, bạn sẽ thấy chúng hết sức riêng tư, bí ẩn.
Con gà trống kêu inh ỏi khoe vừa đẻ được quả trứng
Chẳng hay biết gì giặc đang tập trận ở biển đông ngay trên sân nhà mình
Cô giúp việc nhà tôi treo cái mền lên phơi
Chẳng hay biết người ta treo cờ mừng ngày người ta cướp được chính quyền
hôm kia cô ấy dọn hàng về nơi
tôi hằng dung dưỡng hơi thở và những chữ cái
hôm nay vì ngộp với hơi thở mùi ẩm mốc men chua và nỗi bề bộn xốc
xếch của những chữ cái
thơ của người Việt 40 Năm Lưu Xứ là vết đau, vết cắt, là ghi nhận về những chấn thương của người Việt xa quê, nhưng nó cũng là một liệu pháp, một cách thức chữa trị cho những vết đau, vết cắt, cho những chấn thương đó. Nhìn vào thơ, người ta thấy được tất cả.
tôi bỏ lại đêm
những điều chưa nói hết
những điều chưa kể xong
những điều
đêm đã nghe cùng tôi
Lúc bước vào
bầu không khí nóng ẩm cây xăng
57 gã thơ cười cười bảo điệu
nghệ này lắm khi tao chỉ muốn
lên núi, hoa vàng không
ở nơi trống trải này chúng ta đến mùa hè
ngủ dưới đó trong chiếc giường ọp ẹp
và đêm xuống những ngôi sao tối tăm
diễu hành trên mái nhà
Vì các tầng không được đánh số, gằm đầu hì hục leo lầu rất dễ lơ đãng không nhận ra mình đang ở tầng thứ mấy, nếu không căn cứ vào dấu vết riêng của từng tấm thảm chùi chân. Hôm nào chủ nhà thay thảm, rất có nguy cơ đi lạc.
một thế kỷ thi ca của nhân loại vừa qua là một thế kỷ của cách tân không ngừng. Từ trường thơ Tượng Trưng cuối thế kỷ XIX, trường thơ Vị Lai, Siêu Thực đầu thế kỷ XX cho đến thơ Hậu Hiện đại thời bây giờ, thơ chẳng bao giờ biết mệt mỏi trên con đường khai phá. Không phải trào lưu nào cũng thành công.
Vì vậy Thơ Việt Hải ngoại hội đủ yếu tố là một “nền thơ tự nó“ và không hề mang tính ngoại biên so với một dòng thơ được coi là “chính thống“, tồn tại song song với thơ Việt trong nước và cả hai hợp thành một nền thơ Việt toàn cầu!
Thực tế, đấy không phải là hình một cảnh đốt sách tại Sàigòn vào tháng Năm 1975. Mặc dù việc cộng sản hủy diệt sách của Miền Nam có thật, qua những chứng liệu của các nhân chứng sống, trong đó hai người mà tôi biết còn sống và vẫn hoạt động, là các nhà văn Nhật Tiến và Nhã Ca, cả hai đồng thời cũng là nạn nhân của chiến dịch của cộng sản nhằm tiêu diệt một nền văn học nghệ thuật có thể nói là sáng giá và phong phú nhất trong lịch sử văn học nghệ thuật của Việt Nam.
Sự trinh tiết của tôi ít nhất cũng không bất ngờ …. Sự cuồng nhiệt của tôi làm cho cả hai ngạc nhiên. Trí tưởng tượng, như ta thấy, cũng là một chuẩn bị tốt đẹp chẳng kém gì kinh nghiệm.
Càng lúc người bệnh càng chứng tỏ mình không còn hiện hữu nữa. Người bệnh bắt đầu nói sảng, nghĩ sảng, đôi mắt nhìn, nhưng bộ não bắt cái nhìn ấy trở lại một cõi nào đó vô minh chứ không phải nhìn chồng, nhìn con ….
[Ô]ng đặt một bàn tay lên lưng tôi. Một sức ép mạnh mẽ, những ngón tay xòe ra – như thể đang tiếp thụ từng phần cơ thể tôi một cách chuyên nghiệp …. Tôi cảm được sức mạnh lan từ ngón út đến ngón cái của ông. Tôi thích thú. Điều ấy còn quan trọng hơn là nụ hôn được đặt lên trán tôi sau đó vào lúc tôi bước ra khỏi xe hơi của ông bác sĩ.
Tôi nhớ tiếng chuông đánh bằng chiếc dùi nhỏ
Từ chút sức lực còm cõi của bà vãi già ngoại bát tuần
Tiếng chuông không làm con dê buộc ngoài hàng rào ngừng nhai lá so đũa
mấy lão tiên chỉ viết lại lịch sử của làng
dựng một thành hoàng
lập bàn thờ thắp nhang sì sụp khấn vái
sau đó chia nhau chỗ thịt
Tôi ngồi chờ trên băng ghế phía ngoài nhà ga. Cửa nhà ga mở mỗi khi tàu điện đến, nhưng nay đang đóng lại. Một người đàn bà ngồi đầu kia ghế, giữa hai đầu gối giữ một cái túi có dây cột, đầy những gói nhỏ bằng giấy dầu. Thịt – thịt sống. Bạn có thể ngửi được mùi ấy.
với sự tiếp sức của hai cây cần cẩu, khung đền được giữ ở thế nghiêng để dân chúng lấy sách đem về đọc hoặc giữ làm của riêng. Khoảng 12,000 cuốn đã được phân phối cho dân chúng, số 8,000 cuốn còn lại thì được tặng lại cho các thư viện, trong tinh thần “trả lại tác phẩm cho quần chúng,” như bà Minujín diễn tả.
Nhiệm vụ của chàng
Nhiệm vụ của chàng là gặt nhừ tử những mùa màng
Và đả bại lần lượt từng người khốn khổ
bán thân bất toại thì không đúng, bởi
hắn vẫn làm việc bằng hai tay
đi bằng hai chân
thở bằng hai lá phổi, và suy nghĩ
Bình Luận mới