Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Nói đơn giản hơn chúng tôi thấy hắn là một kẻ bịp bợm. Nhưng hắn luôn đúng. Có phải kẻ bịp bợm luôn đúng? Phải, kẻ bịp bợm luôn đúng, bởi đó là sự diễn giải cao độ nhất.
Một ngày nọ hắn đến trong lúc chúng tôi đang ngủ và hỏi: “Thế nào là to lớn?”
một bộ lạc hùng cường có những đoàn lữ hành lần lượt lên đường qua sa mạc
sứ mệnh của họ là phải đi qua đấy để tìm
một nguồn nước ngầm sâu dưới cát vàng vô tận
ở cuối phía mặt trời
Con chim nhảy nhót hót trong lồng
Tiếng lảnh lót như vàng tây
Ngân dài như nước máy
Như phát ra từ băng cassette, từ đĩa compac disc
Nàng nằm ngửa trên giường, chân hơi dạng, để tôi lấy khăn bông chùi cho khô người. Con dế nằm ẩn đâu đây lên tiếng kêu ri rỉ. Chúng tôi lắng nghe nó, và lắng nghe thân thể chúng tôi đang hòa vào nhau, không động đậy, nàng chỉ nhấc mình chừng hai phân để tôi vào nàng không hoàn toàn. Chúng tôi nằm như vậy rất lâu, mỉm cười nhìn nhau. Mây nói:
– Nếu mẹ thấy chúng mình nằm như thế này!
Ai biết được giữa sân trường vắng vẻ, lơ thơ cỏ dại mọc hoang kia, có một thằng người nhỏ như chú kiến, cưỡi chiếc mô tô nhỏ bằng hạt gạo, mang trên vai một cái túi xách và một cô bé nhỏ bằng đầu mũi kim đi lang thang ngày này qua tháng khác.
người chết thì không nói được
người sống thì nói không ra đường
cuối cùng
ai cũng bâu vào nói về người chết
hậu xỏ xiên
Toan tính giăng lúc dày, lúc thưa
Tôi hồi đó quăng mình trong cảm xúc
Giằng xéo, trở lật, bủa vây, hồi phục
Giờ lại cứ muốn lột mình như con rắn lột da.
Ghé ngôi nhà của Hemingway làm tôi nhớ đã lâu lắm chưa đọc lại Hemingway kể từ sau 1975, nhưng nhớ có đọc, và nhớ hoài, trong một trong những cuốn sách dậy viết văn có đề cập tới câu trả lời của ông, khi được hỏi tại sao ông viết đi viết lại tới 39 lần trang cuối cùng…
Đáng lẽ cô phải hiểu ra từ lúc nãy. Nhưng dù sao cô vẫn là người thông minh.
Tấm thẻ ấy đã được chỉ định cho cô. Nó trở thành một thứ tên thánh thị trường ban cho cô tại đây, lúc này. Cho một trò chơi, một nghi lễ trình diễn mới.
– thằng nào nói ông đập bỏ mẹ.
“trong khi con gái bin laden đang tị nạn trong tòa đại sứ saudi arabia
thì tại đại hàn các cô dâu việt kêu cứu nhiều nhất”
– thằng nào ngó chỗ khác ông bắn bỏ.
người diễn trên thập tự mang khuôn mặt nhựa pê đê cười mỉm
dàn thánh ca ngây ngất cần sa
tiếng chuông thất thanh xếp đặt những miệng cười quá cỡ
Phải đến với Nguyễn Gia Trí, nghệ thuật tranh sơn mài mới đạt tới tầm cao mới. Ở đây, vỏ trứng không đơn thuần chỉ là dạng mảng phẳng mà thậm chí còn có thể diễn tả mảng tối, tạo sự liên tưởng đa chiều về chất. Có thể là da thịt mịn màng của nhân vật, cũng có thể là cát đá thô ráp của phong cảnh…
Maldives, cô ta bảo. Tôi cũng muốn đi Maldives. Nhưng phụ nữ ở nước anh coi rất đẹp, mặc cái áo coi sexy thật.
Mà lại kín đáo rất khiêm nhường, chẳng kém gì burqa Afghanistan cả.
Vậy là sao?
Tôi không hiểu Lâm Chương muốn nói gì qua mấy chữ “hồi ký vẫn là hồi ký”, nhưng lại sợ Lâm Chương nhức đầu, nên tôi bắt qua chuyện đồng quê với hồ bông súng trước mặt. Tôi giải thích thêm cho anh về cách rê cá lóc trên những vạt bông súng bằng mồi nhái như vạt bông súng này.
Trong văn phong của Lâm Chương có mang âm điệu các bài hịch. Về đặc điểm này, có thể giải thích, vì tác giả viết câu văn cô đọng, lại đối ý chặt chẽ, cùng với cái lòng của Lâm Chương chìm sâu vào những cảnh đời gặp lúc bể dâu, nên lời văn vang vọng lại cái âm thanh gờn gợn như vậy ….
Nữ sĩ Hồ Xuân Hương của Việt Nam làm thơ chém cha cái kiếp lấy chồng chung, kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng. Không thể nào công bằng được. Khi chúng ta lo cho thể xác nhiều quá, chúng ta sẽ bỏ quên linh hồn mình. Như vậy là không công bình, người Mỹ gọi là unfair.
những hàng cây dối trá trồi lên từ hoang tưởng
chỉ nỗi cô đơn là thật
mọc lên từ mỗi trái tim người
thờ phụng / cất giữ
có thấu kính nào không màu?
Tự do tín ngưỡng” (trong bất cứ ý nghĩa nào trừ ý nghĩa về luật pháp) là một huyền thoại. Chúng ta sẽ nhìn thấy rằng mình không có tự do để tin vào bất cứ điều gì mình muốn về Thượng đế cũng như không được tự do tiếp nhận những tin tưởng sai lầm về khoa học hay lịch sử, hay tự do muốn ám chỉ bất cứ điều gì khi dùng những từ như “thuốc độc”,”phía bắc” hay “con số không”.
Kẻ khác ghen ta tự do kẻ
Khát bóp cổ kẻ khác
Vì quyền bính thiệt hơn cũng vì
Cơm áo áo cơm
Người đi khỏi nỗi lòng để tìm một nỗi lòng
Lá đổ xuống vệ cỏ để tái sinh một vệ cỏ
Ngày lìa khỏi ngày để kiếm sự bắt đầu
Ta rời khỏi ta để thấy mình chưa hết
Nhà văn Y cố thôi miên người mẫu sàn diễn
xuyên qua màn ảnh ti vi.
Chẳng có gì bí mật. Bầy tuần lộc kéo xe chở đầy kẻ cướp,
bay vun vút, lướt qua những vì sao dục vọng sáng rực.
Phải chăng đã có những năm tháng ông chỉ nhìn phố qua sân thượng, cửa sổ nên một số bức tranh … thiếu cảm xúc, thiếu cái thần của phố. Có những tranh ông cho mái ngói đỏ tươi quá, không hợp … có những phố quá hoang vắng, quá đơn điệu, buồn tẻ, sơ lược, không có đời sống phố mà chỉ nặng về kiến trúc phố cổ …
Trong bài viết này, tôi xin đề cập tới đệ nhất khoái, tiện thể phát biểu thêm vài ý kiến… linh tinh. Và chỉ với một vài món dân dã giới hạn trong phạm vi gia đình, ở đây là một gia đình gốc miền Nam, hợp với khẩu vị tôi thời thơ ấu.
Giở tấm vải đậy bức tranh lên nàng buộc miệng kêu: ô! mark
– mark rothko
cảm giác bị tạt thau nước vô mặt
… lạnh ngắt
chàng đứng chết trân.
Mặt laptop trân trân chờ cái tát
Bàn tay thi nhân trước thời gian
Đồng hồ nhảy qua tay phải đếm phân ly cú pháp
Đầu đông Melbourne gió đêm lật ngửa các động từ
Nếu ở Vancouver đã là rất khác
Bình Luận mới