Bài thuộc thể loại: Thơ
cao điểm YX * Một bài thơ cho màu xám
Nơi những bài ca được khâu bằng súng đạn
tiếng nghiến răng của những chiếc xe Tăng lao lên từ buổi sớm.
Tiếng xẻng chôn người, tiếng nín thở chờ xung phong
vài hưởng ứng cùng uy lịch nguyễn hoàng nam
cứ tửng rồi tưng lên quả bóng
cứ xẹp rồi mẹp xuống mu rùa
a. cuộc đời cong sao bẻ quẹo
cái mà đường thẳng lặn về mô
hồi khốn đốn
cá trắng lớp. mùi biển lấn
rấn thuyền ngư dân vỡ, rấn ngư trường
ai bênh ai. chờ định hướng
cá nằm phơi trăng, ngất ngưởng thiệt thòi
Xanh vô vọng
Hỡi vô vạn trái tim trốn khỏi ô ngục
vỗ đập đáy lòng cạn bám nặng những vì sao phù du bật tắt
hy vọng lịm nở nổ bùng nô đùa trong đám đông chật chội
Một ngày buốt vùng do dự. Ta phải trổ hết sợi lông sóng sầu đau
Bến Thủy
Bến xe của những chất đống bao tải củ nâu đã dời đi, chiều kín miệng, cánh dơi.
Mưa rây tam giác chóp mái, đường dây thép trổ ngang xương
viết cho tháng bảy
cách tân hiện đại từng khoảnh chỗ trú
bất động sáng tạo khuôn mặt tù đày hiện thực
bia mộ ngôn ngữ lộn ngược cứu rỗi niềm tin
dấu hỏi âm hồn trong ngọn đèn ảo giác
làm sao để vượt qua khỏi đường chân trời bị gãy khúc
những mùa hè chúng ta là hư ảo * một bài thơ về tháng Bảy
Những đứa trẻ lưu lạc bay về dưới một cánh đồng cỏ
giọng nói suy nhược của ánh trăng chảy xuống mặt hồ
những con thuyền lướt đi trong mây
và cánh buồm căng lên từ ngọn cây đầy tiếng hư linh
chùm thơ Phương Uy
những bóng đèn nê ông cúi đầu câm lặng
cơn mưa không thể ướt át mãi buổi chiều tháng bảy
dụ dỗ về một tia sáng lóe nở
giấc chiêm bao mồ côi
hơi thở
như những đứa trẻ thành phố ngày loạn lạc
dắt díu nhau đi tìm ý nghĩa cuộc hành trình…
thời biểu chủ nhật
11 giờ 30
bấm nút chiếc nồi điện
nghe từng hạt gạo trở mình đổ mồ hôi
nhắm đến bầy bụi đang vần vũ từ vạt nắng phía khe rèm cửa sổ
như có ai gọi tên mình ở một nơi nào đó
rất xa
chùm thơ Nguyễn Thị Hải
Khi về già
Họa sĩ vẽ ngọn núi từ gợi ý chiếc áo mưa màu xanh cô con gái trút bỏ sau yên xe đạp
Những mảng màu phủ trùm lên hình khối mô phỏng
Hiển thị một ngọn núi sừng sững
Họa sĩ chấm phá thêm vài cái cây nho nhỏ
Để gia tăng cảm giác chân thực của chủ đề
ngày
bây giờ là ngày biển bơi qua từng
buồm mây hình cá
nuốt trôi mất tăm.
rồi ném trả tôi vào cơn ác
mộng. đêm.
bật dậy. một hòn lửa đỏ lăn ra từ óc.
Chạy Thoát
Cái chết thì chắc chắn và trái đất thì tròn
cái sống vẫn tiếp tục cái chết vẫn xảy ra trái đất vẫn quay
tôi chạy thoát tất cả
có thứ chữ nào thành sự thực
để thơ là xác thịt
bám vào tôi.
nữ hoàng
Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em
đóa hồng và Milton
ơi đóa hồng của khu vườn đã mất
đỏ thắm hay vàng hay trắng
bằng phép lạ, hãy bỏ lại quá khứ ngàn xưa, và
rạng rỡ lên trong vần thơ này
vàng, đỏ tươi, ngà hay đen
Chùm Thơ Cho Kẻ Mất Ngủ
16
Trong Thung Lũng Ảo Mộng,
tờ mờ hình dạng được tạo bởi rạng đông
Đỉnh Vô Ngã này trông thật tuyệt vời.
Cà phê Hàng Hành
bên kia địa cầu đã được đánh số. Định mệnh trồng lại bằng các ngôi sao định sẵn. Người ta làm lại giấc mơ, nỗi buồn xưa rồi cũng được dỡ bỏ. Họ ném nó như ném đá, trút nó như trút giận mỗi khi ra khỏi nhà.
chợ chiều * động cơ * chính trị * thông báo
thành phố đã bị thương
kẽm gai cào nát mặt
thảo khấu đứng chật đường
lương dân không tấc sắt
Là thái độ…
nhỏ nhen, nấp đàng sau cố chấp
chõ mỏ
thói nọ, bốn mươi năm còn lấp ló
nói sao cái khó giăng mắc
Tin Tưởng * Chiều Muộn
Những con mắt châm biếm, nghi kỵ
Đầy vẻ mòn mỏi, chờ đợi điều gì?
Rải dọc trên phố đi bộ Nguyễn Huệ
Giấu kín qua từng khung cửa sổ im ỉm
người lính trở về
Khi hoàn thành kiệt tác của mình
bắn điên loạn, ăn mừng chiến thắng
chôn những xác người rồi nhận lệnh
trở về nhà theo thứ tự xếp hàng.
trò chuyện với Tài
Cơn mê nổi mụn. Hiện hữu nhỏ dần bên kia giới tuyến. Con diều rẻ quạt đậu vào hoàng hôn. Mù.
Giấc mơ mẹ sáng choang. Giấc mơ con lờ mờ sáng. Mùa hè của ai đây tung tẩy. Gió đôi chân trên thuyền chài tiễn đưa.
miền cao * nhìn xuyên * biên sắc
sợi dây rẽ quành thửa xuống
ruộng bằm nương dâu
tôi vẫn thắc mắc một điều
không hiểu sao rơm rạ chết hoang liêu
giữa một cánh đồng lúa thẫm
người mù tự do
tiếng mặt trời đi qua lặng lẽ
dòng sông đục ngầu đi qua lặng lẽ
con đường đầy vết thương đi qua lặng lẽ
mặt trăng như con ngươi bầm máu đi qua lặng lẽ
đồng tiền đi qua lặng lẽ
mồ hôi và nước mắt đi qua lặng lẽ
cành đồng trống rỗng mùa gặt đi qua lặng lẽ
kính chiếu hậu * lên chùa đọc thơ
tôi nhìn thấy những chuyển động đung đưa
trong không gian
trên bầu trời đầy mây trắng đục của mùa mưa tháng 6
những bánh xe toé đầy nước vây quanh
con đường như khóc
như sóng
như những nỗi buồn in dấu bên trong
không hiện ra bao giờ
Neva
Vì người chẳng về được
nên tôi tới
vì người chẳng về được khi sống
nên sông này
vì người chẳng về được giờ tim nói, mình dừng đây nghe
So I arrive
Because you could not return while alive
So I face this river
Because you could not return when your heart spoke, I stop and listen

Bình Luận mới