[sống khôn thác thiêng]
cột lạp cũng hết xương đùi
tới ngang cồn lạ túi thui điện đài
ngáp xuống hàng thiệt đương cai
dù. ô chỉ một chia hai khú đồ
vướng vào quốc nạn tô hô
trần miêng túm tụm tạng hồ kinh niên
râu có bữa đi lạc miền
chào hàng một mớ thăng thiên bí lù
bây giờ mất mẹ hết rồi
mẫu thân còn đó mà đời thì không
bôngbông bốngbống bồngbồng
bế quan ra cửa lại bồng dân vô
đạp bừa mấy bại x(l) ương khô
phóc lên ngựa tế xe thồ lục lăng
[nguyễn về răng nguyễn không ăn]
bảy tháng mười mười sáu