Bài thuộc thể loại: Thơ
ô hô bàng giúi * vô 6 câu
cột lạp cũng hết xương đùi
tới ngang cồn lạ túi thui điện đài
ngáp xuống hàng thiệt đương cai
dù. ô chỉ một chia hai khú đồ
lỡ vướng vai lũ chữ
chẳng nằm trong dòng chính thống
chỉ nằm trong bài chúc tụng đời sống
thường tình như
em sinh nhật của một hôm guốc mộc xuống đường
em trưởng thành của một ngày vừa trổ mầm
Hoa giấy
Đành nhồi thêm danh tiếng Gertrude Stein
vào cái đầu cao quý của hắn
A rose is a rose is a rose…
Thơ thoát ra từ đâu cũng là thơ cũng là thơ
Ấy tuy nhiên tôi nói thêm với hắn
thông th(đ)ái * xyz
nòng đã thông thưa cụ
ào ạt mai xưa
mơi xưa
mi xưa
nài lại tích tuồng cũ
cá độ sương mai
Bãi rác
Hồ nước nằm tĩnh tại trong lòng đá
Là con mắt không bao giờ khép lại
Canh giữ sự hiện hữu của bãi rác
Những đứa trẻ và bầy chó hoang
Những chiếc xe thu gom rác
Và cả cái bao tử của bà mẹ
Biển trắng & màu xanh
Một trường sinh giao hòa bởi con người và sự vật.
Hãy lặng thinh hỏi chúng ta ở mô lồi lõm sanh
Ghẻ lạnh
mộng vở nghìn mảnh ảo, mơ hồ
trước cửa thành trì kỳ thị gia nhập
ghẻ lạnh sinh linh chòng chành
và tuyệt vọng bởi những ô nhục hải tặc, xua trở lại biển, trả về bản gốc
ngồi chờ vầng trăng trở lại
không có con bướm nào đẻ ra con bướm cả
chỉ có sự lăn lộn của khổ đau
tự xé mình
lột xác một thân sâu
bắt đầu từ tiếng khóc
đêm * vang rền tiếng hú gọi tên
bên này ranh giới phía trời tây ngọn gió sông quê mang
mùi bùn đất hòa vào hương lúa chảy tràn về đẫm ướt mái
tóc và thân thể thằng người tôi với bộ dạng ngô nghê giang
hồ phiêu lãng
tôi có cho em gì đâu ngoài những ý niệm trắng đang
hiển nhiên rõ dấu chấm đen có thể là chú dế mèn khờ
TRƯỜNG CA NHỮNG ÁNH MẮT ĐÈN MỜ
Khu phố những ánh đèn chưa một lần mở mắt
Những đứa trẻ quần áo rách nhiều hơn lành
Những người đàn bà không biết khóc
Không biết khát khao không biết vị tiếng cười
Những gã đàn ông không biết yêu thương
Chưa một lần tỉnh táo
Đồng thiếp
Tôi quẫy một cái
thực mạnh
mồ hôi tuôn dầm dề
ả cắn nát bả vai bên trái
cờ đỏ sao vàng được kéo lên ngoài tiền đình thành phố san francisco
chùm thơ Huỳnh Minh Lệ
những thằng đá cá lăn dưa
sáng còn dưới bến buổi trưa sảnh đường
*
thằng gù chiếm cứ lầu chuông
tình yêu thổ tả chúa buồn đóng đinh
chiều xuống. vẫn ngoài elm park
chiếc bụng của người chơi kèn dạo
quả thật lép kẹp
có lúc tôi đã tưởng tượng
hình như chẳng hề có gì bên trong ấy
vậy mà hơi từ đấy vẫn thừa thải
để ông lướt qua cây saxophone làm điêu đứng lòng tôi
Bọ cánh cứng
Nó màu gì nhỉ
Là giống chó gì
Độ bao nhiêu tuổi
Còn tôi là người thế nào
Trong hình dáng đàn ông phục sức hoàn hảo cho buổi đi săn
Bỗng con bọ rơi xuống ngay chỗ tôi ngồi
Cánh cứng đen bóng
bài thơ viết trong vườn * làm vườn 2
em nhìn thấy những đàn kiến lầm lũi lầm lũi cặm cụi cặm cụi
em nhìn những cụm rêu già dính chặt trên mặt đất
em phải nhổ đi
chôn vào đống đất cũ màu nâu
để nó tái sinh thành đất mới bio cho mùa làm vườn lần tiếp theo
Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng
Một lần yêu em, óc cuồng hơi men
Khóc cười ngu ngơ bên đời rất vắng
Trần gian lạ lùng, còn mỗi em quen
Một định nghĩa không hoàn thiện
thổi qua đời tôi
chói chang
nơi tôi chẳng có bóng tối rủ dài
trên đỉnh nghêu ngao của mùa xuân nịnh hót.
Mặt Trời Bé Con
Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con
những cái cây xứ chuyên chế
khu vườn thở. chậu kim tước hoa nhỏ cắm rễ vừa chớm nở phép lạ. trên miếng đất bỏ hoang và lười biếng, sương đậm tẩy trắng màu xanh cây bụi. một bầy ong rách rưới bay vào câm xoáy của gió lốc.
khởi hành * đất nước. [và con người]
dưới bình minh gai nhọn
bọn người man khai cuộc thanh bình
nhát cuốc vỡ đất còn bùn đeo dính
đất nước này vẫn còn lắm kẻ bội thực
[cười cười nhìn đám cò ma đói nhăn răng]
Có Nơi Nào Tủi Buồn Như Quê Tôi
Đã đến chưa thiên đường mù lạc lối
Nghĩa lý gì Chúa Phật cũng niêm phong
Thi sĩ sống dậy liệu còn có hỏi
Bao giờ dân mình mới biết lớn khôn
giữa sự sống và cái chết
Từ một cơ mưa lũ, khoảng sáng lóe lên rạch ngang bầu trời. Những sinh vật trong góc tối sinh sôi. Ta có thể chết như thế không. Một sợi tầm gai chẳng hạn. Một mảnh đứt gãy của kỉ nguyên chẳng hạn. Một hạt đen vùi lấp chẳng hạn. Nhưng khi mưa tràn xuống. Chỉ còn nhận ra một điều, phải sống. Phải sống phải không?
Những sonnets tìm thấy
Rồi chiều cũng treo tơ.cơn rách lục
Bóng nhu mì.lá ố lậm tà dương
Xin níu lại.mắt người treo trăng ứa
Những tàn phai.giàn giụa vết chân thường…
Tận bây giờ * LX 1991.II
bọn văn chương thất bại ở lúc bán mình
vì chân lí là tự nhiên, chân lí không cám dỗ
chân lí cũng không thể bôi đen
(càng cố bôi đen nó lại càng sáng rõ).
If Then Else / Nếu không thế thì
Rồi ngày sau [sau cái ngày hôm ấy]
Tôi tóm gom hết sở hữu của mình
Bỏ gọn vào chai cách nhiệt thủy tinh
Bỏ ra đi, một hành trình rất nhẹ ….
người đàn bà việt nam thời hậu chiến
người đàn bà việt nam
ở mỹ sáu năm
(như chưa từng ở)
không thể nói trọn một câu tiếng anh
chỉ yes/no hoặc bẻn lẻn cười trừ
cùng người bán hàng ở tiệm goodwill và chợ lucky phía sau lưng nhà
hai câu khuya
Khuya nghe tiếng thở đàn bà
con khôn nín khóc thương cha lở bồi
Khuya từ sáng tới khuya rồi
ra ràng buộc mỗi mình tôi buộc ràng

Bình Luận mới