Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
“Tướng Cướp Đù Mẹ Ác Ôn” – quả là một cụm từ nghe được. Có thể hắn sẽ phải tạo ra một họa kiểu với cụm từ ấy, chúng sẽ làm nổi bật điều hắn muốn nói.
Câu chuyện thay đổi, thời đại thay đổi, người làm chứng sẽ chết. Hoặc bị bắn từ phía sau trên đường về nhà. Hoặc chết già trong nhà dưỡng lão. Bạn chỉ còn lại lời kể, ngày xưa, nơi xa lạ. Và bạn bắt đầu nhớ lại tên người, địa danh, cơn đói, sự hoảng sợ, nhục nhã, căm hận. Khi cố gắng của bạn không thành công, chuyện kể đứt đoạn, bài thơ dang dở, người ngồi nghe tản mát, nghi ngờ.
Dần dần tôi có thói quen khi định viết một thứ gì quan trọng, dù nó là bài kiểm tra, đơn xin việc, đơn thôi việc, đơn ly hôn, tôi đều lấy thêm một tờ giấy. Tôi biết mình sẽ viết gì vào tờ giấy ấy. Đó là những thứ trên cái cốc và lọ sữa rửa mặt. Viết hết những thứ ấy ra, tôi mới bắt đầu viết cái mình cần viết: bài kiểm tra, đơn xin việc, đơn thôi việc, đơn ly hôn.
người đàn ông dựng lên một tượng đài
giữa tiệm sách
trên mạng xã hội
người đàn ông đứng giữa ngã tư đô thị mới
Nhà vua bảo thử bỏ trái tim đi xem sao thì miệng người máy không biết nói nữa; bỏ gan đi thì mắt không trông được nữa; bỏ thận đi thì chân không bước được nữa.[2] Lúc đó Mục Vương mới mừng, than thở: – “Ôi, cái khéo của con người ngang với Hóa công chăng.”
Tù Và vang lên những con sâu bật dậy
những con voi rầm rập xếp hàng chờ hiệu lệnh đêm nay
hãy hái những vì sao tỏa sáng
rót những cốc đồng xanh mát lạnh
cho đoàn quân ra trận một mất một còn.
Thế rồi, tôi đang cầm tờ báo trên tay thì có tiếng người ở ngoài cửa. Vì rất ít ai đến cửa sau nên tôi biết ngay là có điều bất thường, và tôi đoán không sai. Đó là gã đàn ông báo đăng vừa trốn khỏi tù hôm qua. Hắn muốn biết hắn có thể vào nhà, cưỡng hiếp và hành hung tôi một chút được không.
Truyện [chớp/truyện thử nghiệm] không thể thiếu sự thử thách, bất ngờ, đôi khi sự bất ngờ nó không hiển hiện mà tuỳ thuộc vào cách đọc và nhận thức riêng của từng người, sự bất ngờ ấy thấm dần sâu vào cõi thưởng thức. Khủng bố tâm trí người đọc có lẽ là sự khác lạ, dám viết ra và vượt khỏi những rào cản văn hoá, các giá trị ….
Mụn như cỏ rác biến khỏi gương mặt người đàn bà, những gương mặt như người đàn ông và những gương mặt của đàn ông như đàn bà. Và lớp da ấy vẫn trên những con người ấy, những mặt nạ ấy. Tuổi đi qua. Thời gian đi qua. Mùa đi qua. Tâm hồn đi qua. Đời sống trôi. Và con người ngày ngày rửa mặt.
rồi đến hoài nghi trong bụng mẹ
mây bay lởn vởn gió tru gào
có ai biết được mầu an thế
đẻ ở lâm bồn sinh ở vai
phía bên kia
những tinh cầu tâm hồn cô độc
màn đêm
mở ra những vực thẳm vô hình
Chẳng hạn ta có con cái, chúng lớn lên và ta đã chấp nhận điều đó, và rồi khi ta lục lọi trong kho và kìa, nó đó, đứa con đầu tiên, vẫn như ngày xưa – mới một tuổi rưỡi, vẫn chưa biết nói, thơm tho như bột yến mạch và xốt táo, khóc sưng cả mặt, thất lạc nhưng tìm lại được, đang chờ ta bao chục năm nay đằng sau cái rương đồ cũ trong kho …
Trên đường, người mẹ chợt nhìn thấy con búp bê trên tay con trai, vô cùng ngạc nhiên: “Tại sao con giữ búp bê của em? Còn ngựa gỗ của con đâu?”
Hai giòng lệ đang tuôn xuống khuôn mặt cậu bé.
trong không gian
chẳng cần áo quan
linh hồn bay lả tả
xiêm y vướng rải rác
mùa thu bắt đầu bằng những chiếc lá rơi
em nằm ngó cực âm thầm
tuồng chí cốt sẽ gieo mầm canh tân
tôi xúc một xe xà bần
đổ quanh thân chắn chỗ gần chỗ xa
Nếu tác giả viết một truyện ngắn dưới chuyên đề Chớp mà độc giả không nắm được ý nghĩ của tác giả đẹp và nhanh thì không gọi là “Truyện Chớp” được.
Truyện Chớp đứng riêng một mình một cõi, nhưng đôi khi có thể viết nó như viết một bài thơ.
Bà bâng khuâng cố nhớ….Có, có , hồi đó, có lúc bà thấy trái tim bà ngưng đập, đó là lúc bà mới mất người yêu. Thỉnh thoảng bà cứ để tay lên ngực, tự nghe ngóng trái tim mình. Có lúc bà thấy ngực mình im ắng như một cánh đồng vừa cắt hết lúa.
tàn những cuộc vui giả tạo
bao hiền nhân cúi mặt, ngậm ngùi hóa đá!
tìm đâu ra
một nơi nào đó để con người còn phẩm giá
Đọc một bài thơ không hẳn chỉ là chuyện tìm vào tâm hồn của người làm thơ. Đọc một bài thơ, rất nhiều khi, là tìm vào tâm hồn của chính mình. Đọc một bài thơ là đi ngược trở về những “đường xưa lối cũ” trong ta, là sờ mó trở lại những vết thương cũ, cảm nhận lại tiếng máy đập của chính trái tim mình …
Không còn nhớ bao nhiêu lần kim đâm tìm mạch máu. Tôi úp bàn tay lên má mình. Bất động, cứng đờ, lại buông ra, rơi xuống nệm. Tôi úp tay lên. Lẩn thẩn tìm mạch. Úp tay lên ngực, cảm được nhịp tim thoang thoảng. Máy oxy vẫn chạy, tiếng động duy nhất trong phòng. Lồng ngực không phồng lên xẹp xuống như trước.
Sự độc ác và tàn nhẫn ngoi lên
huy hoàng giống như các kim tự tháp
mà sinh mệnh sụp đổ sâu thẳm
không nghe được chút vọng hưởng
sự tàn sát điêu khắc nên truyền thống của một dân tộc
Phép thuật không do nơi Thuật sĩ Trương Quả Lão. Chỉ là do con lừa biết tự thu nhỏ để rúc vào cái bị cói” /
Cái đặt trên bàn thờ là cái để ta tôn kính, lẫn cái ta phải nên rất mực quên đi.
hai bàn tay
trong hai bàn tay
hồ nghi còn mất
xương máu cuồng cơn đúng sai
gió bão lộng bốn phía trời mà thiếu hơi để thở
Tử hình, án treo dưới thòng lọng. Chết treo chẳng lạ lắm dù thời đại nào chăng nữa. Cái chết sẽ dằn mặt những kẻ rắp tâm làm điều ác. Tôi nhớ mờ mờ nhưng đích thị thế, ông của tôi từng bị treo cổ.
Như một ánh sáng vụt qua trong đêm tối (hay giữa ban ngày) và rồi đêm thêm tối và ngày một sáng. Những nhà văn tôi đọc, chí ít từng viết hơn chục truyện nhỏ nhỏ trong đời.
Tạp chí Da màu xin mời quý độc giả xem những hình ảnh và kỷ niệm đã được chọn lọc và trích dịch từ tường Việt Nam của WETA, trong tinh thần Chuyên đề Truyện Chớp/Truyện Thử Nghiệm … không biên giới. Mỗi mẩu chuyện dưới đây đã được chọn từ từng cái nhìn: chủng tộc, giới tính, tôn giáo, chính trị và văn hóa.
ở đây
là cảnh phải giải thích tại sao người ta quay ngoắt 180 độ
về phía việt nam
mặc dù ở đó tuyền phét lác
Bình Luận mới