Nhà thơ Homero Aridjis
Là một thi sĩ nổi tiếng thế giới, Aridjis đã nhận hai giải học bổng Guggenheim và nhiều giải thưởng văn chương khác. Aridjis là nguyên chủ tịch danh dự của Văn Bút Quốc Tế và cựu đại sứ Hòa Lan & Thụy Sỹ, và gần đây nhất là đại sứ UNESCO của Mễ Tây Cơ. Bài thơ sau đây trích từ tuyển tập Poemas Solares (Nhật Thi), xuất bản năm 2005.
1
Đêm
trên cửa sổ:
thân thể ta đổ mưa.
2
Trong cơn bão,
vằn vẹo vằn vẹo
con bươm bướm.
3
Sự phớt lờ của thi sĩ
hay
cơn mưa chữ nghĩa bất thần.
4
Cơn đại hồng thủy
trong sân vườn:
một con mắt trút mở
5
Thủy điệu
trong hồ bơi:
một con ếch nhảy vọt.
6
Ta sẽ không thắng bước chân đến cỗ xe của những kẻ uy quyền, ta sẽ tiếp tục trên chính đôi chân mình, được đẩy bởi không khí.
7
Chằng chéo bởi những con sông
nàng nâng cánh hoa
năm cánh bàn tay nàng.
8
Đêm không rõ lối
ngay cả con chim sẻ
không rõ nơi nó ngã.
9
Con người,
khi không ai nhìn thấy anh ta,
bước khỏi bóng con người.
10
Hôm nay là hôm qua và ngày mai đang ở một nơi khác.
Không có gì xa hơn, hoặc gần hơn nơi ta hiện diện.
11
Trăng tháng Mười:
hai bóng ma trong một:
một thân thể và cái bóng của nó.
12
Ta ghì chặt nhân dáng hạnh phúc
giây phút nó thành hình:
thân thể em
13
Thân thể em và ta:
một bóng ma
bốc cháy
14
Phán Quyết cuối cùng không là Ngày Phục Sinh cho
kẻ đã chết,
mà là Ngày Phục Sinh cho kẻ mù lòa:
rồi chúng ta sẽ nhìn ngắm thế giới ta chưa từng thấy.
15
Trên đỉnh núi ta không thấy núi,
có những viên sỏi, con rạch
và cái liếc nhìn của em bị dòng chảy cuốn trôi.
16
Trong Thung Lũng Ảo Mộng,
tờ mờ hình dạng được tạo bởi rạng đông
Đỉnh Vô Ngã này trông thật tuyệt vời.
17
Những con đường khó chinh phục ngang vùng hẻm núi Sierra Madre,
Ta không biết song diện mình
làm cách nào để vượt qua.
18
Thân thể em, không bóng, không gì,
có thể ngụ lại về sau
nặng trĩu mớ ký ức
như không khí.
19
Trong đại dương vô bờ
sầu muộn cuốn vào ta
trong khi ở một nơi khác
một ta khác đập dồn trong ta.
20
“Người có biết về một cụm mây không, người mà, trong lúc
ta đang trò chuyện với, đã bị cuốn bay đi mất?
“Người có biết về một cụm mây chăng?”
21
Hãy nhìn con rùa trên đá nói với chính nó:
Hãy nhìn người đang đăm đăm nhìn ta
từ bên bề kia của thời gian.
22
Trong những ô cửa đang mở toang và đóng lại
chỉ một ô để ngỏ,
ô được không khí tô xanh.
23
Chùm thơ này được viết nên trong miệng,
chùm thơ này mửa ra từ cuống họng,
chùm thơ này sôi lên từ bao tử,
Nói về mọi điều, nói về không tưởng.
24
Nghe giọng nói hắn, con chữ bị cắt ngang.
Dìm giọng nói hắn, sự việc được lắng nghe
Lênh đênh trên thinh không, thi ca xác thật.
Chuyển từ phiên bản Anh ngữ của George McWhirter