thơ Từ Sâm
Chổi… đơ…
tiếng rống như con bò bị chọc tiết
vạt cỏ cuối cùng đã hết
dắt người mù đi là một người mù
dắt một người mù là một người mù nữa
như kiềng ba chân
dật dờ trên phố
cửa kính đẩy tiếng rao dội ngược ra đường
va vào trưa nát vụn
đám người mù dừng chân lắng nghe
tiếng mặt trời đi qua lặng lẽ
dòng sông đục ngầu đi qua lặng lẽ
con đường đầy vết thương đi qua lặng lẽ
mặt trăng như con ngươi bầm máu đi qua lặng lẽ
đồng tiền đi qua lặng lẽ
mồ hôi và nước mắt đi qua lặng lẽ
cành đồng trống rỗng mùa gặt đi qua lặng lẽ
từng đoàn người như bị câm đi qua lặng lẽ
lặng lẽ họ đi qua đi qua đi qua…
chỉ có cạm bẫy dừng lại đồng hành cùng con đường không có ánh sáng
chỉ có lời ca phù du đẩy từng bước chân ngoan đạo bước đều cùng nhịp
khi con ngươi không phản ứng với cái nhìn
chổi… đơ…
vác rừng trên vai
nắm chặt rừng trong tay
sợ rừng bị đánh cắp
không cần đèn đỏ đèn xanh
không cần lề phải lề trái của con đường định sẵn
không cần có mặt trời
không sợ mất mặt trăng
người mù tự do tự do
tự do tự do tự do…