Bài thuộc thể loại: Thơ
gặp
trong đời tôi chưa hề gặp một người nào dũng cảm
cũng chưa hề gặp một người nào thông minh
cũng chưa hề gặp một người nào tử tế
Bài tháng mười một * Đoạn ngắn… * Hãy đem tới
Tháng năm không có ý nghĩa gì
Nếu không sống như một người có lương tri
Cùng với thời đại của mình
Đang diễn ra đang bước tới
thêm tôi vào đêm và những gì địa ngục
tên tôi là hồ sương, tìm thấy dọc theo bờ
những con đường mưa, những căn nhà gạch đỏ
với chữ số đóng đinh trên bảng thông báo
một cái chuông giấu bên dưới hiên mù
Tung hứng * Tấm chăn phơi
Vào đúng ngày bạn đem chăn đi giặt
Trời bỗng đổ mưa
Rồi sầm sì suốt mấy hôm liền
Tấm chăn như mảng mây sùng sũng xám ngoét
chùm thơ Quang Vinh
Cảm ơn những “Kẻ thù”
đã tồn tại để ta có nơi mà đổ lỗi
cảm ơn “Bầy sói”
cho kẻ chăn cừu có quyền hiện thực hóa những lời nói dối
cảm ơn những sợi dây
đã cho bầy rối cơ hội
để cục cựa chân tay
Nô lệ, buồn ta tự nguyện
sức mạnh bạo quyền phát triển
độc tài thống trị. nghiệt duyên
lần trang kinh, em mượn thiền lưu trú
đợi tôi mằn thế cứu vong thân
Lắng,
tiếng thơ đi/xem phần từ ngữ
trên kia
có linh hiển (có đốt nổi nguyên ngọn núi!)
hay không- hòng
còn bày ra câu chuyện khác nữa (chuyện vợ
chồng/chẳng hạn!)
cuối thu
ở cửa ngõ thoát hiểm
những mảnh ráp nên các con robot
chẳng lẽ lại là những chiến binh yêu nước
sẵn sàng chết cho tổ quốc hay sao?
Cách ngôn
Đôi khi tôi hít thở bằng chính thứ mùi do mình thải ra.
Kỳ vọng của người khác là một loại tài sản quý giá hơn cả tiền bạc.
về xem thủy triều phơi nắng
mùa thu đóng khung khuôn mặt nàng
cây rong nho chín đỏ
lơ lửng ở tầng thứ mười hai
cao ốc sài-gòn
chúng tôi ăn những miếng bánh khoái khẩu
có mùi vị sợ hãi
Tặng J. thời XX * Một bài ca cho người đẹp
Nàng nằm gọn trong chăn của lũ đầu cơ
những tên buôn lậu, các bậc tiên tri giả tay lăm lăm gươm giáo
rồi tháng năm đi qua, ta tổng kết lại… thật là
lộ ra nguyên xi một cái bẫy được đặt cho bầy cừu khốn khổ.
nghĩa địa mạt vận
hỏi han đã có một
số nhà thơ (vẫn đang
khai thác các cái ra
trước!) phản đối thậm chí
phẫn nộ(!) cho rằng chủ
Chùm thơ của một người mất ngủ
Đóng kín hết các giác quan
vẫn không sao thoát khỏi tiếng vo ve lũ ruồi nhặng quấy nhiễu
tiếng gầm rú muỗi mòng khát máu
Tôi nỡ lòng nào tiêu phí hết thời gian trong hốc tối
của trí não mù mờ
của trái tim cạn lửa
khi đọc lại lý lẽ cáo phó
dăm nụ cười hôm qua bận nhặt dăm phiến lá phong
rơi trong bài thơ quốc ngữ
trái phá chưa kịp rút kíp hạnh ngộ
đã tặng không cho bảo tàng của một thành phố mốc thếch bản chất lì lợm
giấc mơ huệ trắng * thơ xước
Xước cả bóng đêm
Hoa tàn hương rã cánh bay đi bằng đôi mắt tối
Đau như hơi thở của người phế tàn
Chỉ thấy run lên theo từng làn ánh sáng
Chỉ thấy ngậm từng ngụm, từng ngụm và trôi trong đôi cánh mỏng
nỗi huế
thuở thanh xuân
mân mê những livre-de-poche Ưng Hạ
đọc cọp báo Sài Gòn Mới Gia Long
tà tà Phan Bội Châu
nhìn trộm Phương Lan
dựa cột đèn Trần Hưng Đạo
ngắm từng em từng em đi qua
rỡ ràng phố chật
cốc cà phê Lạc Sơn chiều muộn
hơi người hơi ruốt
nhớ bâng quơ
Mùa thu để quên
Trên quê hương bé hồi hộp đu dây đến trường
mạng sống như chơi
cụ bà 90 tuổi ngồi trên nóc nhà
chân đu nước lũ thật thà cô đơn
Người mẫu tập trung vú mông*
hỉ hả trước phủ hà nội cho sướng mắt “gia chủ”
mặc bác xích lô đạp cành hông
mặc dân tình long đong chạy vòng
mắc mớ
đi. mắc mớ chi
sài gòn thất thủ
ở. mắc mớ chi
giả ngu
tiếc lưu ly nửa đời cũ
còn nửa trăm năm lữ thứ nhớ nhà
sáu-tám cho đêm
chập
chùng rừng níu
gian nan
chìa tay trơn
tuột
muộn mằn xưa
sau
khải ca
muối
mặn máu đào
Thoát khỏi thế giới này
Thế giới quá nhỏ trên mạng xã hội nhưng lại quá ồn ào, quá ác liệt, quá nhẫn tâm. Thế giới ấy không buông tha ai, nghi kỵ nhau và giành giật. Khi sự tử tế trở thành hiếm hoi, thì cơ hội lên ngôi dành cho những kẻ nhân danh elite nào là đẳng cấp, nào là đại diện…
những Khúc Rời
ta đọc bài thơ chán đến mười lần
người tình đếm bàn tay à ơi ru thành phố ngủ
ném bỏ thân thon
gỡ bụi phấn son trên đế ngày mòn
ngồi hát
ta đọc bài thơ còn lại một lần
trơ chọi
không chán
không vui
ngồi chờ vầng trăng trở lại
không có con bướm nào đẻ ra con bướm cả
chỉ có sự lăn lộn của khổ đau
tự xé mình
lột xác một thân sâu
bắt đầu từ tiếng khóc
tình thu bi thiết lắm thu ơi*
bỏ qua các trang mạng
dày đặc tin tức
về chuyện bầu cử tổng thống mỹ
tôi cho trump- coi
kể
đi đứt
10 phiên * thai bờ * giong
giờ này mình tuồn đi chơi
tránh voi. bả. ú
xấu đời. mặc. trây
đẹp làm chi một ngón gầy
tưởng nhớ một người bạn cùng tuổi
tương phùng lần một thôi là
xa nhau không chỉ quan hà cách ngăn
buồn tình nhắc chuyện lăn tăn
cái chân hụt cái chân bằng cái chân
nhân dáng lưu đày
buổi sáng nhợt nhạt bằng những tiếng phong linh rè âm khàn giọng gọi tên một ngày thất lạc, những ký tự nổi loạn trên bàn phím, màn hình trắng là khăn liệm cho mỗi trận loạn lạc, nỗi nhớ trong sử thi bị ám ảnh bằng viên nén hay viên sủi bọt thấm sâu trong từng tế bào,
Nỗi buồn của Vũ và Balzac
Tôi vẫn mơ thấy Balzac hàng đêm
Cúi xuống thân thể cô thợ may Trung Hoa mà khóc
Vớt suối nguồn vào thân thể cô
Ai đó khóc cho sự thanh tẩy và rửa trôi
Cô ấy sẽ khác
Chỉ Balzac ở mãi nơi này
Cho sự tù đày ảm đạm

Bình Luận mới