David Wojnarowicz : Untitled (One Day This Kid…) (1990–91)
Đặt một bức ảnh thời thơ ấu bên cạnh lời tiên tri về những tổn thương và định mệnh bất hạnh trong đời sống người đồng tính, …
Ừ, thì Chấn có cặp mắt đen thẫm và khuôn mặt kiểu Á Châu rất đẹp. Gã nhìn tôi cười, bất chợt tôi cũng cười đáp lại. Nụ cười của Chấn rất điệu đàng, hao hao như nụ cười của mấy nam tài tử Hồng Kông hay Hàn Quốc gì đó. Những khuôn mặt hay xuất hiện trên màn ảnh DVD nhà mạ, tôi cố nghĩ như vậy. Mép môi bên trái của Chấn hơi trễ xuống mang một chút mỉa mai giễu cợt rất điện ảnh. Mà tôi thì không thích ai đóng phim giễu cợt mình.
Ứng Long có xu hướng trầm trọng hóa điều mình chịu đựng, ngoài thủ pháp văn chương, nó phản ánh tâm hồn quá nhạy cảm theo hướng tiêu cực. Hai câu đầu đưa chúng ta ngược về bài hành Lũng Tây nổi tiếng, khi Trần Đào (812 – 885) nhìn thấy đống xương bên sông Vô Định, di cốt lương nhân của nhiều phụ nữ xuân sắc, những người vẫn ngỡ chồng mình sẽ trở về.
ngươi nén phận người
ném đi, lót đường. ném đi
phi đời ảo tưởng
lời hứa xưa hướng chàm lợi ích
ngầm nô dịch
thảo dân thành nghịch đói cho sạch
thị nghịch rách cho thơm
chim về phố cũ hồn mơ
Suýt đổ/phải gượng hết sức
đứng (trân trối!) ngó lũ bồ câu
đồng thời ngắm khuôn mặt thánh nữ đồng trinh Maria
gió từ biển thổi
thốc/đột nhiên xoắn
cắp lấy đuôi từng con bồ câu bay đi
Dưới vòm lá xa xôi
lũ chuột khuya gặm mòn thị xã
lặng lẽ tẩy trần
nghe tiếng rắn gọi tình cắn nát những bóng cây buồn bã
Trong thơ
em cởi hết mình
Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp
Trên giường
em kín vô cùng
Bảo toàn dòng văn hiến tới tận từng sợi tóc.
cứ ôm lấy chẳng chịu buông*
chí phù mả tổ thuồng luồng hải nam
quen luồn trôn chẳng chịu làm
cơm thừa canh cặn tận tham đáy nồi
oằn lưng qua ngõ quèn
gió
khâm liệm tiềm thức bầy ruồi
chết kín
rác thải khinh khích cười
giữa bầu tim nhân thế.
Nhớ anh Vũ Huy Quang là nhớ lại cả Bolsa một thời kỳ, thời kỳ còn bộn bề sách.
Những năm về sau có dịp đi ghé qua Quận Cam nhiều hơn thì tiếc, anh đã dời lên Bắc Cali.
Anh nhìn toàn bộ khách và nói anh vừa nẩy ra ý
hôm nào quán, nam, iêm, khiêm
bốn nhà thơ ra thượng cờ mới
giữa Bolsa
cờ thơ (không màu)
ta có khuynh hướng thường lấn đứng gần người quen
chỉ để trò chuyện phân bua chia sẻ đâu đâu
tôi vẫn thích xếp hàng gần người quen
Khi tắt thở
tưởng là mọi thứ sẽ ngưng chuyển động
nhưng không phải vậy
mọi thứ vẫn chuyển động nhất là thời gian
Tương lai sẽ xếp tác phẩm khổ lớn hơn (khi nói đến origami, người ta thường nghĩ đến những tác phẩm nhỏ), tham gia thêm nhiều triển lãm với mong muốn thay đổi cách nhìn của đại chúng về origami (phần lớn vẫn cho xếp giấy là một môn thủ công chứ không phải nghệ thuật có thể sánh ngang với điêu khắc xử dụng các chất liệu khác). Cũng mong có ngày sẽ đúc các tượng kim loại tỷ lệ lớn từ tác phẩm xếp giấy
bây giờ nói gì đi nữa
tôi cũng là gã lang bạt không hơn kém
bước đi trên đống gạch vụn
[không do chính tay tôi đập phá!]
lổn ngổn oan khiên
[thiên hạ gọi là gốm!]
những miếng ngói vỡ thật nhanh trong
tầm mắt người thiếu phụ
cơn gió cứ xô dập
một phẩm hạnh không chồng
tôi rời thật vội
bếp than hồng bận bịu
Một đứa trẻ năm tuổi tên là Thomas, buổi sáng tìm thấy xác mẹ trên giường. Con dao cắt cà chua đâm xuyên qua ngực trái. Chỉ có hai người hiện diện trong đêm xảy ra án mạng và toà án đã kết tội John Gellert. Không ai nghĩ rằng, một đứa trẻ năm tuổi có thể giết chết mẹ mình, trừ một người
rách toạc nụ cười tình ám chướng líu lưỡi tôi
bồ câu trắng đen chim sẻ ăn mùi hoảng hốt
dan díu nỗi buồn em che góc khuất góa phụ
kính râm dè chừng nhân ảnh tâm thần vô thức
nựng nạo thần đồng cối kê
ngũ cốc mười năm chưa giả
xuân phún trào ở bên lề
rửa hun một lần bóng nhọ
Trong “thần giao cách cảm”, kiến thức truyền phát qua không gian hầu như lập tức giữa hai cá nhân khác nhau. Trong “đầu thai”, kiến thức truyền phát qua không gian lẫn thời gian. Trên phương diện lý luận, giả thuyết “kiến thức truyền phát” không hề kém giá trị gì cả so với quan điểm “đầu thai” (cũng chỉ là một giả thuyết).
Dưới triều Trần, Phi Khanh tên Ứng Long. Thời trẻ, Ứng Long là lại viên thuộc Tam quán Kiều tài, đồng thời dạy kèm con gái tướng quốc Trần Nguyên Đán tên Trần Thị Thái. Bà Thái sau trở thành vợ Ông.
Ông sinh hoạt tài tử từ thuở thanh niên, vụng về khiến học trò có bầu rồi bỏ trốn, phiền nhạc phụ tương lai phải chấp nhận cuộc tình sôi nổi. Theo sử cũ, vì xuất thân bình dân lấy vợ quý tộc nên dù đậu Tiến sĩ, Ứng Long bị Thượng hoàng Nghệ Tông ghét bỏ
trước khi cái vĩ tuyến bang giao
được cái kéo hòa-hợp-hòa-giải-dân-tộc
cắt băng khánh thành
trước khi hòn đảo cuối cùng ngoài khơi
trồi lên chìm xuống
và lắm bộ xương khô
chết đứng
Trong một ngôi nhà đẹp của người đàn ông chột mắt, họ xay óc như sinh tố làm đồ uống, họ ăn lẩu với bào thai. Đứa trẻ ngồi ăn không mặc áo. Gương mặt người đàn bà bị nám đỏ ở bên.
Thấy chị thường xuyên sống với vợ lớn, vậy bà vợ bé sao rồi? Nghe chị tả ngực nở mông to chắc bề ngang căn nhà rộng hơn 4 mét, còn bề dài ngắn hơn 16 mét – ý là tôi so sánh với bà chính thất nhà ống thon thả, tính khí ẩn nhẫn, âm thầm niềm riêng, cái tổ ấm trong hẻm nhỏ yên tĩnh mà tôi đang ngồi với chị đây.
Đứng bên chân tường loang lỗ
Chợt nhớ đến cậu bé trong truyện ngắn của J.D.Salinger
và tôi muốn bắt chước cậu ta
lắng nghe những lời thì thầm của hai bức tường khi chúng găp nhau
em trốn trong túi áo lời âu yếm đồng bạc giả
xài tôi đến trụi lông
gãy thêm một cánh vỗ
Cái đêm chiến tranh cưỡng hôn thành phố
Anh sẽ ôm em cho thật chật
Sẽ nói về một thời để yêu và một thời để mất
Sẽ vạch mặt từng thằng nham hiểm nhất
Ăn của dân hút đến tận xương
Sẽ không nói chuyện về chiến tranh
Ôi chiến tranh muôn thuở
Thời nào cũng chiến tranh
Thằng Trung Quốc khốn nạn
lịch sử chỉ là một tiếng rên phản kháng giữa đám đông cả tin nay đã sờn trí nhớ
em dũng cảm nhất trong xiềng xích vòng tay anh chai sạm
chiến sĩ trong em muốn thay đổi những gì bất dịch
thiền sĩ trong em muốn chấp nhận những gì bất dung
Sinh thời ông không bon chen, lặng lẽ giữ cho mình một thái độ sống thật chuẩn mực cho nên dù nhạc của ông được phổ biến khắp nơi nơi, từ thành phố đến thôn quê, từ các em nhi đồng cho đến người lớn tuổi ai cũng biết, cũng thích, nhưng thanh danh ông lại ít được nhắc đến. Nếu tôi không lầm thì ông chưa hề được những tổ chức về âm nhạc từ trong nước đến hải ngoại vinh danh, dù một lần
Bình Luận mới