Hồi đó, trong khi hải tặc bò lổm ngổm như cua càng trên khoang thuyền, con gái bị bắt, từng người đang bị xô đẩy lôi kéo sang tàu Thái, con trai đã bị chém đứt cần cổ mấy tên rồi. Tới phiên tôi, tên hải tặc giơ cao mã tấu xuống, tôi nhìn lên bầu trời…
mỗi sáng con ki liếm chân khi tôi rời nhà/ vẫy đuôi lúc tôi trở về.
- đùng phát 30 tháng tư 75/ một dang nhà ông/ bà già được [bị.] trưng dụng thành trụ sở phường đội.
một hai ba
ôi linh trang linh trang linh trang
loài hoa siêu thực
sương cài lên ngực màu thiên thanh
vội vã không từ biệt
cây cứ xanh ngoài lời
Sự thành công của Sĩ Nhiếp không được thấy nhiều qua những điều ông làm, mà qua những điều ông không làm. Ông không đi ngược lại nhân sinh quan của người bản xứ. Ông không thi hành những đường lối cai trị nào có tính cách ngoại lai đối với họ; ông không bòn rút, vơ vét của cải của họ bỏ vào túi riêng.
Khi bụi mù lắng xuống một chút, thằng con trai run bắn lên trước cái cảnh nó thấy. Ngồi trên mình ngựa là một kỵ sĩ bận toàn đồ đen, có con chim ưng đậu trên vai trái. Ông ta đội khăn và toàn khuôn mặt, trừ đôi mắt, được che bằng một cái khăn đen.
Quá khứ gắn chặt vào thân thể
ngày tháng là một cơn bão quật ngã mọi giá trị và quyền năng
những giọt máu đông cứng không đủ sức lên tiếng hát ca trong chuỗi thời gian thoi thóp
…những lời viết của Phạm Việt Châu tác động mạnh mẽ như thế nào. Ông cho chúng tôi một căn cước mới, một niềm hãnh diện mới, một gia đình mới, và dĩ nhiên, một hướng đi mới.
Điều đáng tiếc là “Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh” bị những biến cố lịch sử dồn dập suốt những năm đầu thập niên 70 che khuất, và vùi dập vào lãng quên do biến cố 30.4.1975. Phạm Việt Châu qua đời cùng chính thể Việt Nam Cộng Hòa, như một thuyền trưởng cùng tự trầm với con tàu thất trận.
…điều đáng quan ngại hơn cả vẫn là những mầm ảnh hưởng xấu mà đế quốc đã gieo được trong lòng các dân tộc Đông Nam Á. Chính những mầm này đã nẩy nở thành tầng lớp tay sai của các đế quốc và đã đưa đến sự phân hóa giữa các dân tộc và trong nội bộ mỗi dân tộc trong vùng. Sự phân hóa ấy đã làm suy yếu toàn thể khu vực và đã là chướng ngại quan trọng nhất cho mọi nỗ lực kết khối để sống còn và tiến bộ.
Không cho nói nữa
Không nghe nói nữa
Căn-phòng-im-thở từ từ dâng nỗi sợ
Đứa trẻ trong em
gột bỏ anh rồi…
tranh thủ ngày nghỉ/tập trung hội trường/quán triệt nghị quyết
sau đó ngủ gục
sau đó đọc báo
sau đó nói chuyện
sau đó ra về cầm phong bì ba chục ngàn
Cách viết phê bình nghệ thuật của Huỳnh Hữu Ủy rất đặc biệt. Nhờ ở phong cách rất tài hoa của ông, Huỳnh Hữu Ủy có thể chuyển tải vẻ đẹp của tác phẩm nghệ thuật đến người đọc, không phải với những biên khảo khô khan mà với những áng văn chương, lắm khi rất diễm lệ. Ðó là cách tốt nhất để tái tạo các vẻ đẹp từ dạng nghệ thuật tạo hình qua dạng chữ nghĩa.
Còn dân Nữu Ước, khi muốn phát biểu điều gì, đa số cũng chỉ biết la hét. Miệng há hốc, giọng nói bị đứt đoạn bởi còi cảnh sát, họ bắt buộc phải nuối lời.
As for New Yorkers, when they want to express something, many of them are only comfortable raising their voices. Mouth agape, invariably interrupted by police sirens, they’re forced to swallow their words.
Làm sao tôi đoán được tương lai? Căn cứ theo những điềm lạ trong hiện tại. Bí mật nằm ở đây trong hiện tại. Nếu anh chú ý tới hiện tại, anh có thể cải thiện được nó.
Tôi yêu những con chữ của mình – Yêu lắm
Tôi chẳng giầu có gì, sinh nở cũng ít thôi
Nhưng càng nghèo, càng hiếm lại càng yêu
Những con chữ của tôi
Đọc đi đọc lại, tôi tự hỏi, nội hàm của cái hai tác giả gọi là cảm giác là gì?
Có lẽ là nội thức chăng? S. Freud gọi là vô thức (inconscient) trong phân tâm học, phần lý trí không ‘’với đến’’. C. Jung tìm nó trong những giấc mơ… Tiếp đó, vào đầu thế kỷ trước, A. Breton ra tuyên ngôn siêu thực trong văn chương, phong trào automatisme (tự động) chào đời, Chagall vẽ người kéo vĩ cầm lơ lửng bay như diều
Cô ta bị bệnh tiểu đường. Người ngứa ngáy liên tục, đêm gãi, ngáp ngắn ngáp dài, tóc thì thưa đi nhưng vẫn còn chải được và tiêu hao một khoản xà bông. Thêm một ly rượu đỏ nữa cho ngon miệng, mình chẳng cần sống lâu.
tự nhiên nằm trơ ra
tư nhiên buông tay viết vẽ và nhắm mắt
cọ màu tranh loảng xoảng rơi xuống đất
hoá gỗ
tự nhiên đèn điện phụt tắt
tự nhiên hé miệng mà không thở
“Thật lạ lùng,” thằng con trai nói, khi nó cố đọc lần nữa cái cảnh chôn cất mở đầu quyển sách. “Mình đã cố đọc quyển này suốt hai năm, và chưa hề đọc qua được mấy trang đầu.” Ngay cả khi không có một ông vua xen vô, nó cũng không tập trung được.
Kính gửi các nhà Khoa học và Thường thức đáng kính, kính gửi các vị phụ trách mục báo ‘Khoa học – Nghiên cứu Phổ thông và Thường thức’, kính gửi các tác giả tham gia công trình nghiên cứu ‘Mối liên hệ Căn nguyên – Nguồn gốc giữa bộ Não, Mông và ngón tay Cái’; tôi vừa đọc xong chuyên mục của số báo ra ngày… tháng… năm, và đang uống phần trà ướp hương sen của bữa sáng…
… xoay người sang trái đụng phải thằng người tôi
day người bên phải cũng đụng tôi
ngửa ra giường tôi chắc mẩm lời phật dạy “mọi sự/
việc biến chuyển nơi tâm đều vô tướng.”
Hàng triệu sinh viên và người dân Trung Quốc đã nổi dậy, nửa năm trước khi dân chúng Đông âu và Liên Xô vùng lên, lật đổ chế độ cộng sản tại nước họ. Người đi trước đổ máu để người đi sau thành công, hay quả thật người dân Trung Quốc đã không chống Cộng sản, mà chỉ chống tham nhũng? Nếu vậy, quả thật sinh viên đã bị kết án oan uổng, và sự dã man của Đảng tăng thêm gấp bội phần.
Bà Lưu sững sờ nhìn chồng:
- Nhà ông lẫn mất rồi. Có kẻ điên mới không muốn cho vợ con vinh hiển.
- Chưa bao giờ có thứ máu quan lẫn vào máu huyết của dòng họ nhà này, nhà bà rõ không?
lúc bị giết có người đang ngủ
khắp quảng trường thây rơi máu đổ
súng hồng quân bắn xả sinh viên
tăng nghiến nát ước mơ dân chủ
Em dọn lại cô đơn tô chút son quá khứ
Anh có thấy không nhà em
một bờ cỏ mênh mông rụng vài chiếc lá
Thôi nằm xuống với nhau trộn râu tóc vào nhau.
- Chùa đây… trẻ như thầy còn có ai không?
- Xưa cũng gần chục người. Lớn lên có người đi học xa, có người hoàn tục…
- Thầy xuất gia từ nhỏ chứ?
- A Di Đà Phật… chùa này ai cũng vậy.